Thứ tư 08/12/2021 10:19
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1)

Đời sống - Lam Giang

25 tuổi, sau những đổ vỡ và niềm đau đã đi qua, nhắc đến chuyện tình cảm hay yêu đương một ai đó, lòng Hân lúc này nguội lạnh...
Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 4) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 3) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2)
Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 1)
Hân, cô công nhân 25 tuổi, xinh đẹp, nhân hậu và dịu dàng. Thế nhưng vừa chạm ngõ cuộc đời, cô gái ấy đã phải trải qua biết bao nhiêu những nghiệt ngã.
Lời tựa

Tuổi trẻ là những năm tháng đắt giá nhất của đời người. Đó là khoảng thời gian đầy những ước mơ, hoài bão, những mộng tưởng và yêu thương. Nhưng không phải ai cũng bước qua một tuổi trẻ nhiều niềm vui như thế.

Có rất nhiều người trẻ đã bước qua năm tháng thanh xuân một cách đầy nhọc nhằn, đầy những bấp bênh và chông chênh. Họ bị bủa vây bởi những áp lực cuộc sống, cơm áo, gạo tiền. Thế nhưng, mặc cho cuộc đời tạo ra đầy những thử thách, trong trái tim họ vẫn có những tia sáng của hy vọng. Sau cùng, chỉ cần bạn sống hết mình, tử tế và yêu thương chân thành, sẽ vẫn có những vùng bình yên để nương náu!

Chuyện kể về cuộc đời của Hân - cô gái 25 tuổi, xinh đẹp, nhân hậu và dịu dàng. Thế nhưng vừa chạm ngõ cuộc đời, cô gái ấy đã phải trải qua biết bao nhiêu những nghiệt ngã. Để rồi, khép lại giấc mơ trở thành cô sinh viên Đại học, Hân đi làm công nhân, bươn chải để kiếm cái mưu sinh. Hân đã từng nghĩ, sẽ gói chặt trái tim mình, không dám tin vào tình yêu thêm nữa. Thế nhưng cuộc đời luôn có những ngã rẽ bất ngờ. Cuộc gặp gỡ tình cờ với Minh, chàng giáo viên hiền lành, lương thiện đã khiến cô gái ấy muốn dũng cảm vươn lên, giành lấy tình yêu của mình.

Sau tất cả, liệu tình yêu có thể chiến thắng được những định kiến đời thường? Họ sẽ bên nhau hay chia tay để có cho mình sự bình yên trong tâm hồn?

Cùng đón đọc Bất chấp để yêu em vào 18h các ngày thứ 3,5,7 trong tuần.

Phần 1


Gần 9h tối, rời khỏi công ty sau 1 ngày tăng ca mệt nhoài, Hân lái chiếc xe máy cà tàng về xóm trọ. Đoạn đường khá dài, toàn thân cô nhức mỏi sau một ngày với khối lượng công việc làm đến chóng mặt. Mặt đường vào buổi đêm mùa hạ, dù đã tối muộn nhưng vẫn nóng, phả lên mặt người cảm giác đầy khó chịu, tức tối. Lúc này cô chỉ muốn được về nhà, tắm cho mát mẻ rồi đi ngủ.

Tới một cung đường vắng vẻ, Hân đi nhanh hơn một chút với mong muốn về nhà sớm hơn. Chỉ trong khoảng vài giây, cô thấy mắt mình tối sầm lại, đầu óc quay mòng mòng và tay chân bắt đầu đau nhức.

Chiếc xe máy cũ kỹ của Hân đổ ập xuống mặt đường, trượt một đoạn dài. Thật may là Hân chỉ ngã vật xuống, có vẻ như không có nghiêm trọng. Sau vài phút định thần lại, Hân mới kịp nhận ra là mình vừa gặp tai nạn. Có vẻ như người bên kia cũng choáng váng không kém gì cô. Anh ta không bị thương nhưng vì hốt hoảng, giật mình nên vẫn chưa biết xử lý ra sao. Chừng vài phút, người đàn ông đó lao đến, đỡ cô dậy:

- Tôi xin lỗi, cô gì ơi, cô có sao không? Để tôi đỡ cô dậy.

Truyện dài kỳ: Nơi bình yên cho em (Phần 1)
Vì cơ thể đã quá mệt sau 1 ngày dài, hơn nữa, bản thân lại cũng chẳng thể nhờ cậy ai, nên Hân đành gật đầu trước người đàn ông lạ.

Thú thật, lúc đó trong đầu Hân rất bực bội. Cô đi hơi nhanh một chút nhưng hoàn toàn đi đúng làn đường, không sai, cũng chẳng phóng nhanh vượt ẩu. Việc bị đâm thế này rõ ràng là lỗi của anh ta. Hân còn đoán, có lẽ anh ta lại say rượu, có hơi men trong người nên mới gây tai nạn. Hân khó chịu lắm. Bởi vì bị thương, dù là không quá nghiêm trọng, ở tay, ở chân hay chỗ nào đi chăng nữa thì cũng đều ảnh hưởng tới cuộc sống của cô. Hân còn bao nhiêu việc phải làm, cứ một ngày nghỉ là một ngày “treo niêu”, đó là chưa kể nếu gặp phải tên khốn, không chịu bồi thường cho ít nhiều, nói không chừng, mấy cái việc đi chiếu chụp, thăm khám cũng phải tự mình chi trả. Như thế chẳng phải tốn cả đống tiền hay sao.

Nhưng thật may, sau những phút suy nghĩ tiêu cực đó, thấy hành động ân cần, thái độ mềm mỏng, nhã nhặn của người đàn ông này, Hân đoán là anh ta cũng không phải loại tồi.

Người đàn ông đó vẫn cứ cuống hết cả lên:

- Cô ơi, cô không sao chứ. Tôi xin lỗi, tại tôi hơi mất tập trung thành ra không quan sát, đâm vào cô thế này. Cô vào tạm ghế đá này ngồi, tôi sẽ đưa xe của cô qua bên kia đường để sửa. Hình như nó cũng hư hỏng nhiều. Sau đó tôi sẽ đưa cô đi chiếu chụp, thuốc thang. Toàn bộ chi phí tôi sẽ chịu. Mong cô thông cảm giúp!

Thấy anh ta tử tế như vậy, lại cũng không có dấu hiệu gì của việc say rượu, có lẽ đúng là chỉ một chút sơ sẩy thôi, Hân lại không nỡ trách cứ. Ai mà chẳng có lúc như vậy, hơn nữa tai nạn cũng là chuyện không may, chẳng ai mong muốn cả:

- Tôi không sao, chỉ cảm thấy hơi đau ở phần cổ chân một chút thôi. Nhưng cảm phiền anh sửa giúp tôi chiếc xe với được không ạ? Tôi cần nó để đi làm, mà giờ chân đau thế này cũng không tự mang xe đi sửa được.

- À vâng vâng, cô ngồi đây đợi tôi một chút, tôi dựng xe của tôi ở đây, tôi mang xe qua bên kia đường gửi lại tiệm sửa xe.

Truyện dài kỳ: Nơi bình yên cho em (Phần 1)

Nói là làm, người đàn ông đó vội vã mang chiếc xe qua bên kia tiệm sửa. Hơn 10 phút sau, anh ta quay lại đón Hân:

- Tôi đã nhờ họ sửa rồi nhưng vì cái xe cũ quá, nhiều bộ phận cũng hỏng nên tôi báo họ sửa luôn một thể, chắc phải mất vài hôm. Thôi thế này, nhà cô ở đâu, để tôi đưa cô về. Tôi cũng vẫn đi làm đường này, ngày nào cũng đi. Nếu cô không ngại thì cứ để tôi qua đưa đón cô, khoảng vài hôm, cho tới khi nào cô lấy được xe về. Tôi cũng áy náy vì làm ảnh hưởng tới cuộc sống của cô như thế này”

Lúc này, vì cơ thể đã quá mệt sau 1 ngày dài, hơn nữa, bản thân lại cũng chẳng thể nhờ cậy ai, nếu đi xe ôm thì tốn kém, thấy người ta cũng tử tế nên Hân đánh liều gật đầu:

- Vậy được, phiền anh đưa tôi về với. Tôi mệt quá rồi!

- Hay để tôi đưa cô đi khám, chiếu chụp xem thế nào, ngộ nhỡ…

- Thôi không cần đâu, giờ tôi quá mệt, tôi chỉ muốn được về nhà nghỉ ngơi thôi. Cảm phiền anh đưa giúp tôi về nhà với, cũng sắp tới rồi.

Nhìn đồng hồ đã gần 10h đêm, người đàn ông đó cũng ngại, không dám kéo dài thời gian hơn nữa. Anh ta lịch thiệp đỡ lấy Hân, dìu cô ngồi lên xe để về.

Đoạn đường về căn phòng trọ của Hân cứ mỗi lúc một nhỏ dần, tối dần. Là đàn ông thế nhưng có vẻ như anh ta cũng cảm thấy hơi run tay lái khi đi vào con đường nhỏ xíu lại tối om này. Vừa đi anh ta vừa hỏi:

- Cô ở trọ ở đây phải không? Sao chọn chỗ có vẻ nguy hiểm vậy, đi làm về muộn thế này, thân gái dặm trường, ngộ nhỡ…

Hân cười:

- Tôi là dân tỉnh lẻ, lên thành phố làm công nhân ở khu công nghiệp nên thuê trọ ở đây. Thực ra cũng có nhiều khu khác gần hơn, khang trang hơn nhưng giá tiền cao. Chúng tôi làm cả tháng, tính cả tăng ca cũng được vài triệu bạc nên phải chắt bóp từng đồng. Anh mới đi lần đầu thì cảm thấy vậy thôi chứ ở mãi đi rồi cũng quen ấy mà. Chúng tôi chỉ cần một chỗ ngả lưng, nấu bữa cơm tối ăn xì xụp là được rồi, chọn nơi đắt tiền hơn mà đi làm cả ngày nó phí lắm.

- Biết là vậy nhưng đoạn đường này nguy hiểm quá, vì nó tối.

- À trước đây cũng có đèn đường đó, mà dạo gần đây nó cháy chập hết. Ai rồi cũng bận, vả lại cảnh cha chung không ai khóc nên cứ kệ.

Cuối cùng thì cũng đến khu trọ của Hân. Nó là một khu trọ của người lao động bình dân nên mọi thứ cũng toát lên sự chật chội, tù túng thậm chí là nhếch nhác. Hân chủ động:

- Cảm ơn anh đã đưa tôi về. Tới khu ở của tôi rồi. Anh về đi.

- À, cô gì ơi, cô tên gì, cho tôi xin số điện thoại được không?

Thấy Hân có vẻ lưỡng lự, người đàn ông đó vội giải thích:

- Tôi là Minh, tôi muốn xin tên và số điện thoại của cô. Nếu cô không ngại thì mai tôi qua đón cô đi làm, chiều tối tầm mấy giờ cô tan thì cứ gọi cho tôi một tiếng. Hơn nữa cô cũng phải lấy số của tôi để mà còn liên lạc lấy xe máy về nữa chứ.

Hân cười, nụ cười hiền khô. Thiếu chút nữa thì cô quên béng mất chuyện cái xe. Mà đúng là cũng phải có số để có gì còn… bắt đền chứ. Ngộ nhỡ mai mới phát hiện ra tay chân, mình mẩy có vấn đề gì thì biết phải làm sao. Mặc dù anh ta không phải là người tệ nhưng cô cũng chẳng hơi đâu mà cao ngạo hay tỏ ra không cần phải đền bù nếu như bản thân có vấn đề. Cuộc sống của Hân đã đủ những vất vả rồi, cô không muốn phải cơ cực thêm nữa.

Hân rút chiếc điện thoại ra, đọc số của mình và lưu số của Minh lại. Sau đó cô quay vào nhà với một cơ thể mệt tới nỗi sắp sập hầm tới nơi.

Truyện dài kỳ: Nơi bình yên cho em (Phần 1)
Việc cắm mặt vào làm cũng lại đang khiến cho tuổi xuân của họ, những cô công nhân trẻ qua đi trong cô đơn.

Hân ở trọ cùng 2 bạn nữa, kém tuổi Hân. Sau một hồi tắm rửa cho mát mẻ, cô ra chiếc giường ngồi, thấy chân đau nhức liền lấy dầu xoa bóp cho vợi bớt. Vừa lúc đó, Hân giật nảy mình khi nhìn thấy Quỳnh gói gọn đồ đạc cho vào chiếc túi du lịch lớn, có vẻ như sắp rời đi.

Hân hốt hoảng hỏi:

- Ơ, Quỳnh, em về quê hay sao mà mang lắm đồ đạc thế?

Quỳnh sắp nốt đồ, sau đó chạy ra ôm chầm lấy Hân rồi hớn hở khoe:

- Chị, từ mai em sẽ chuyển qua bên nhà anh Tuấn ở. Em với anh ấy quyết định sống với nhau rồi. Vừa được ở gần, lại vừa đỡ tốn kém tiền nhà cho hai đứa. Có gì tiết kiệm được, sau này cưới nhau cũng có tí dư ra.

Mới nghe tới đây, Hân không muốn làm Quỳnh mất hứng nhưng không thể không nhắc nhở. Dù chẳng phải chị em ruột, mỗi người đến từ một vùng quê khác nhau, nhưng ở với nhau cả mấy năm trời, cái tình nghĩa còn thân thiết hơn cả người thân.

- Quỳnh, em nghĩ kỹ chưa? Em với Tuấn cũng chỉ mới quen nhau được vài tháng, mà Tuấn thì chị thấy… nhiều người nói cậu ấy cũng không được tốt lắm. Hay là yêu thì cứ yêu, chứ chuyển sang ở cùng nhau vậy, chỉ sợ sau này có vấn đề gì, hoặc giả hai đứa không đến được với nhau thì lúc đó con gái mình lại khổ em ạ.

Quỳnh thở dài thườn thượt:

- Em chẳng nghĩ được dài như thế đâu chị. Em cũng 22 tuổi rồi, ở quê em, bằng tuổi em chúng nó 2,3 đứa con rồi ấy chứ. Mình lên đây đi làm, cuộc sống tối ngày cắm mặt ở công ty, hôm nào về, tắm rửa, cơm nước xong cũng tới đêm. Nào có thời gian mà quen, mà tìm hiểu hay hẹn hò. Làm việc xong thì cũng mệt bã người rồi. Cả tuổi trẻ cắm mặt trong nhà xưởng, rồi về cái xóm trọ này. Em không muốn chết già mà vẫn chưa biết yêu là gì?

Nghe thấy câu chuyện đó, Lành cũng từ trong chạy ra ngồi cùng, hưởng ứng:

- Cái Quỳnh nói phải đấy chị Hân ạ. Em mà kiếm được người yêu như nó thì cũng cứ yêu đã, cho đỡ buồn, đỡ cô đơn. Ai đời con gái tới tuổi này vẫn chẳng có bạn trai, nhiều lúc nghĩ tủi lắm. Chị có lẽ suy nghĩ khác bọn em, chứ mình gái quê lên đây, chẳng dám mộng mơ nhiều. Cuộc sống ngày nào cũng như đánh vật. Em còn chẳng có cơ may được quen anh nào đây, nghĩ chán lắm.

Hân buồn bã, nắm lấy tay hai đứa em kém mình vài tuổi, trong lòng trào lên một nỗi xót xa.

Xóm trọ một đêm mùa hè, nóng hầm hập. Cả ba không ngủ được, cứ ra sân ngồi cho mong có tí gió. Căn nhà trọ với mái tôn xi măng nóng vã mồ hôi. Nghĩ tới cuộc đời và tương lai phía trước, Hân tự nhiên chỉ chực khóc.

Truyện dài kỳ: Nơi bình yên cho em (Phần 1)
Nghĩ tới cuộc đời và tương lai phía trước, Hân tự nhiên chỉ chực khóc.

Hân, Quỳnh và Lành… cũng giống như hàng triệu công nhân, lao động nữ khác rời quê lên các thành phố lớn, nơi có khu công nghiệp để kiếm sống và mưu sinh. Họ vốn cũng là con gái, cũng có những ước mơ, giấc mộng yêu đương, cũng muốn được hẹn hò, tình tứ với bạn trai. Ấy vậy mà cảnh sinh ra trong cái nghèo, miếng cơm, manh áo giằng xé mỗi ngày nên những nỗi niềm đó đành gói trọn vào tim.

Câu chuyện của Quỳnh và Lan vừa nói có lẽ cũng là tâm sự thầm kín của rất nhiều những công nhân nữ ở vào cái độ tuổi yêu đương này. Họ rơi vào một thứ bi kịch, một cái vòng xoáy luẩn quẩn. Để mưu cầu cuộc sống tốt hơn, họ lao vào làm, mong có tiền, thay đổi cuộc sống, gây dựng gia đình và có một tổ ấm hạnh phúc. Nhưng thực tế là việc cắm mặt vào làm cũng lại đang khiến cho tuổi xuân của họ qua đi trong cô đơn. Mối quan hệ của những nữ công nhân như họ chẳng có nhiều, chỉ quẩn quanh trong các khu công nghiệp. Nhất là khi cái mảng lắp ráp linh kiện điện tử của mấy chị em đang làm, nam giới khá ít. Nếu có thì hoặc là anh đã có vợ, có người yêu, hiếm lắm mới được chàng trai chưa vợ.

Mà đã vậy, những cuộc tình gặp nhau nơi đất khách thế này, phần nhiều trong đó là tạm bợ. Họ đến bên nhau cho vơi bớt nỗi cô đơn của tuổi trẻ, chứ nhiều khi kẻ bắc - người nam, mỗi người ở một vùng quê xa lắc, sau này hết việc về, không nhiều đôi dám bất chấp tất cả đến với nhau. Thế nhưng không lẽ vì vậy mà cứ để tuổi trẻ qua đi không biết đến mùi vị của tình yêu? Có lẽ đó là lời giải thích cho việc những cô gái trẻ như Quỳnh bất chấp chuyện bạn trai là một tay “khét tiếng” ở công ty, cứ lứa nhân công mới nào vào cũng cặp kè sau đó rời đi thì cô bé ấy vẫn cứ muốn được một lần cháy hết mình vì tình yêu.

Biết là không thể khuyên nhủ với quyết tâm ngùn ngụt ấy của Quỳnh, Hân chỉ dặn dò:

- Dọn ra ngoài sống, em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Hôm nào rảnh, đợt nào ít hàng, không phải tăng ca thì qua chơi với bọn chị cho vui.

- Dạ vâng! À mà… chân chị bị làm sao thế, thấy lúc tối về đi tập tễnh.

- Ờ, chị bị ngã xe, xe mang đi sửa, chân có hơi đau. Mà giờ càng lúc càng sưng hay sao ấy.

- Thế xe của chị chưa lấy được à?

- Còn chưa.

- Đâm vào đâu mà bị như vậy chị? Rồi có được đền bù hay phải đền gì người ta không?

- À cũng may, gặp người tử tế nên anh ta cũng có trách nhiệm. Xe chị anh ta mang đi sửa rồi, còn đưa chị về đầu cổng nhà mình nữa. Anh ta còn hẹn mai qua đón chị đi làm đấy. Tự nhiên lại phiền hà quá, đang yên đang lành sinh rắc rối

Vừa nói tới đây, điện thoại của Hân có tin nhắn đến. Cô mở ra và thấy người gửi là Minh: “Xin chào, cô ngủ chưa? Chân cô có đau lắm không. Lúc tối tôi thấy nó có vẻ bắt đầu sưng hơn khi vừa ngã. Cô nên kiêng, hạn chế đi lại nhiều không càng khó lành. Mai mấy giờ cô đi làm tôi sẽ qua đón cô, cho cô đi nhờ. Tiện tôi cũng đưa cô đi chiếu chụp lại 1 lượt cho chắc”

Lành ngồi bên, ngó mắt, tranh thủ đọc vội được những dòng tin nhắn đó, hú hét lên, mách với Quỳnh:

- Eo ơi, vừa thấy có người nhắn tin, đọc vội được thì hình như là cái anh đâm vào chị Hân rồi. Này chị ơi, ở trong phim mấy pha như thế này hay yêu nhau lắm đấy. Biết đâu lại có chàng hoàng tử bạch mã đâm sầm vào đời mình nhỉ”

Hân cười, vỗ mạnh lên người Lành khi bị cô em cùng phòng trêu chọc:

- Thôi đi cô em ơi, tỉnh mộng đi, đời mấy cô công nhân nghèo như chúng mình, mơ mộng gì chuyện đó.

Quỳnh và Lan dắt nhau vào phòng nằm, Hân nhắn tin lại cho Minh, rồi tựa vào thành cửa. 25 tuổi, sau những đổ vỡ và niềm đau đã đi qua, nhắc đến chuyện tình cảm hay yêu đương một ai đó, lòng cô lúc này nguội lạnh. Cái động lực lớn nhất chỉ là kiếm tiền và thoát khỏi những ngày cơ cực, bần hàn này…

(Còn nữa)

Mời độc giả xem tiếp phần 2 Bất chấp để yêu em vào 18h ngày thứ 5 (17.6.2021)

"Cán bộ công đoàn phải biết đau nỗi đau của công nhân lao động"

Theo PGS.TS Vũ Quang Thọ, cán bộ công đoàn muốn làm tròn vai trò thủ lĩnh, phải biết đau nỗi đau của công nhân lao ...

Xét nghiệm tầm soát hàng nghìn công nhân liên quan đến các ca nghi nhiễm quận Bình Tân Xét nghiệm tầm soát hàng nghìn công nhân liên quan đến các ca nghi nhiễm quận Bình Tân

Tình hình dịch bệnh diễn biến căng thẳng, có nguy cơ cao “tràn” vào các khu công nghiệp, khu chế xuất tại TP.HCM. Tại Khu ...

Miễn đóng BHYT cho công nhân lao động bị mất việc do dịch Covid-19 Miễn đóng BHYT cho công nhân lao động bị mất việc do dịch Covid-19

Bảo hiểm xã hội Việt Nam mới đây thống nhất với nội dung đề xuất của Tổng LĐLĐ Việt Nam về việc miễn đóng

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Nỗi niềm đoàn viên khi được tặng “Mái ấm Công đoàn”

Đời sống -

Nỗi niềm đoàn viên khi được tặng “Mái ấm Công đoàn”

“Tôi năm nay 35 tuổi, không dám nghĩ đến chuyện xây nhà, lấy vợ vì gia cảnh quá nghèo, cha già, mẹ bị bệnh nặng, lương bảo vệ khoảng 4 triệu đồng/tháng. Nhờ Công đoàn tỉnh Long An và ngân hàng hỗ trợ nên tôi mới xây được một ngôi nhà để che nắng, che mưa”.

Lao động di cư tự phát do ảnh hưởng Covid-19: Sự hỗ trợ dành cho doanh nghiệp

Đời sống -

Lao động di cư tự phát do ảnh hưởng Covid-19: Sự hỗ trợ dành cho doanh nghiệp

Thời gian qua, các cuộc di cư tự phát do các cá nhân, nhóm người lao động (NLĐ) mất việc làm, sinh kế tại các khu vực đô thị, trung tâm công nghiệp lớn quay trở lại quê hương thu hút sự quan tâm lớn từ dư luận, gây lo ngại nguy cơ bùng phát dịch và đặc biệt là gây nên tình trạng khan hiếm lao động khi dịch bệnh được kiểm soát. Hơn lúc nào hết, tổ chức Công đoàn đang nỗ lực hành động hỗ trợ doanh nghiệp và NLĐ nhằm giữ chân NLĐ, từng bước khôi phục sản xuất.

Cán bộ công đoàn bị tín dụng đen lợi dụng hình ảnh, số điện thoại để đòi nợ

Đời sống -

Cán bộ công đoàn bị tín dụng đen lợi dụng hình ảnh, số điện thoại để đòi nợ

Công nhân lao động vay nợ tín dụng đen, công ty tài chính, sau đó chậm trả tiền, khiến cán bộ công đoàn bị liên lụy bằng hình thức lợi dụng hình ảnh, làm phiền qua số điện thoại. Đây là vấn đề đã xảy ra trong đời sống một số bộ phận công nhân lao động hiện nay.

Công ty TNHH Tân Long: "Không có sự việc bỏ mặc thuyền viên khi đã thay xong người"

Đời sống -

Công ty TNHH Tân Long: "Không có sự việc bỏ mặc thuyền viên khi đã thay xong người"

Trước thông tin 16 thuyền viên gồm cả thuyền trưởng và máy trưởng của Công ty TNHH Tân Long bị bỏ mặc được chia sẻ trên mạng xã hội nhiều ngày qua, Công ty TNHH Tân Long đã lên tiếng xác nhận không có sự việc trên.

Dìu nhau qua khó khăn

Đời sống -

Dìu nhau qua khó khăn

Cùng chung tay, đồng lòng, hàng ngàn chủ trọ tại Đà Nẵng đã miễn giảm tiền thuê cho người lao động xa quê vượt qua khó khăn dịch bệnh. Những sự chia sẻ đó đã viết nên nhiều câu chuyện ấm áp tình người ở thành phố bên sông Hàn.

Nỗi đau của người chồng mất vợ sau vụ tai nạn lao động

Đời sống -

Nỗi đau của người chồng mất vợ sau vụ tai nạn lao động

Anh Hoàng như “chết lặng” khi nghe tin vợ gặp nạn không qua khỏi. Người đàn ông ngoài 40 tuổi loạng choạng rồi khuỵu ngã trước thềm nhà. Nỗi đau không diễn tả thành lời.

Đọc thêm

Công nhân bị tai nạn lao động chưa phải là chấm hết

Công nhân -

Công nhân bị tai nạn lao động chưa phải là chấm hết

Những công nhân không may bị tai nạn lao động có tỷ lệ thương tật từ 51% trở lên đã gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Có những người mất đi thị lực, có người mất đi đôi chân, có người đi lại khó khăn,… Sau tất cả, họ đã tự mình vượt qua để có cuộc sống ổn định, có công việc nuôi sống bản thân và gia đình.

Cháy lớn tại công ty chuyên sản xuất sàn nhựa ở Bắc Giang

Công nhân -

Cháy lớn tại công ty chuyên sản xuất sàn nhựa ở Bắc Giang

Ngày 14/11, một vụ cháy lớn bùng phát với khói đen cuồn cuộn cao ngút trời tại Công ty TNHH Jufeng New Materials Việt Nam (ở Khu công nghiệp Quang Châu, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang). Theo thông tin ban đầu xác định, hiện không có thiệt hại về người. Trưa ngày 15/11, đám cháy vẫn còn âm ỉ.

10 lý do khiến bạn không nên bỏ qua củ cải

Đời sống -

10 lý do khiến bạn không nên bỏ qua củ cải

Không chỉ tốt cho sức khỏe, củ cải còn được coi là thần dược đối với những người muốn giảm cân hoặc chăm sóc làn da.

Công nhân bị tai nạn lao động xúc động khi được tặng sổ tiết kiệm 50 triệu đồng

Đời sống -

Công nhân bị tai nạn lao động xúc động khi được tặng sổ tiết kiệm 50 triệu đồng

Những công nhân lao động không may bị tai nạn lao động có tỷ lệ thương tật từ 51% trở lên, có hoàn cảnh khó khăn vươn lên trong cuộc sống được LĐLĐ TP.HCM tặng số tiết kiệm 50 triệu đồng/người. Đây là sự động viên, khích lệ to lớn đối với cá nhân người lao động được nhận sổ tiết kiệm lần này.

Bệnh nhân viết đơn, yêu cầu Ban Giám đốc sớm trả lương cho y, bác sĩ

Công nhân -

Bệnh nhân viết đơn, yêu cầu Ban Giám đốc sớm trả lương cho y, bác sĩ

Đồng cảm với những người thầy thuốc tại Bệnh viện Tuệ Tĩnh đang bị nợ lương nhiều tháng qua, hàng chục bệnh nhân đã làm đơn kiến nghị, gửi Ban Giám đốc Học viện Y Dược học cổ truyền Việt Nam và Ban Giám đốc Bệnh viện Tuệ Tĩnh với mong muốn các cấp lãnh đạo sớm có chính sách thỏa đáng để các bác sĩ yên tâm chữa bệnh, cứu người.

Xem phiên bản di động