Thứ sáu 24/09/2021 03:00
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Nhật ký F0: "Tôi nhớ gia đình da diết"

Đời sống - Kỳ Anh - An Bình (ghi)

Cầm lá thư của cô cháu gái bé bỏng, M.T không khỏi xúc động. Nỗi nhớ gia đình dâng trào trong lòng cô.
Nhật ký F0: "Trong cuộc chiến này tôi không chỉ có một mình" Nhật ký F0: Ngày đầu tiên cô đơn và đầy nước mắt
Nhật ký F0:
Tấm thiệp do chính tay cháu gái của M.T vẽ gửi tặng cô.
Ngày 28 tháng 8 năm 2021

Cuối cùng anh chị đã tìm được cách gửi đồ cho tôi rồi, có máy đo oxy, nước muối sinh lý, nước rửa mũi,…những thứ tôi đang rất cần. Tìm shipper mùa dịch khó đến nhường nào, anh chị tôi chạy ngược, chạy xuôi, phí ship từ Bình Tân tới Tân Bình lên đến 150.000 đồng. Thật may quá!

Mở thùng đồ ra, tôi còn bất ngờ hơn, trong đó có lá thư từ đứa cháu gái bé bỏng, con anh trai của tôi.

“Con chúc Út có thật nhiều sức khỏe, mà nè Út đang bị Covid đấy nhé, Út phải ăn uống điều độ và phải nhớ ngủ sớm nha. Hết dịch, Út nhớ dẫn con đi chơi siêu thị nha, còn nữa, Út nhớ dẫn con vô nhà banh chơi và ăn kem nha Út”.

Nét chữ ngô nghê, còn cẩn thận kèm theo tấm thiệp tự tay vẽ, chúng khiến tôi không khỏi xúc động, đọc thư mà nước mắt chỉ chực rơi, nhưng cũng cảm thấy ấm áp, có động lực hơn rất nhiều. Cháu tôi lúc nào cũng như vậy, dễ thương và tình cảm. Nỗi nhớ gia đình lại dâng trào trong lòng tôi. Tôi nhớ gia đình đến da diết!

Nhật ký F0: "Tôi nhớ gia đình da diết"
Những dòng chữ ngô nghê nhưng chất chứa tình cảm của cháu gái M.T.

Nhà tôi có 5 anh chị em, 3 trai, 2 gái, tôi là con út. Tất cả anh chị em đều xa quê, lên Sài Gòn làm việc. Nơi quê nhà chỉ còn ba mẹ. Ba mẹ tôi cũng đã lớn tuổi, nghỉ hưu.

Nhiều lúc một mình, tôi ngồi ngoài ban công, nhìn xuống đường phố Sài Gòn mà suy nghĩ, có khi nào ba mẹ cũng đang ngóng trông chúng tôi ngoài hiên nhà? Ở cùng một bầu trời mà lại cách xa đến thế.

Dịch bệnh bùng phát khiến gia đình càng thêm xa cách, tôi chẳng thể nào về quê thăm ba mẹ. Ba mẹ cũng không thể lên với tôi. Nay tôi còn không may nhiễm bệnh, tôi lo lắng cho bản thân một thì thương ba mẹ gấp trăm lần.

Đã 5 năm kể từ ngày tôi rời quê lên thành phố tự lập. Nhìn lại, thời gian trôi nhanh quá! Chớp mắt một cái, cô gái ngây ngô ngày nào giờ đã trưởng thành hơn. Những lúc đau ốm, nằm một mình trong căn phòng, ký ức cứ ùa về.

Ngày mới lên Sài Gòn, nơi làm việc của tôi ở quận Tân Bình, anh chị lại sinh sống ở Bình Tân. Quãng đường quá xa, nên tôi quyết định xin ra ở riêng. Đó là chuỗi ngày tủi thân, loay hoay đủ đường, đi làm về, tự nấu cơm, tự ăn, tự giải quyết mọi việc...

Dần dần, tôi quen với cuộc sống tự lập, bản thân có kỹ năng sống hơn. Lâu lâu ốm vặt, cảm cúm 1-2 lần tôi cũng tự chăm sóc được cho mình. Tôi nghĩ là mình mạnh mẽ, cho đến khi bị mắc Covid-19. Có thể nói là “bước ngoặt” tôi không lường trước được.

Sau đợt này, chắc gia đình sẽ không cho tôi ở một mình nữa, sẽ chuyển về sống cùng anh chị. Tôi chưa suy nghĩ được nhiều về chuyện này, vì bây giờ phải tập trung chữa khỏi bệnh đã, rồi hẵng tính tiếp.

Ngày 29 tháng 8 năm 2021

Sáng nay, tôi vẫn thức giấc lúc 6h. Chắc do tâm lý, cứ giờ đó tôi tỉnh. Cổ họng đã bớt rát nhưng còn ho nhiều và nghẹt mũi. Tôi uống ít nước ấm rồi ăn sáng. Hôm nay có thêm ngũ cốc, chuối và sữa. Mấy ngày nay được sự hỗ trợ từ mọi người, tôi có nhiều thực phẩm hơn, cũng phải dặn lòng, cố gắng ăn uống để mau khỏi bệnh và không phụ sự quan tâm của mọi người.

Nhật ký F0:
Cháo xương heo, bí đỏ, bữa trưa của M.T.

Buổi trưa, tôi nấu cháo xương heo, bí đỏ cho dễ nuốt hơn. Tôi cũng chịu khó xem các công thức nấu ăn trên mạng để thay đổi, đỡ ngán hơn.

Hôm nay, còn nhờ được người mua giúp ít nước bù điện giải, nước dừa. Tôi uống cả ngày, ăn thêm trái cây, thấy cơ thể thanh lọc, nhẹ nhõm hơn. Có phải đang tiến triển tốt hơn không?

Mấy bữa nay, tôi đã không còn khóc nhiều. Thấy tôi bình tâm hơn, mẹ ở quê cũng phần nào bớt lo lắng. Tôi mong sớm khỏe lại, mong dịch bệnh sớm qua đi, việc đầu tiên tôi làm sẽ là về quê và ôm mẹ vào lòng!

Hai con nhỏ bước vào năm học mới, mẹ lên đường chi viện TP. HCM Hai con nhỏ bước vào năm học mới, mẹ lên đường chi viện TP. HCM

Trước khi nhận lệnh lên đường chi viện cho TP. HCM, điều dưỡng Lê Thị Mỹ Hạnh vừa thu xếp việc gia đình vừa tất ...

Công nhân xúc động vì bất ngờ nhận được quà từ công đoàn trong mùa dịch Công nhân xúc động vì bất ngờ nhận được quà từ công đoàn trong mùa dịch

Chị N.T.P.T (huyện Châu Thành, tỉnh Long An) làm việc tại Công ty TNHH Pouyuen Việt Nam (quận Bình Tân TP HCM), cả gia đình ...

Người dân quyết định chiến  thắng này! Người dân quyết định chiến thắng này!

Câu trên là lời của Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính. Đây là một phát ngôn, một câu nói mang đầy tính thuyết phục ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Đời sống -

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Để có giấy xác nhận ra khỏi TP Đà Nẵng về quê chăm vợ ốm nặng, ông Lập (quê Quảng Nam) đã “gõ cửa” 4 nơi nhưng vẫn chưa biết khi nào được cấp phép.

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Cuộc thi: Vòng tay công đoàn -

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Chiều 20/9, Phó Chủ tịch Thường trực LĐLĐ TP Hà Nội Đặng Thị Phương Hoa thay mặt LĐLĐ TP đến thăm hai mẹ con chị Thuần, một trong bảy gia đình khó khăn nhân dịp Tết Trung thu và năm học mới.

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Công nhân -

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Một mùa Trung thu đặc biệt khi vắng tiếng trống múa lân, những buổi tiệc phá cỗ, rước đèn vậy nhưng các em nhỏ tại xóm trọ công nhân tại quận Liên Chiểu, Đà Nẵng vẫn có những niềm vui nho nhỏ từ sự chia sẻ của các cấp công đoàn.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.

Đọc thêm

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Đời sống -

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Các con của chị Lê Thị Yến (Sinh năm 1994, quê ở Hà Tĩnh) bị mắc kẹt lại Bình Dương do dịch bệnh Covid-19 đã hơn hai tháng. Cả gia đình sống trong cảnh túng thiếu nơi đất khách quê người.

Xem phiên bản di động