Thứ ba 15/06/2021 05:31

“Thấy vợ khóc vì lo sinh con không có mẹ ở bên, em không cầm được nước mắt”

Câu chuyện quanh tôi - Duy Minh

Có vợ mang thai ở tuần thứ 38, lại ở trong khu vực cách ly y tế, Lê Duy Tuấn (công nhân trọ tại thôn My Điền 3, xã Hoàng Ninh, huyện Việt Yên) ngổn ngang nỗi lo thương vợ, thương con.
Hai vợ chồng nhiễm Covid-19: “Ngày 1/6, vì các con, tôi cố kìm nước mắt” Món quà đặc biệt của đoàn viên gửi vào "tâm dịch" “Vì người lao động, mình chấp nhận tình huống xấu nhất có thể trở thành F0”

“Thấy vợ em khóc vì sinh con không có mẹ ở bên, em không cầm được nước mắt”

Lưu Thị Hòa (21 tuổi) là công nhân Công ty TNHH Mooroc Printec Vina, Khu công nghiệp Đình Trám, tỉnh Bắc Giang.

Vợ chồng Tuấn - Hòa từ Thanh Hóa đến Khu công nghiệp Đình Trám làm việc. Thuê trọ tại thôn My Điền 3, trong những ngày dịch bệnh bùng phát, hai vợ chồng không may rơi vào “tâm dịch”. Huyện Việt Yên tập trung nhiều khu công nghiệp, đông công nhân ở trọ, là điểm nóng với nhiều ca mắc Covid-19 nhất cả nước. Khu nhà trọ nơi vợ chồng Tuấn – Hòa sinh sống phải thực hiện cách ly y tế.

Lưu Thị Hòa kể, ngày biết tin mình mang thai, cả gia đình vui mừng, hạnh phúc, nhất là mẹ Hòa. Đối với cô, cảm giác được làm mẹ thật thiêng liêng. Nhưng dịch bệnh khiến Hòa lo lắng không biết mình sẽ làm như thế nào để chăm sóc con tốt nhất. Các bà bầu khác khi mang thai được hai bên nội ngoại chăm sóc, chỉ bảo, còn Hòa, lúc này chỉ có chồng bên cạnh. Hai vợ chồng còn trẻ, chưa có kinh nghiệm chăm sóc con nhỏ. Cô đang đếm từng ngày để được về quê với bố mẹ thì dịch bệnh bùng phát, hai vợ chồng Hòa cả ngày phải ở trong phòng, không đi đâu được.

“Thấy vợ em khóc vì sinh con không có mẹ ở bên, em không cầm được nước mắt”
Lưu Thị Hòa - công nhân Khu công nghiệp Đình Trám hạnh phúc trong bộ váy cưới.

Lê Văn Tuấn chia sẻ với chúng tôi: “Vợ em đang ở những tuần thai cuối, cần được theo dõi sức khỏe thường xuyên. Nhưng dịch bệnh vẫn đang ở giai đoạn cao điểm, xung quanh là nguy cơ lây nhiễm Covid-19 rất cao nên việc thăm khám thì hạn chế. Từ Tết Nguyên đán đến giờ, công ty ít việc, vợ chồng em phải nghỉ luân phiên. Em đã dành dụm được số tiền nhỏ chuẩn bị cho vợ sinh con và chăm sóc sau sinh. Nhưng cách ly y tế thế này, muốn mua ít đồ bổ dưỡng cho hai mẹ con cũng khó khi chợ không mở cửa. Thật sự có những ngày, vợ em có gì ăn nấy chứ không được bồi bổ khiến em rất thương”.

Mang thai tuần thứ 38, Hòa rất thiếu thốn. Đơn giản nhất là có được bộ quần áo rộng rãi hơn khi thai nhi lớn dần cũng không mua được. Hai vợ chồng muốn chuẩn bị cho con nhiều hơn, mua một món đồ chơi nho nhỏ đón con chào đời… cũng chưa thực hiện được. Với Hòa, mong ước lớn nhất lúc này là có được sự chăm sóc, bảo ban của mẹ để sẵn sàng đi sinh cũng khó khăn đến thế.

“Thấy vợ em khóc vì sinh con không có mẹ ở bên, em không cầm được nước mắt”
Ảnh cưới hạnh phúc của hai vợ chồng.

- Dấu hiệu của phụ nữ sắp sinh con là gì hả chị? Sinh con xong có được mặc áo ngắn tay không chị?... Hòa hỏi tôi.

“Từ tuần thai thứ 31 đến giờ em chưa đi khám lại. Lúc thì bận đi làm, giờ lại dịch bệnh. Sinh con đến nơi rồi mà chưa biết cách chăm sóc trẻ nhỏ. Đơn giản như một việc tắm bé, hai vợ chồng em chưa biết làm thế nào. Em đi làm công nhân được hơn 2 năm, thường xuyên được bố mẹ hỏi han. Em không nghĩ rằng lúc vượt cạn lại phải đối mặt với việc không có mẹ ở bên. Em tủi thân lắm. Nhất là mỗi lần nghe bố mẹ hỏi thăm tình hình dịch bệnh, điều kiện ăn ở và sức khỏe của hai mẹ con" - Hòa nén tiếng khóc, kể.

Hòa cho biết, đồ đạc mẹ cô đã mua chuẩn bị đầy đủ trong quê. Nếu không có dịch bệnh, bà dự định ra chăm sóc hai mẹ con đến ngày sinh nở rồi đón về quê nghỉ dưỡng. Dịch bệnh bùng phát, bà không gửi đồ ra được, chồng cô phải nhờ đặt mua đồ dùng cho con vì không ra ngoài được.

“Thấy vợ em khóc vì sinh con không có mẹ ở bên, em không cầm được nước mắt”
Vợ chồng Hòa mong muốn đến ngày sinh được về nhà với bố mẹ.

"Từ lúc bầu đến giờ em tăng hơn 10kg. Có dạo em nghén nhiều quá, không ăn uống gì được. Hôm trước đi siêu âm thai 31 tuần tuổi chỉ nặng có 1,6 kg. Con “hơi còi”. Bác sĩ dặn phải ăn uống bồi bổ, giữ gìn sức khỏe. Nhưng chợ không họp lâu rồi, muốn mua thực phẩm không dễ. Rảnh rỗi, em muốn đọc sách về nuôi dạy con, nhưng không biết hiệu sách hay ở đâu. Cũng thích mua những đồ chơi ngộ nghĩnh cho con nhưng giờ đành… chịu. Chỉ mong hai mẹ con khỏe và vượt cạn an toàn" - Hòa nói.

“Hai vợ chồng từ mùng 10/5 đến giờ phải ở loanh quanh trong nhà trọ vì thôn My Điền 3 thực hiện cách ly y tế. Không được đi làm, cuộc sống nơi nhà trọ vẫn phải tiêu tiền nên khó khăn hơn. Có nhiều lần, em rơi nước mắt vì thấy vợ mang thai mà chỉ ăn cho qua bữa. Tiền cũng phải dè xẻn, hạn chế hơn. Em thương vợ, thương con lắm nhưng không biết làm thế nào” – Lê Duy Tuấn cho biết.

“Thấy vợ em khóc vì sinh con không có mẹ ở bên, em không cầm được nước mắt”
Hòa cảm ơn Công đoàn khi hai mẹ con nhận được hỗ trợ

Tuấn kể, cũng may trong lúc khó khăn, hai vợ chồng nhận được quà của LĐLĐ tỉnh Bắc Giang là những vật dụng thiết yếu cho bé sơ sinh gồm găng tay, bao chân, quần áo, khăn quấn, bỉm, sữa… Chủ nhà trọ và các chị công nhân cũng chia sẻ kinh nghiệm chăm sóc trẻ nên tinh thần của Hòa có tốt lên. Chính quyền cũng nói khi nào vợ em trở dạ sẽ bố trí phương tiện đưa Hòa đến viện sinh con.

“Em cũng động viên vợ, trong thời đại dịch ai cũng khó khăn nhưng vợ chồng em may mắn có sự hỗ trợ của Công đoàn, của nhà trọ, của chính quyền địa phương nên đã vơi bớt phần nào khó khăn. Dù rằng những ngày sắp tới với vợ chồng em sẽ còn vất vả. Con chúng em chào đời vào lúc nguy hiểm và thiếu thốn nhất. Nhưng tiếng khóc của con cất lên sẽ đánh tan mọi mệt mỏi, lo lắng của vợ chồng em” - Lê Duy Tuấn chia sẻ.

Trong những ngày hai vợ chồng Tuấn - Hòa cách ly nơi nhà trọ, nhận được tin, các cấp Công đoàn tỉnh Bắc Giang đã giúp đỡ, tặng quà và động viên mẹ con Hòa vượt qua khó khăn để đợi ngày “mẹ tròn, con vuông”.

“Ở nhà         với ngoại ngoan,          mẹ đi rồi sẽ về” “Ở nhà với ngoại ngoan, mẹ đi rồi sẽ về”

Đó là lời dặn dò của Võ Thị Hoài Thương, khoa Gây mê hồi sức, Bệnh viện Đà Nẵng với con khi chị gửi về ...

Bắc Giang: Ranh giới bệnh nhân Covid-19 ở mức độ vừa phải tới nguy kịch rất nhanh Bắc Giang: Ranh giới bệnh nhân Covid-19 ở mức độ vừa phải tới nguy kịch rất nhanh

“Đợt dịch ở Đà Nẵng, bệnh nhân nặng chủ yếu đều lớn tuổi và có nhiều bệnh nền, nhưng ở Bắc Giang, bệnh nhân nặng ...

1000 tỷ của hai nữ đại gia Phương Hằng- Lê Thị Giàu! 1000 tỷ của hai nữ đại gia Phương Hằng- Lê Thị Giàu!

Bà chủ Đại Nam- CEO Nguyễn Phương Hằng, người nổi tiếng với câu “đồ không có 1000 tỷ” cùng những phát ngôn đình đám khác ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

"Khỏi bệnh trở về nhà, nghĩ tới người công nhân tôi muốn rơi nước mắt"

Câu chuyện quanh tôi -

"Khỏi bệnh trở về nhà, nghĩ tới người công nhân tôi muốn rơi nước mắt"

“Là cán bộ công đoàn, khi thấy đoàn viên của mình rơi vào khó khăn, nguy hiểm do dịch bệnh thì sự an toàn của bản thân tôi phải gác lại sau cùng” - anh Vũ Quân - Uỷ viên Ban Chấp hành Công đoàn, nhân viên Xưởng 4, Công ty TNHH Hosiden Việt Nam chia sẻ.

Chống dịch trên mặt trận văn hoá: Những vần thơ của Bác sĩ Canh

Nét đẹp Người lao động -

Chống dịch trên mặt trận văn hoá: Những vần thơ của Bác sĩ Canh

Để cổ vũ và tri ân lực lượng tuyến đầu trong cuộc chiến chống Covid-19, bác sĩ Đậu Thế Canh, Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình TP. Hồ Chí Minh đã viết những dòng thơ đầy cảm xúc.

“Người hùng” băng vệ sinh: Tôi không ngại, chỉ thấy hạnh phúc thôi

Câu chuyện quanh tôi -

“Người hùng” băng vệ sinh: Tôi không ngại, chỉ thấy hạnh phúc thôi

Hiểu những khó khăn và thiếu thốn về vật chất của các nữ công nhân tại tâm dịch Bắc Giang, những chuyến xe của nhóm ANRM tiếp tục lăn bánh, mang theo vật phẩm “đặc biệt” đến với chị em trong khu cách ly.

Tấm lòng thiện nguyện của "cựu" bệnh nhân Covid-19: Tôi nợ các y bác sĩ một ân tình

Câu chuyện quanh tôi -

Tấm lòng thiện nguyện của "cựu" bệnh nhân Covid-19: Tôi nợ các y bác sĩ một ân tình

Thực hiện ý tưởng dự án nhân văn tham gia cùng tuyến đầu chống dịch ngay sau khi kết thúc điều trị Covid, đến nay, trải qua nhiều đợt dịch bùng phát tại Đà Nẵng, anh Mai Anh Đức (bệnh nhân 687) mong muốn được duy trì và lan tỏa tỏa dự án đến vùng dịch.

Lớn lên trong thiếu thốn, nữ công nhân chọn cách làm từ thiện để giúp người nghèo

Nét đẹp Người lao động -

Lớn lên trong thiếu thốn, nữ công nhân chọn cách làm từ thiện để giúp người nghèo

Làm việc mỗi ngày 12 tiếng nhưng cô gái nhỏ bé Nguyễn Thị Thúy Diễm vẫn tranh thủ mọi thời gian rảnh để vẽ tranh và làm từ thiện giúp đỡ người nghèo.

"Loan đặc biệt": Cô gái nhỏ bé khiến bao người nể phục

Câu chuyện quanh tôi -

"Loan đặc biệt": Cô gái nhỏ bé khiến bao người nể phục

"Chân thành, vui vẻ, nhiệt tình, trách nhiệm" là những đánh giá của nhiều người khi nói về chị Phan Thị Loan, một người con gái nhỏ bé, một người lao động khuyết tật giàu nghị lực của Công ty TNHH Wooin Vina. Nhìn nụ cười tươi, đôi mắt trong veo như chưa từng đi qua những gian khổ của chị khiến những người tiếp xúc như được tiếp thêm năng lượng sống và cảm mến chị nhiều hơn.

Đọc thêm

Chủ tịch Công đoàn luôn trăn trở với cuộc sống của người lao động

Câu chuyện quanh tôi -

Chủ tịch Công đoàn luôn trăn trở với cuộc sống của người lao động

“Cuộc sống cũng như công việc rất ít sự dễ dàng, ngược lại, luôn xuất hiện thách thức. Tôi quan niệm, trước mỗi khó khăn luôn cần có giải pháp để vượt qua” - ông Hồ Trọng Thoán, Chủ tịch Công đoàn PV Drilling chia sẻ.

Bệnh nhân 3646 ngày xuất viện: Tôi đã từng rất lo lắng, tâm lý bất ổn

Câu chuyện quanh tôi -

Bệnh nhân 3646 ngày xuất viện: Tôi đã từng rất lo lắng, tâm lý bất ổn

Cầm trên tay giấy ra viện tại Bệnh viện Phổi Đà Nẵng, kết thúc 21 ngày điều trị, chị T.M.T. (bệnh nhân 3646, nhân viên Công ty CP Trường Minh, KCN An Đồn, Đà Nẵng), rưng rưng trong niềm vui không tả thành lời.

Xem phiên bản di động