Thứ năm 05/08/2021 23:24
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2)

Đời sống - Lam Giang

Ở Hân có một nét đẹp kỳ lạ, vừa quyến rũ, vừa khiến người ta si mê lại khiến những gã đàn ông ngắm nhìn chỉ muốn được chở che, bao bọc.
Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 4) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 3) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1)
Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 2)
Lời tựa

Chuyện kể về cuộc đời của Hân - cô gái 25 tuổi, xinh đẹp, nhân hậu và dịu dàng. Thế nhưng vừa chạm ngõ cuộc đời, cô gái ấy đã phải trải qua biết bao nhiêu những nghiệt ngã. Để rồi, khép lại giấc mơ trở thành cô sinh viên Đại học, Hân đi làm công nhân, bươn chải để kiếm cái mưu sinh. Hân đã từng nghĩ, sẽ gói chặt trái tim mình, không dám tin vào tình yêu thêm nữa. Thế nhưng cuộc đời luôn có những ngã rẽ bất ngờ. Cuộc gặp gỡ tình cờ với Minh, chàng giáo viên hiền lành, lương thiện đã khiến cô gái ấy muốn dũng cảm vươn lên, giành lấy tình yêu của mình.

Sau tất cả, liệu tình yêu có thể chiến thắng được những định kiến đời thường? Họ sẽ bên nhau hay chia tay để có cho mình sự bình yên trong tâm hồn?

Cùng đón đọc Bất chấp để yêu em vào 18h các ngày thứ 3,5,7 trong tuần.

Hơn 7h sáng, Minh đứng trước cổng xóm trọ của Hân. Anh không dám vào mà chỉ nhắn tin thông báo. Chừng 5 phút sau, Hân tập tễnh bước ra. Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt của Hân khiến Minh sững sờ tới vài chục giây. Phải nói đúng hơn là Minh đã ngây dại trước dung nhan khả ái đó. Hôm qua gặp nhau trong bối cảnh trời đã tối muộn, lại xảy ra sự cố nên anh cũng chẳng nhìn rõ lắm. Giờ đây, trong buổi sáng như thế này, nhìn diện mạo thanh tú này của Hân, Minh đúng là đã bị choáng ngợp.

Hân có gương mặt trái xoan thanh thoát, cân đôi, chiếc mũi cao, nhỏ nhắn, hài hòa với tổng thể. Đôi mắt của cô to tròn, hàng lông mi cong vút, nhìn vừa cuốn hút lại mênh mang, chất chứa nhiều nỗi niềm khó đoán định. Đáng nói là ở chỗ, cô sở hữu làn da trắng hồng, chỉ nhìn thôi cũng thấy sức hấp dẫn của cô gái vào cái độ tuổi mơn mởn xuân thì. Thú thật là nhìn gương mặt ấy, khó có thể tin được rằng cô lại chỉ là một cô gái nông thôn, xuất thân trong gia đình nghèo và làm công việc công nhân đầy vất vả. Ở Hân có một nét đẹp kỳ lạ, vừa quyến rũ, vừa khiến người ta si mê lại khiến những gã đàn ông ngắm nhìn chỉ muốn được chở che, bao bọc.

Biết là nếu nhìn đăm đăm sẽ có phần mất lịch sự trong một mối quan hệ vừa mới gặp như thế này, nhưng cái nhan sắc của Hân khiến Minh chẳng thể nào đừng lại được. Anh đã ngây dại trong vài phút, để rồi sau đó, cả hai cùng bối rối.

- Để tôi đưa cô tới công ty.

- Vâng, phiền anh chút nhé. Mà không biết xe máy của tôi đã sắp được chưa?

- Để chiều nay về tôi sẽ ghé qua hỏi. Chiều mấy giờ cô về, để tôi thu xếp thời gian qua đón?

- Hôm nay tôi phải tăng ca nên tầm 9h mới tan. Nếu không anh cứ về trước đi, tôi sẽ đi xe ôm về sau cũng được. Thực ra có mấy chị em trong phòng làm cùng xưởng đó nhưng mỗi người một ca làm khác nhau…

- À không sao đâu, tôi đã nhận thì nhất định sẽ làm. Cô đừng ngại, coi như cho tôi cơ hội được chuộc lỗi. Vả lại tôi cũng tiện đường mà. Mọi người đi làm về đều mệt, cô nhờ họ đi đón sợ là cũng phiền hà.

- Vâng, vậy mong anh giúp, một hai hôm nữa xe của tôi sửa xong, chân cũng lành rồi thì không cần nữa ạ.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 2)
Nhìn diện mạo thanh tú này của Hân, Minh đúng là đã bị choáng ngợp. Ảnh Sunmag

Minh phóng chiếc xe máy trên đường, trong lòng tự nhiên có nhiều cảm giác kỳ lạ. Thi thoảng, anh lại hỏi cô gái ngồi sau mình về công việc, về cuộc sống xa nhà của những công nhân nữ như cô. Tới trước cổng công ty nơi Hân làm việc, Minh dừng xe lại, cẩn thận đỡ Hân xuống. Anh tiện tay giúp tháo luôn chiếc mũ bảo hiểm trên đầu cô. Cái cảnh tượng này nhìn xa tình tứ quá, hệt như một đôi tình nhân đang ở độ yêu đương mặn nồng. Minh làm việc đó trong vô thức, cho tới khi nghe tiếng trêu chọc của một vài cô gái, đoán là bạn cùng phòng với Hân, anh mới biết mình vừa làm một việc có phần hơi thân thiết quá mức:

- Chị Hân, ai đấy, giời ạ, anh chị diễn cảnh phim Hàn thế này các em cứ gọi là ga tô, lác mắt.

Hân cũng giật mình quay lại và nhận ra tiếng léo nhéo phía sau của Quỳnh. Sáng nay con bé chuyển qua chỗ bạn trai từ sớm, giờ lại thấy đã ở đây:

- Ơ, chị tưởng em hôm nay xin nghỉ để chuyển chỗ, vẫn đi làm à?

- Em chuyển từ sớm, có gì đâu, có cái vali quần áo thôi mà, tối về dọn ra, phải tranh thủ đi làm kiếm tiền chứ. Mà chị ơi, anh bạch mã hoàng tử đó đấy ạ?

Quỳnh đánh mắt về phía Minh, cố tình chọc ghẹo, anh vội vã chào hỏi, giữ phép lịch sự:

- Chào em, anh là Minh, anh là…

Hân xen vội vào giải thích:

- Anh Minh hôm trước có vô tình va chạm xe với chị, xe chị hỏng nên hôm nay anh ấy phải đưa đi giúp. Thôi, chị em mình vào làm đi, sắp tới giờ rồi.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 2)
Trong lòng Minh tự nhiên có nhiều cảm giác kỳ lạ. Ảnh Sunmag

Nói tới đây, Hân vội chào Minh rồi cùng với Quỳnh vào xưởng. Minh nhìn theo hai cô gái ấy, tủm tỉm cười. Anh lên xe, đi tiếp tới chỗ làm, chặng đường đi, thi thoảng cứ nhớ lại gương mặt khả ái của Hân, lòng lại có chút xao xuyến lạ kỳ.

Cả ngày hôm đó, chẳng hiểu sao, Minh cứ mong ngóng tới giờ về. Tối nay anh cũng có buổi dạy thêm, tiện đường sẽ đi đón Hân luôn. Anh về sớm hơn nên cứ thấp thỏm chờ đợi. Thoáng thấy bóng Hân, Minh í ới gọi:

- Hân, Hân ơi!

Hành động này của Minh có phần hơi thái quá, ngay sau đó anh nhận thức được vấn đề nên đã kiềm chế lại. Hân tập tễnh bước ra cùng với Quỳnh và Lành. Cô bé Quỳnh lanh chanh:

- Anh gì ơi, anh đi ăn chè cùng tụi em luôn không? Hôm nay vừa có lương, với cả tiện em cũng chia tay mọi người trong xóm trọ luôn. Nếu anh không chê công nhân bọn em nghèo thì đi cùng cho vui.

Minh gãi đầu, gãi tai hơi ngại. Thực ra anh chẳng phải phân biệt đối xử hay chê nghèo hèn gì, chỉ là nhìn thấy cả đám thanh niên trẻ trung, mà hình như đôi nào đôi nấy đi với nhau, tự nhiên lại thấy mình xen vào có phần hơi ái ngại. Anh đánh cặp mắt về phía Hân như chờ đợi ý kiến của cô. Hân biết là đang làm khó Minh nên cố chữa cháy:

- Thôi, ai đó cho chị đi nhờ cùng ra quán chè được không. Chứ anh Minh còn bận rộn, để anh ấy về.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 2)
Cả ngày hôm đó, chẳng hiểu sao, Minh cứ mong ngóng tới giờ về. Ảnh Sunmag

Lành bám vào tay Hân giải thích:

- Chị ơi, đủ xe hết rồi cơ, mỗi xe 2 người. Giờ mà chị ngồi ké cùng là thành kẹp 3 đấy, đường đi ăn chè phải đi ngang quốc lộ có công an, người ta bắt chết tiền đấy.

Minh thấy vậy lập tức cất lời:

- Nếu mọi người có lòng thì tôi cũng rất sẵn sàng, chỉ sợ mọi người ngại không muốn cho tôi cùng tham gia thôi. Hân lên xe đi, tôi chở đi cùng.

Đám đông toàn là người trẻ, cả lũ nhao nhao lên gán ghép khiến Hân đỏ bừng mặt. Cô cũng đành thuận theo số đông:

- Vậy nếu anh không bận thì qua ngồi cùng mọi người một chút cho vui. Thực ra bọn tôi làm ca về muộn, cũng không tụ tập lâu đâu. Chỉ là qua quán ngồi ăn cốc chè với nhau, vì Quỳnh hôm nay chuyển đi, không ở đây nữa. Chắc cũng chỉ tầm 1 tiếng là xong hết thôi. Phiền anh vậy nhé!

- Không sao đâu, tôi rảnh mà, được quen và đi chơi với mọi người thế này cũng rất vui.

Vào quán, tất cả cùng nhau gọi chè, ăn uống rôm rả, nói chuyện khiến ai cũng cười nghiêng ngả. Mọi người hỏi về công việc của Minh, anh thành thật chia sẻ, bản thân là giáo viên. Có lẽ thân phận và công việc mà anh đang làm khác hoàn toàn so với cả đội nên ai cũng tò mò, hiếu kỳ, chĩa mọi câu chuyện về phía anh để trao đổi. Sau đó, đám trẻ không ngừng gán ghép, chọc ghẹo Minh và Hân khiến cả hai bối rối, khó xử. Chẳng hiểu sao, bị trêu như thế nhưng Minh lại khá hào hứng. Anh vốn chưa từng có những người bạn kiểu như thế này, càng nghe câu chuyện về cuộc sống của họ, Minh lại càng cảm thấy có chút thương cảm, trân trọng. Dường như khó khăn không hề làm mất đi nghị lực và cả niềm vui sống mỗi ngày của những con người trẻ tuổi ấy. Họ vẫn đầy những lạc quan, vẫn đầy những hy vọng về một cuộc sống tốt hơn sau này.

Hơn 1 tiếng sau, tất cả lục đục kéo nhau ra về. Ngồi sau lưng Minh, Hân hơi ngại nhưng vẫn phải nói:

- Anh Minh này, xin lỗi anh vì chuyện hôm nay, tụi trẻ nhiều khi vô tư quá, chúng nó cứ gán ghép vậy, anh đừng để ý.

Minh cười hiền khô:

- Không sao đâu, tôi thấy mọi người vui mà. Tôi 30 tuổi rồi, thật ra ở tuổi này giờ cũng ít bạn bè hầu như mọi người cũng có gia đình cả rồi nên tôi cũng ít đi chơi. Hôm nay được đi thế này thấy vui lắm, cười đến đau cả bụng.

Được một lát, Minh hỏi:

- Mà tôi thấy đội Hân hay phải làm tăng ca, về muộn như thế, thu nhập có ổn không? Con gái mà ngày làm tới cả mười mấy tiếng như vậy mệt lắm nhỉ?

- Mỗi người một hoàn cảnh mà, có mệt cũng phải chịu thôi. Nhiều khi chúng tôi còn mong có tăng ca để cải thiện thu nhập. Còn về lương ấy à, trừ các khoản ăn tiêu, sinh hoạt trên này đi, tằn tiện mỗi tháng cũng gửi được về quê vài triệu cho bố mẹ.

Minh có hơi khựng lại một chút. Anh không phải là người quá giàu có, nhưng cuộc sống sinh ra trong một gia đình trung lưu thành thị khiến Minh chưa từng trải qua những áp lực quá lớn về tiền bạc như thế. Minh khẽ thở dài. Hân tiếp tục câu chuyện:

- Anh làm giáo viên à? Ngày nhỏ, tôi cũng ước mơ làm giáo viên lắm, nhưng cuộc sống đúng là không phải lúc nào cũng như mình mong đợi. Đến bây giờ nhiều lúc tôi vẫn mơ ước được đi học Cao đẳng, Đại học, những chắc nó mãi chỉ là giấc mơ mà thôi.

- Sao cô không đi học. Bây giờ có nhiều hình thức, các trường cũng có chính sách hỗ trợ học sinh khó khăn. Cô có thể thu xếp bớt thời gian, vừa học vừa làm được mà.

- Tôi ngừng học từ khi tốt nghiệp Phổ thông xong, giờ có muốn thì lỗ hổng kiến thức cũng quá lớn rồi, chẳng thể nào được nữa. Hơn nữa, còn những gánh nặng kinh tế khác, tôi không thể nào buông bỏ được.

- Nếu học đại học, cao đẳng, Hân có thể tìm công việc khác tốt hơn. Nó là một lộ trình dài sau này…

- Tôi biết chứ, nhưng cái mình ước muốn, cái mình tính toán không phải lúc nào cũng thành được.

Lúc này, vừa tới xóm trọ của Hân. Chiếc xe máy dừng lại. Hân tháo mũ bảo hiểm, đưa lại nó cho Minh. Vô tình, Minh cầm vào tay Hân. Anh hốt hoảng với đôi bàn tay của cô. Nó chai sạn, đỏ tấy lên. So với gương mặt kiều diễm này, đôi bàn tay này của Hân thật khiến người ta phải xót xa. Như một phản xạ không điều kiện, Minh nắm lấy, nhìn cho thật kỹ:

- Ôi, tay Hân sao thế này, có đau không, sao nó lại đỏ tấy, mà rộp hết cả lên thế này?

Hân cười:

- Không sao đâu, công việc của tôi nên tay nên thi thoảng lại bị vậy. Tôi quen rồi.

- Thôi anh về đi. Phiền anh nốt ngày mai, lấy được xe, tôi sẽ tự đi. Cảm ơn anh nhiều nhé.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 2)
Anh không phải là người quá giàu có, nhưng cuộc sống sinh ra trong một gia đình trung lưu thành thị khiến Minh chưa từng trải qua những áp lực quá lớn về tiền bạc. Ảnh Sunmag

Minh trở về nhà khi đã hơn 10h tối. Vào tới phòng khách, Minh hớn hở khi thấy anh họ tới chơi:

- Anh Quyết, anh tới bao giờ thế? Sao không báo cho em?

- Anh qua từ chiều cơ, rồi ăn cơm với chú thím luôn. Thấy thím bảo hôm nay em đi dạy thêm, lại có việc nên anh cũng không gọi. Anh ở đây 2 hôm, tối chú cho anh ngủ nhờ cùng phòng với nhé!

- Nhất trí. Đợt này anh không đi công trình nữa à, mà rảnh rang có thời gian về thành phố thế?

- Ừ, đợt này anh về làm thủ tục, hồ sơ để về làm tại trụ sở công ty ở trên này thôi. Đi mãi rồi, giờ có vợ rồi, vợ lại sắp sinh, anh cũng không muốn đi nữa. Còn đi nữa khéo chị chú bỏ anh mất.

- Vâng, mà chị sắp sinh chưa anh nhỉ?

- Cũng sắp rồi, tầm 2 tháng nữa. Trụ sở công ty chính của bên anh ở gần đây nên anh tiện qua thăm gia đình, mai lên công ty luôn.

Mẹ Minh ở trong nhà đi ra, rót chén nước, thở dài thườn thượt:

- Đấy, mang tiếng anh, em họ, bằng tuổi nhau mà giờ cháu vợ con đề huề, còn thằng Minh nhà thím thì vẫn chưa thấy đưa cô nào về cả. Chú thím cũng chỉ có mình nó là con trai mà mãi nó chưa cưới vợ thế này, chú thím lo lắm. Quyết xem thế nào, phải tác động em giúp chú thím nhé.

Quyết uống chén trà, vỗ vai Minh:

- Chú chán nhỉ, thanh niên đẹp trai ngời ngời, gia đình cơ bản, có công việc ổn định như thế này mà lại không tán được gái là sao. Cần thì chú chỉ cho anh vài chiêu.

Cả nhà cười, chỉ có Minh là gương mặt hơi trùng xuống. Anh xin phép lên phòng tắm táp, chuẩn bị nghỉ ngơi. Quyết cũng lên giường của Minh nằm trước, miệng không ngừng huýt sáo.

Đêm đã về khuya, Quyết ngủ rồi. Minh ngồi ở bàn làm việc, nhìn ra ngoài ô cửa sổ, những kí ức xưa cũ cứ dội về.

30 tuổi, Minh làm thầy giáo ở một trường cấp 3. Anh không quá ưu tú nhưng cũng chẳng kém cạnh gì so với thanh niên thời nay. Ấy vậy mà mãi Minh chưa có bạn gái. Thực ra, không phải vì Minh chưa từng yêu ai mà bởi vì những kỉ niệm buồn trong cuộc tình trước khiến anh mãi chưa quên. Quan trọng hơn cả là, Minh chưa gặp một ai khiến trái tim anh rung động.

Ngày ấy, Minh cũng đã từng có một tình yêu đẹp với cô bạn sinh viên cùng lớp. Cả hai cũng đã từng mộng mơ về một tình yêu dài lâu, về một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng mẹ của Minh khi ấy không chấp nhận. Bà đã tìm gặp cô gái đó và đề nghị dừng lại. Bị tổn thương, cảm thấy không thể chấp nhận được, cô ấy đã chia tay Minh và cưới chồng ngay sau đấy. Nỗi đau và cả sự dằn vặt đó theo anh tới tận bây giờ.

Mẹ Minh mãi đến sau này mới chịu chấp nhận bản thân bà đã sai khi hành xử như vậy. Và vì thế, bà cũng không dám ép uổng chuyện tình cảm của Minh thêm nữa. Chỉ có điều, càng chờ đợi thì Minh lại càng “đóng băng” trái tim mình”, chẳng thấy anh đưa một ai về nữa cả.

Hôm nay, lúc tối, khi bị mẹ nói mãi việc kết hôn, thậm chí bà còn bảo nếu anh không chịu cưới vợ trong năm nay, bà nhất định sẽ đứng ra mai mối cho con, tự nhiên, đầu Minh đã nghĩ về một người. Hình ảnh cô gái có gương mặt xinh đẹp, nụ cười hiền hậu và cả nét buồn giấu trong đôi mắt ấy cứ ám ảnh Minh. Tựa như lúc này, anh lại cứ mong đến sáng mai, để được gặp cô ấy - Hân!

(Còn nữa)

Vaccine có thực sự là lá chắn Covid-19? Vaccine có thực sự là lá chắn Covid-19?

53 nhân viên BV Bệnh Nhiệt đới TP. Hồ Chí Minh dương tính với SARS-CoV-2 sau khi tiêm vaccine. Vậy vaccine có thực sự là ...

Mở thêm cửa đón vắc xin sớm vào! Mở thêm cửa đón vắc xin sớm vào!

Chiều qua, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đồng ý với đề nghị của UBND TP. HCM về việc mua và nhập khẩu vắc xin. ...

Công ty cho người lao động vay tiền trang trải cuộc sống: Câu chuyện ấm áp nghĩa tình Công ty cho người lao động vay tiền trang trải cuộc sống: Câu chuyện ấm áp nghĩa tình

5 năm qua, Tổng Công ty CP Vật tư nông nghiệp Nghệ An thực hiện chính sách cho công nhân lao động vay tiền để ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Người lao động Bình Dương “ai ở đâu ở yên đấy”, khó khăn đã có công đoàn

Công nhân -

Người lao động Bình Dương “ai ở đâu ở yên đấy”, khó khăn đã có công đoàn

Dịch bệnh đang diễn biến căng thẳng, Bình Dương tiếp tục thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16 của Chính phủ từ ngày 02/8/2021. Theo đó người dân không ra khỏi nhà và thực hiện đúng chủ trương “ai ở đâu, ở đó” để đảm bảo phòng dịch có hiệu quả.

Người muốn ốc vít cũng phải chuyển động

Đời sống -

Người muốn ốc vít cũng phải chuyển động

Sản phẩm robot lau khô, lau ướt tấm pin năng lượng mặt trời (robot SolarCleanBot-CT.R1) do thầy Lê Hoàng Anh (Trường Đại học Lạc Hồng) là sáng kiến tiêu biểu được đề xuất Tổng LĐLĐ Việt Nam khen thưởng.

Công nhân “ở đâu ở yên đấy”: Thêm một lần lỡ hẹn với quê hương

Đời sống -

Công nhân “ở đâu ở yên đấy”: Thêm một lần lỡ hẹn với quê hương

Mẹ con Hậu ngồi bệt dưới sàn nhà nhặt mớ rau muống. Thằng bé 6 tuổi cười tít mắt vì được mẹ dạy đánh vần vài từ mới. Cô lăn tăn nghĩ ngợi số rau này tối nay sẽ luộc hay xào.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)

Miếng cơm đắng ngắt trong miệng Nam, anh không sao nuốt nổi. Suốt từ sáng đến giờ anh không thể gọi được cho Ngọc. Điều đó càng làm Nam cảm thấy bí bách tới mức sắp phát điên.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12)

Ngọc nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau xâm chiếm lấy tâm hồn mình. Cô nói trong tột cùng tuyệt vọng: “Nam, em xin lỗi, em ngàn lần xin lỗi”.

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Công nhân -

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Thường người ta kiêng số bốn theo “sinh, lão, bịnh, tử”. Tôi đề nghị mình thêm 1 cái “tê” nữa thành năm “tê”...

Đọc thêm

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

Công nhân -

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

22h30 tối 31/7, chuyến xe đưa anh Xồng Bá Xò cùng vợ và con trai gần 10 ngày tuổi đã đến Nghệ An, hoàn thành chặng đường hơn 1.500km trở về nhà đầy sự yêu thương và chia sẻ.

Hơn 4 tấn gạo, miến, rau, củ... nhưng quý nhất là “tình người” giữa mùa dịch

Đời sống -

Hơn 4 tấn gạo, miến, rau, củ... nhưng quý nhất là “tình người” giữa mùa dịch

Trong những ngày cuối tháng 7, nắng nóng gay gắt kéo dài nhưng cũng không ngăn được những chàng trai, cô gái trong CLB Thiện nguyện Tình bạn (ở Ninh Bình) sắp xếp nhu yếu phẩm để gửi vào hỗ trợ cho bà con ở TP HCM đang ngày đêm chống dịch Covid-19. Sau mấy ngày kêu gọi, những con số dần tăng lên, gạo, miến, rau, củ, quả... đều đủ cả. Mỗi người một công đoạn, bận luôn tay, luôn chân nhưng ai nấy đều phấn khởi vì gửi gắm được những món quà “tình người” giữa mùa dịch.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần của Ngọc. Nhưng Nam không nghĩ những đồng tiền ấy bẩn thỉu...

Chuyến xe 0 đồng: Tiếp ứng hơi thở

Công nhân -

Chuyến xe 0 đồng: Tiếp ứng hơi thở

Sài Gòn đang căng mình chống đỡ trước làn sóng Covid hung hãn chưa từng thấy khi có đến hàng nghìn ca nhiễm mới mỗi ngày. Khó khăn, gian khổ nhưng trong cuộc chiến dài hơi này, lực lượng chức năng nơi tuyến đầu chống dịch không đơn độc vì luôn có sự tin tưởng và đồng hành của người dân cả nước, trong đó có những chuyến xe 0 đồng.

Sau mỗi chuyến cứu nạn là một lần cách ly vì Covid-19

Đời sống -

Sau mỗi chuyến cứu nạn là một lần cách ly vì Covid-19

Những “chiến sĩ” cứu nạn trên biển đang ngày đêm thầm lặng vvvượt bão, đối mặt với hiểm nguy để giành giật sự sống cho ngư dân, thủy thủ gặp nạn. Họ có thể lây nhiễm Covid-19 bất cứ lúc nào.

Xem phiên bản di động