Thứ sáu 24/09/2021 15:43
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Nhật ký F0: Ngày đầu tiên cô đơn và đầy nước mắt

Đời sống - Kỳ Anh - An Bình (ghi)

“Giây phút biết mình là F0, tôi hoảng loạn và suy sụp. Đây có lẽ là ngày kinh khủng nhất đối với tôi”, Nguyễn Thị M.T. (phường 6, quận Tân Bình, TP.HCM) chia sẻ với Cuộc sống an toàn những dòng nhật ký trong ngày đầu biết mình mắc Covid-19.
Nhật ký F0: Ngày đầu tiên cô đơn và đầy nước mắt
Từ khi biết mình mắc Covid-19, M.T luôn mở cửa ban công để thông thoáng không khí, nhưng cô chỉ ngồi phía trong nhìn ra ngoài.

TP. HCM, ngày 25 tháng 8 năm 2021

Cơn sốt kéo dài khiến cơ thể tôi mệt nhoài. Tình trạng ấy đã kéo dài suốt mấy hôm nay nhưng tôi nghĩ chỉ là cảm cúm thông thường, không lo lắng, mọi sinh hoạt diễn ra bình thường.

Tối hôm qua, nghe mấy người sống ở tầng trên khu trọ ho dữ dội quá, nhắn tin hỏi thì mới biết các bạn ấy ho nhiều cách đây hơn một tuần rồi.

Chân tay tôi bủn rủn, đầu óc lảo đảo, choáng váng. Không lẽ... Không, tôi không tin, tôi đã rất cẩn thận, làm việc ở nhà, không ra ngoài suốt cả tháng nay.

Sáng nay ngủ dậy, cổ họng mỗi lúc một đau hơn, cơ thể tôi nóng bừng bừng. Tôi cố gắng ăn sáng rồi uống viên thuốc hạ sốt. Dù không muốn tin nhưng tôi cảm thấy mọi chuyện đang xấu đi.

Tôi lên mạng nhờ mua bộ test Covid rồi thông báo với cô chú chủ nhà về tình trạng của mình và những người trong khu trọ. Loay hoay một hồi, có người đồng ý mua giúp bộ test. Tôi nhờ mua giúp luôn cho các bạn ở tầng trên.

Về phần cô chú chủ nhà, sau khi nghe tôi kể về triệu chứng và nhờ báo chính quyền địa phương gấp thì trả lời thế này: “Chúng tôi không sao hết, cô sợ thì cô đi mà báo đi”. Tôi được biết cô chú cũng bị ho suốt những ngày vừa qua.

Tâm trạng của tôi lúc đó không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt tôi cứ thế rơi, không ngờ cũng có lúc mình rơi vào hoàn cảnh như thế này.

Trước đây ở nhà với ba mẹ, chỉ mệt một chút thôi, ba mẹ đã lo cuống lên, chăm bẵm từng chút một. Còn lúc này, một thân một mình, giữa những người xa lạ, không chút thương xót và thậm chí còn không quan tâm đến sức khỏe của chính họ.

Tôi lạc lõng, cô đơn. Cơn đau cả thể xác lẫn tinh thần kéo đến cùng lúc. Tôi phải làm sao đây?

Trưa nay nhận bộ test Covid, chưa kịp ăn cơm, tôi sốt ruột test luôn. Điều lo sợ nhất cuối cùng cũng đã đến, tôi dương tính với Covid-19. Giây phút đó tôi thực sự hoảng loạn và suy sụp. Đây thực sự là ngày kinh khủng nhất đối với tôi.

Nhật ký F0: Ngày đầu tiên cô đơn và đầy nước mắt
Kết quả test dương tính với Covid-19 của M.T.

Tôi chủ động thông báo tới phường và nhấc máy gọi cho nhiều người, bạn bè, đồng nghiệp… trừ ba mẹ. Tôi không dám nói với ba mẹ, sợ họ biết sẽ sốc, lo lắng không yên.

Nhưng dường như có linh cảm, sáng nay mẹ gọi điện hỏi thăm tình hình, sức khỏe của tôi. Bình thường mẹ không gọi buổi sáng bao giờ, chỉ gọi buổi tối, sau giờ làm việc của tôi.

Qua video call, thấy gương mặt con gái khác với mọi ngày, mẹ gặng hỏi khiến tôi không kìm nén nổi, òa khóc như một đứa trẻ. Tôi vừa khóc vừa kể lại cho mẹ. Bên đầu dây điện thoại, mẹ cũng khóc.

Quê tôi ở Mộ Đức, Quảng Ngãi, vẫn đang yên bình trước dịch bệnh nhưng có lẽ đêm nay và cả những đêm sau nữa, mẹ sẽ thức trắng vì lo cho tôi, đứa con gái đang một thân một mình đối mặt với bệnh tật ở nơi xa.

Từ qua đến nay, mẹ gọi cho tôi liên tục, tôi không thể nào mạnh mẽ trước mặt mẹ, chỉ cần nghe thấy giọng mẹ là khóc. Tôi ước lúc này có mẹ ở bên.

"Tôi rất sợ lỡ có chuyện gì xảy ra trong đêm..."

Tôi làm việc tại một công ty về logistic, công việc khá bận rộn, kể cả khi làm việc tại nhà. Nhưng lúc này tôi buộc phải báo cáo lên công ty, bàn giao lại công việc để điều trị. Giám đốc công ty cũng gọi điện hỏi thăm, động viên tôi yên tâm gác lại công việc, tập trung chữa bệnh.

Người thân, bạn bè, đồng nghiệp cũng nhắn tin, gọi điện động viên, các tổ chức thiện nguyện thông qua mạng xã hội cũng biết đến tôi, liên lạc để tìm cách hỗ trợ. Điều đó khiến tôi cảm thấy ấm lòng, an tâm hơn.

Trong căn phòng trọ chỉ có một mình, thiếu thốn đủ thứ, còn một chút đồ ăn, tôi nấu lên mà nuốt không trôi. Dù vậy, tôi dặn lòng cố gắng phải ăn để còn uống thuốc, gượng dậy tắm rửa, đi lại quanh căn phòng.

10h tối, tôi đặt lưng xuống giường sau khi súc miệng, xông mũi. Dù cố gắng, nhưng tôi không sao ngủ được bởi trong đầu quá nhiều suy nghĩ, cổ họng khô, cơ thể mệt mỏi...

Bình thường trước khi đi ngủ tôi sẽ khóa trái cửa phòng nhưng hôm nay chỉ khép lại. Tôi rất sợ lỡ có chuyện gì xảy ra trong đêm thì không ai cứu giúp được.

Giấc ngủ cứ chập chờn, đôi khi tôi giật mình tỉnh giấc. Chưa bao giờ tôi mong trời sáng như lúc này, bởi ánh sáng của ngày mới sẽ giúp tôi vơi bớt nỗi sợ hãi, cô đơn.

Khi viết những dòng này, tôi cũng đang xốc lại tinh thần, gắng điều trị thật tốt để cùng với Sài Gòn trở lại mạnh mẽ hơn!

Mời độc giả xem tiếp Kỳ 2 Nhật ký F0 trên Cuộc sống An toàn vào 19h ngày 27/8.

Tình nguyện viên F0 kể lại quá trình tự điều trị tại nhà Tình nguyện viên F0 kể lại quá trình tự điều trị tại nhà

Nữ giáo viên mầm non Nguyễn Thị Huyền Trang chia sẻ tới Cuộc sống an toàn những câu chuyện của bản thân từ lúc tham ...

Đà Nẵng thêm nhiều phương án cung ứng thực phẩm trong 10 ngày phong tỏa tiếp theo Đà Nẵng thêm nhiều phương án cung ứng thực phẩm trong 10 ngày phong tỏa tiếp theo

Đà Nẵng sẽ tiếp tục kéo dài phương án “ai ở đâu ở yên đó” thêm 10 ngày nữa. Thực phẩm dự trữ của nhiều ...

Những cái chết để lại sự sống Những cái chết để lại sự sống

Hơn 2300 y bác sĩ, nhân viên y tế bị lây nhiễm và hàng chục ngàn người vẫn miệt mài chiến đấu với Covid-19. Họ ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Công nhân phấn khởi quay trở lại sản xuất sau thời gian nghỉ dịch kéo dài

Công nhân -

Công nhân phấn khởi quay trở lại sản xuất sau thời gian nghỉ dịch kéo dài

TP Hồ Chí Minh đã bắt đầu thực hiện các phương án hỗ trợ doanh nghiệp bước đầu quay trở lại sản xuất. Người lao động tại thành phố khi nghe được thông tin này đã rất vui mừng, háo hức mong chờ được quay trở lại làm việc. Đây là tín hiệu mừng để người lao động giảm bớt khó khăn trong cuộc sống vì ngừng việc bởi dịch bệnh.

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Đời sống -

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Để có giấy xác nhận ra khỏi TP Đà Nẵng về quê chăm vợ ốm nặng, ông Lập (quê Quảng Nam) đã “gõ cửa” 4 nơi nhưng vẫn chưa biết khi nào được cấp phép.

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Cuộc thi: Vòng tay công đoàn -

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Chiều 20/9, Phó Chủ tịch Thường trực LĐLĐ TP Hà Nội Đặng Thị Phương Hoa thay mặt LĐLĐ TP đến thăm hai mẹ con chị Thuần, một trong bảy gia đình khó khăn nhân dịp Tết Trung thu và năm học mới.

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Công nhân -

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Một mùa Trung thu đặc biệt khi vắng tiếng trống múa lân, những buổi tiệc phá cỗ, rước đèn vậy nhưng các em nhỏ tại xóm trọ công nhân tại quận Liên Chiểu, Đà Nẵng vẫn có những niềm vui nho nhỏ từ sự chia sẻ của các cấp công đoàn.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Đọc thêm

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Xem phiên bản di động