Chủ nhật 24/10/2021 23:04
banner-trai-xinh-gai-dep

Bước đường cùng của một nữ công nhân

Cà phê tối - Vũ Hùng

Trước mặt tôi lúc này là một bài báo đăng trên Tạp chí điện tử Cuộc sống An toàn viết về hoàn cảnh của một người nữ công nhân. Trên tay tôi lúc này là bức thư ngỏ của người nữ công nhân ấy gửi ông Chu Ngọc Anh, Chủ tịch UBND TP Hà Nội.
Học online: Nhiều phàn nàn nhưng không thể khác Phép thử “giật cục” đêm Trung thu trên đường phố Hà Nội
Bước đường cùng của một nữ công nhân
Bức thư tay của chị Dương gửi Chủ tịch UBND TP Hà Nộ

Tôi hoàn toàn không quen biết người nữ công nhân này. Tôi được đọc bức thư ngỏ của chị do Toà soạn Tạp chí gửi với tư cách là một người viết báo cần phải biết và viết ra sự thật. Vì vậy, tôi tin là không ai trong số các bạn đọc sẽ cho rằng tôi đã dùng những từ ngữ quá nặng nề khi mở đầu câu chuyện như trên.

Tên người nữ công nhân ấy là Phạm Thị Dương, 47 tuổi. Chị là công nhân của Công ty cổ phần Ô tô 1-5, hiện trú tại tổ 25, thị trấn Đông Anh, huyện Đông Anh, TP Hà Nội.

Mở đầu bức thư ngỏ gửi ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội, chị Dương viết: “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trước khi đặt bút viết những dòng này gửi tới ông Chủ tịch. Xin ông coi đây là lời kêu cứu của một công dân thành phố đang ở tận cùng của nỗi đau bệnh tật, bị mất hết quyền lợi về bảo hiểm xã hội, mong được người đứng đầu chính quyền thành phố xem xét, giải quyết.”

Tiếp đó, bức thư trình bày hoàn cảnh cụ thể hiện nay của chị Dương. Vào tháng 7/2003, chị bắt đầu vào làm việc tại Công ty cổ phần Ô tô 1-5 (xã Nguyên Khê, huyện Đông Anh, Hà Nội) và được ký hợp đồng lao động không xác định thời hạn. Trong suốt 18 năm làm việc tại công ty, người nữ công nhân này đã tham gia đóng bảo hiểm xã hội được 15 năm 1 tháng.

Thế rồi, năm ngoái, do ảnh hưởng của dịch Covid-19, ít việc làm nên từ tháng 9/2020, công ty cho chị Dương nghỉ việc không lương, trong khi vẫn nợ chị 8 tháng lương và nợ bảo hiểm xã hội.

Từ đó, chị Dương đã phải đi làm thuê đủ nghề để trang trải cuộc sống. Cũng vì lý do công ty nợ bảo hiểm xã hội mà chị không có thẻ bảo hiểm y tế, dẫn đến lúc mệt mỏi, ốm đau không dám đi khám bệnh.

Tháng 7/2021, bất ngờ chị Dương bị ho ra máu. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, chị phải vay mượn 10 triệu đồng của họ hàng, đồng nghiệp trong công ty, của cả hàng xóm để đi khám tại Bệnh viện Ung bướu Hà Nội. Các bác sĩ kết luận chị bị mắc bệnh ung thư phổi.

“Tôi rất bàng hoàng và suy sụp vì bây giờ không có ai để nương tựa” - chị viết trong thư ngỏ - “Chồng tôi cũng mắc bệnh ung thư hạ họng và mất cách đây 4 năm. Hai đứa con trai của tôi hiện nay, một cháu đi nghĩa vụ quân sự, một cháu phải nghỉ việc ở nhà chăm sóc tôi. Cả gia đình hiện không còn trông mong được vào nguồn thu nhập nào cả…

Trong hoàn cảnh khó khăn với chi phí điều trị bệnh vô cùng tốn kém, tôi chỉ biết trông mong vào quyền lợi bảo hiểm xã hội mà tôi tham gia. Bản thân tôi từ trước đến nay luôn chấp hành đúng các quy định về bảo hiểm xã hội. Hằng tháng, công ty đều khấu trừ các khoản bảo hiểm xã hội, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm y tế từ tiền lương của tôi. Thế nhưng Công ty cổ phần Ô tô 1-5, nơi tôi làm việc hiện đang nợ tiền bảo hiểm xã hội tới 14,9 tỷ, người lao động chúng tôi mới chỉ được tính nộp bảo hiểm xã hội đến tháng 8/2016.

Vì điều này mà tôi bị mất hết các quyền lợi từ bảo hiểm xã hội…”

Hiện nay, chị Dương mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo như vậy, hoàn toàn mất khả năng lao động, phải nằm viện điều trị với chi phí cực kỳ tốn kém. Vậy mà oái oăm thay, chị lại không được bảo hiểm y tế hỗ trợ.

Chị viết tiếp về việc ấy trong thư ngỏ: “Cũng như tất cả những bệnh nhân ung thư khác, tôi khát khao được sống, được trông thấy con cái trưởng thành. Thông qua đơn từ, tin nhắn, gọi điện, tôi đã nhiều lần cầu xin Ban lãnh đạo Công ty cổ phần Ô tô 1-5 giải quyết nợ bảo hiểm xã hội cho tôi được lấy sổ bảo hiểm và thanh toán một lần để có chút tiền chạy chữa. Thế nhưng ban lãnh đạo công ty hoàn toàn im lặng. Họ không có bất cứ một cử chỉ, một động thái nào tỏ ra là có trách nhiệm với quyền lợi mà tôi đáng đương nhiên được hưởng…”

Tôi được biết cách đây gần tròn 3 tháng, vào ngày 2/7/2021, Chủ tịch UBND TP Hà Nội có ý kiến chỉ đạo Sở Lao động - Thương binh và Xã hội TP Hà Nội phối hợp với UBND huyện Đông Anh và đơn vị liên quan có biện pháp xử lý đảm bảo quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của công nhân lao động trong vụ việc nợ lương, nợ bảo hiểm xã hội tại Công ty cổ phần Ô tô 1-5.

Chị công nhân Phạm Thị Dương và anh chị em công nhân của công ty đã khấp khởi mừng và hi vọng, hồi hộp mong chờ kết quả từ các biện pháp xử lý nói trên theo chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP Hà Nội. Nhưng, cho đến hôm nay, vụ việc vẫn chưa hề được giải quyết.

Tôi viết bài báo này, với mong mỏi ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội sẽ quan tâm dành thời gian đọc hết Thư ngỏ của người nữ công nhân Phạm Thị Dương. Sau đó, tôi tin tưởng dù đang bận trăm ngàn công việc, ông Chủ tịch vẫn không quên quan tâm đến trường hợp chị Dương cũng như vụ việc tồn đọng ở Công ty cổ phần Ô tô 1-5.

Tôi đề nghị ông Chủ tịch tiếp tục chỉ đạo Sở Lao động - Thương binh và Xã hội, UBND huyện Đông Anh, Bảo hiểm xã hội TP Hà Nội, ban lãnh đạo và Công đoàn Công ty cổ phần Ô tô 1-5 sớm có những việc làm tích cực và ráo riết để đảm bảo quyền, lợi ích hợp pháp không chỉ cho cá nhân nữ công nhân Phạm Thị Dương, mà cho cả hàng trăm công nhân Công ty cổ phần Ô tô 1-5 hiện nay.

Tôi được các phóng viên kể lại, sau hai đợt hóa trị, tóc chị Dương nay đã rụng hết, sức đã tàn, lực đã kiệt, tiền đã hết và những cơn đau nhức vẫn hành hạ.

Cầu mong cho chị Dương vượt qua được bạo bệnh. Cầu mong cho chị sớm được nhận những quyền lợi chính đáng của mình từ cơ quan bảo hiểm và công ty chủ quản của mình.

Và tôi nguyện cầu cho chị sống tới ngày đứa con trai thân yêu của chị hoàn thành nghĩa vụ quân sự để sẽ trở về sống bên chị; chăm nom săn sóc chị, bù lại những tháng năm phải xa mẹ, xa nhà đi làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Kính mong ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội, cùng các vị có trách nhiệm ở Công ty cổ phần Ô tô 1-5 và các cơ quan, ban, ngành của TP Hà Nội, các vị hãy giải quyết nhanh chóng và dứt điểm vụ việc này, không chỉ là vì quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của một người lao động, một nữ công nhân mà còn vì công tác chính sách với một người mẹ chiến sĩ - một công tác hậu phương luôn được Đảng và Nhà nước ta coi trọng cả trong thời chiến cũng như thời bình, ở mọi nơi và mọi lúc

Thư ngỏ của nữ công nhân mắc bệnh hiểm nghèo gửi Chủ tịch UBND TP Hà Nội Thư ngỏ của nữ công nhân mắc bệnh hiểm nghèo gửi Chủ tịch UBND TP Hà Nội

Mang trong mình căn bệnh ung thư phổi với chi phí điều trị tốn kém nhưng chị Phạm Thị Dương, công nhân Công ty Cổ ...

Giáo viên, học sinh mừng rỡ quay trở lại Đà Nẵng chờ ngày tựu trường Giáo viên, học sinh mừng rỡ quay trở lại Đà Nẵng chờ ngày tựu trường

Sáng 29/9, TP Đà Nẵng bắt đầu cho phép giáo viên, nhân viên, học sinh, học viên,... không ở vùng dịch được trở về địa ...

Công ty CP Ô tô 1-5 nợ BHXH: Công nhân mắc bệnh hiểm nghèo mòn mỏi chờ quyền lợi Công ty CP Ô tô 1-5 nợ BHXH: Công nhân mắc bệnh hiểm nghèo mòn mỏi chờ quyền lợi

Hoàn cảnh gia đình khó khăn, lại mang bệnh ung thư, mọi thứ như sụp đổ trước mắt chị Phạm Thị Dương (sinh năm 1974), ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Nếu John Wick là phim Việt...

Cà phê tối -

Nếu John Wick là phim Việt...

Hôm qua, Quốc hội nghe báo cáo thẩm tra về dự án Luật Điện ảnh (sửa đổi). Đây có lẽ là phiên bàn thảo về chính sách được nhiều người quan tâm bậc nhất. Bởi ngay trước phiên họp, hàng loạt lùm xùm liên quan cũng như giới làm phim cũng đã chung tay ký tên vào văn bản mong mỏi luật sửa đổi theo hướng cởi mở hơn.

Những ngọn hải đăng

Cà phê tối -

Những ngọn hải đăng

Tôi có một anh bạn thân là cán bộ công an ở Hải Phòng. Anh là con trai cả của một người Anh hùng Liệt sĩ, một Chính trị viên của Đoàn tàu không số.

Nhớ lời Bác dặn trong di chúc

Cà phê tối -

Nhớ lời Bác dặn trong di chúc

Đại lão Hoà thượng Pháp chủ Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Thích Phổ Tuệ vừa mới viên tịch ở tuổi 105 vào sáng ngày 21/10.

Những chiếc barie được gỡ bỏ và vùng xanh hiện ra

Cà phê tối -

Những chiếc barie được gỡ bỏ và vùng xanh hiện ra

Barie, gọi theo tiếng Việt thuần là những cái rào chắn đường. Hiểu theo ngôn ngữ thời dịch Covid-19 còn có nghĩa bóng là những cái rào cản, là những sự cản trở.

Đi lại “bình thường mới” trong tư duy cũ

Cà phê tối -

Đi lại “bình thường mới” trong tư duy cũ

Nhiều đường bay sẽ mở lại và tăng tần suất chuyến từ ngày mai, hàng loạt địa phương đã thông báo nới lỏng những quy định ngặt nghèo cho người dân đi lại, các bộ ngành “thúc giục” tỉnh, thành tuân thủ những quy định, hướng dẫn chung để đảm bảo giao thông không ngưng trệ… Tín hiệu ấy vui, trên văn bản nhiều điều đáng mừng, nhưng thực tế thì sao?

Phát ngôn của lãnh đạo

Cà phê tối -

Phát ngôn của lãnh đạo

Theo tường thuật của báo Lao động, Giám đốc Sở Lao động - Thương binh và Xã hội TP. HCM, ông Lê Minh Tấn cho hay, chưa có ai thiếu ăn, khốn khổ vì dịch. Phát ngôn được báo trích dẫn lập tức khiến dư luận xôn xao.

Đọc thêm

12 tỉ USD của TP HCM

Cà phê tối -

12 tỉ USD của TP HCM

Hơn hai tuần mở cửa, TP HCM đang dần lấy lại sức sống của mình. Nhưng cơn “bạo bệnh” vừa qua với những thiệt hại vô cùng nặng nề thì với nội lực và nỗ lực của riêng thành phố lớn nhất nước là chưa đủ.

Giao thông thống nhất

Cà phê tối -

Giao thông thống nhất

Giao thông thống nhất trên toàn quốc, không cát cứ, không chia cắt là yêu cầu của Chính phủ. Tuy nhiên, thông điệp này đã không được các địa phương thực hiện ngay khiến cho người dân di chuyển trong hoang mang. Cho dù, việc di chuyển có diễn ra giữa các vùng ở cấp 1 theo Nghị quyết 128.

Lại chết vì tai nạn điện khi học trực tuyến

Cà phê tối -

Lại chết vì tai nạn điện khi học trực tuyến

Cách đây 2 hôm, vào chiều ngày 14/10, một học sinh lớp 5 trường Tiểu học Nam Anh (huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An) bị bỏng nặng dẫn tới tử vong do vụ nổ tại nhà riêng.

Ngày bình thường sao mà vui thế!

Cà phê tối -

Ngày bình thường sao mà vui thế!

Hôm nay là một ngày bình thường. Hôm nay không có data, không có lễ Tết gì. Hôm nay cũng không là ngày nghỉ cuối tuần. Nhưng với người Thủ đô, hôm nay là một ngày vui đặc biệt.

Doanh nhân không cần lời chúc tụng suông

Cà phê tối -

Doanh nhân không cần lời chúc tụng suông

Ngay trong ngày mà Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội cùng gặp gỡ doanh nhân nhân ngày của họ, Nghị quyết 128 đã chính thức được ban hành nhằm “thích ứng an toàn” khi “Sống chung với Covid!". Giới doanh nhân mong chờ điều này từ lâu bởi họ đã quá mệt mỏi với tình trạng “cát cứ”.

Xem phiên bản di động