Thứ sáu 06/08/2021 01:48
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 3)

Công nhân - Lam Giang

Hình ảnh Hân lúc tối với gương mặt vô cùng xinh đẹp, lọn tóc bay bay, nụ cười đẹp tựa thiên thần cứ khiến trái tim Minh xốn xang, nhung nhớ.
Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 4) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1)
Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 3)
Lời tựa

Chuyện kể về cuộc đời của Hân - cô gái 25 tuổi, xinh đẹp, nhân hậu và dịu dàng. Thế nhưng vừa chạm ngõ cuộc đời, cô gái ấy đã phải trải qua biết bao nhiêu những nghiệt ngã. Để rồi, khép lại giấc mơ trở thành cô sinh viên Đại học, Hân đi làm công nhân, bươn chải để kiếm cái mưu sinh. Hân đã từng nghĩ, sẽ gói chặt trái tim mình, không dám tin vào tình yêu thêm nữa. Thế nhưng cuộc đời luôn có những ngã rẽ bất ngờ. Cuộc gặp gỡ tình cờ với Minh, chàng giáo viên hiền lành, lương thiện đã khiến cô gái ấy muốn dũng cảm vươn lên, giành lấy tình yêu của mình.

Sau tất cả, liệu tình yêu có thể chiến thắng được những định kiến đời thường? Họ sẽ bên nhau hay chia tay để có cho mình sự bình yên trong tâm hồn?

Cùng đón đọc Bất chấp để yêu em vào 18h các ngày thứ 3,5,7 trong tuần.

Những ngày sau đó, Minh chở Hân đi làm. Mặc dù chiếc xe máy của cô đã sửa xong nhưng do chân của Hân vẫn đau, lại là xe số, nếu đi sẽ vô cùng nguy hiểm vì cô không thể phanh bằng chân được. Chính vì thế Minh đề nghị sẽ đưa đón Hân cho tới khi nào cô khỏi hoàn toàn thì thôi. Hân từ chối nhưng Minh nhiệt tình quá nên cô cũng đành gật đầu ưng thuận.

Chẳng hiểu sao, cái việc không may này lại vô tình mang đến cho anh chút niềm vui, sự mới mẻ trong cuộc sống vốn có phần tẻ nhạt của anh. Đã nhiều năm nay, Minh chỉ bận đến trường, về nhà, rất ít khi đi tụ họp bạn bè. Hơn nữa, đa phần bạn bè đều vướng bận gia đình cả rồi, những đứa độc thân như anh còn rất ít, họa có thì cũng đi làm ăn xa. Thế cho nên nhiều lúc cũng thấy chán lắm mà chẳng biết phải làm gì, đanh chỉ biết lấy công việc làm niềm vui.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 3)
Mấy ngày nay, buổi sáng được tới đón Hân đi làm, chỉ cần nhìn gương mặt thanh tú đó thôi, cả một ngày dài Minh thấy đầy những năng lượng tích cực.

Mấy ngày nay, buổi sáng được tới đón Hân đi làm, chỉ cần nhìn gương mặt thanh tú đó thôi, cả một ngày dài Minh thấy đầy những năng lượng tích cực. Đó là chưa kể, mấy cô bé trong xóm trọ nếu chưa đi làm mà thấy Minh đến, thế nào cũng tếu táo trêu “Chị Hân ơi, anh người yêu tới đón”. Biết chỉ là bông đùa nhưng Minh lại thấy vui trong lòng. Thậm chí anh còn vào hùa trêu cùng với họ, mặc cho Hân ngượng đến đỏ mặt.

Trên đường đi, cả hai cùng trò chuyện, tâm sự rất nhiều điều. Hân khiến Minh khá bất ngờ bởi vì chỉ là một cô công nhân nhưng Hân lại tỏ ra rất thông minh, nhanh nhạy. Cứ mỗi lần như vậy, anh lại động viên cô nên thay đổi cuộc sống bằng cách đi học trở lại. Minh tin, chỉ cần có một tấm bằng cao hơn trong tay, Hân chắc chắn sẽ có cơ hội thoát khỏi cảnh sống tù túng này. Nhất là khi, cô lại có chút nhan sắc như vậy nữa. Ấy thế nhưng Hân luôn chỉ nghe rồi cười hiền hiền:

- Cuộc sống hiện tại của tôi không chỉ sống cho tôi nữa, mà còn những người thân. Có rất nhiều người trông vào tôi. Chỉ cần ngơi tay là đói, ráo mồ hôi là hết tiền. Làm việc cả ngày cả đêm tới cuối tháng còn không đủ, huống hồ việc đi học nửa ngày, rồi bao nhiêu chi phí ôn thi… Biết là có cơ hội nhưng giờ tôi không có điều kiện để đánh đổi. Ngay cả khi có đỗ, cũng phải học hành tới vài năm. Mà tuổi tôi bây giờ, nghĩ tới việc học nó xa vời quá.

Ngày cuối cùng trước khi Minh dừng cái việc trở thành “Xe ôm bất đắc dĩ” ấy lại, anh quyết định mời cả xóm trọ của Hân đi ăn chè. Một buổi chiều mùa hè, cả xóm được tan ca sớm nên ai cũng vui đáo để với lời đề nghị đó. Dù thời gian quen chưa lâu nhưng mà mỗi lần gặp mấy người họ là Minh lại vui cười đến ngoác cả miệng. Đám trẻ nói chuyện rất hài hước, hơn nữa, câu chuyện về cuộc sống xa nhà, bình dị của những người trẻ mang đến cho Minh rất nhiều những nguy suy, khiến anh cứ thích ở gần để hiểu hơn, có thêm nhiều chiêm nghiệm.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 3)
Cuộc sống hiện tại của tôi không chỉ sống cho tôi nữa, mà còn những người thân - Hân tâm sự

Hơn 9h tối, cả đám kéo nhau ra về sau những phút giây ngồi chuyện trò vui vẻ. Hôm nay chân của Hân đã khỏi nên cả đội cùng nhau đi bộ. Mấy đứa em hí hửng kéo nhau đi thật nhanh về phía trước, để cho Hân và Minh đi dạo chầm chậm phía sau.

Bóng hai người đổ dài trên con đường tối. Con đường hiện tại đã được thay bóng đèn và người làm thế chính là Minh. Hôm đó tới sớm, Minh đã chủ động giúp mấy chị em trong xóm thay bóng đèn. Tối nay trời mát hơn mọi ngày, gió thổi lớn làm những lọn tóc của Hân bay bay trong gió. Cái khoảnh khắc cô vuốt tóc, buộc lại gọn gàng nó tình đến nỗi làm Minh cứ ngây ngẩn ngắm nhìn, trái tim xao xuyến đến lạ kỳ.

- Anh Minh này, cảm ơn anh mấy ngày qua đã vất vả đưa đón tôi nhé. Thật ngại quá, chỉ vì chuyện không đâu mà anh tự nhiên lại mất công mất việc.

- Hân đừng nói thế. Tôi lại thấy may ấy chứ. Tự nhiên lại quen được Hân, quen cả đám nhóc kia nữa. Tôi thấy rất vui. Nói có thể Hân không tin chứ tôi cũng ít bạn, có thêm mối quan hệ như thế này tôi thấy thú vị lắm.

Nét mặt Hân rạng rỡ, hân hoan hơn trước lời bộc bạch này của Minh:

- Thật vậy ạ? Vậy mà nhiều khi tôi cứ ngại. Chúng tôi là lao động tỉnh lẻ lên thành phố, tiền bạc không có, tiền đồ lại càng không, chẳng bao giờ nghĩ lại quen hay giao du được với những thanh niên thành thị, có điều kiện, học vấn như anh đâu. Bởi thế đám trẻ ở xóm trọ tối nào về cũng hỏi về anh đủ thứ…

- Hân đừng nói thế, làm như tôi là thiếu gia nhà giàu có không bằng. Ai mà chẳng có quê hương, nguồn gốc, chỉ là tôi sinh ra ở thành phố thôi mà, nó chỉ là địa điểm chứ có khác gì đâu. Còn mọi người cũng là vì điều kiện mà cuộc sống vất vả như thế. Nó không nói lên điều gì cả. Tôi thấy Hân rất thông minh, thật đáng tiếc vì Hân không được theo đuổi việc học chứ nếu không tôi tin, Hân nhất định sẽ làm nên chuyện.

- Cảm ơn anh đã có lời khen. Từ mai tôi có thể tự đi làm được rồi nên anh không cần phải qua đón đưa nữa đâu.

Nghe tới câu nói này, lòng Minh có trĩu nặng, hơi buồn một chút. Vì anh cảm thấy chẳng có lí do gì để được gặp lại Hân nữa mà anh thì lại muốn điều đó. Minh đánh liều hỏi:

- Hân này, mặc dù Hân khỏi rồi nhưng chúng ta có thể… làm bạn được không?

Ánh mắt của Hân có chút bối rối, Minh lại phải giải thích ngay sau đó để cả hai bớt ngại ngùng:

- Ý tôi là hôm nào đó rảnh rỗi, tôi có thể mời Hân đi cà phê, uống nước, à không, mời cả xóm đi nữa, chúng ta cùng chuyện trò, tán gẫu một chút cho vui ấy.

Hân cười tươi tắn:

- Được chứ, nếu anh thực sự thích việc đó thì tôi rất sẵn sàng.

Hôm đó, cả hai chia tay nhau ra về, trong lòng mênh mang những nỗi niềm khó tả. Hình ảnh Hân lúc tối với gương mặt vô cùng xinh đẹp, lọn tóc bay bay, nụ cười đẹp tựa thiên thần cứ khiến trái tim Minh xốn xang, nhung nhớ.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 3)
Hình ảnh Hân lúc tối với gương mặt vô cùng xinh đẹp, lọn tóc bay bay, nụ cười đẹp tựa thiên thần cứ khiến trái tim Minh xốn xang, nhung nhớ.

***

Tối nay Quyết vẫn chưa đi nên cơm xong, hai anh em ra khu vườn sau nhà ngồi nhâm nhi ly cà phê ở chiếc bàn nhỏ. Quyết tếu táo:

- Này, anh hỏi thật, chú có thèm gái không? Anh giới thiệu cho mấy em?

Minh khựng lại trước câu nói này của Quyết, nhưng vẫn muốn để xem câu chuyện mà ông anh họ sắp nói là gì nên cứ gật gù như cách để hưởng ứng:

- Nếu chú thích thì anh cho số điện thoại của mấy em. Thú thật với chú, anh dân công trình, đi làm, quen đầy em công nhân, chưa kể còn có một số em trẻ măng, non tơ. Mà tán mấy em này dễ lắm, còn không tốn kém đâu. Chú chỉ cần mời đi ăn, đi cà phê cà pháo vài lần là các em đổ rạp ngay. Chú mà tấn công liên tục thì chỉ tầm 1 tháng là đưa được các em lên giường ngay. Nhưng đám này yêu chơi bời thôi, chứ cưới làm gì. Đây là anh đang nói chuyện tà lưa cho đỡ buồn. Mà chú đàn ông 30 tuổi rồi, tranh thủ tận hưởng đi, sau này cưới vợ vào là không được như ý mình nữa đâu.

Vừa nói, Quyết vừa cười hề hề, tỏ vẻ khoái chí lắm. Trong khi đó, Minh chỉ cười nhạt thếch:

- Thế trước khi lấy vợ, anh đưa được bao nhiêu em lên giường rồi?

- Ối giời, chú hỏi thế thì anh chịu, nhớ làm sao được. Anh dân công trình, đi suốt ngày, đến tỉnh nào mà chẳng có em theo. Nhiều đợt làm một chỗ mà anh quen được với vài em. Nhưng tán mấy em này chú phải tỉnh nhé, qua lại nhưng đừng để nó dắt mũi, đừng để chúng nó có bầu thì khổ. Đám gái này không có chuyên môn, trình độ, chỉ được cái cũng xinh xắn thôi. Mình không lấy làm vợ được, yêu qua đường thôi nên không được để chúng nó dính bầu là nhục đấy.

- Thế tình trường của anh, không bị pha tai nạn nào à?

- Tai nạn làm sao được. Anh mày tỉnh lắm. Thực ra thì… cũng có một hai vụ, chẳng hiểu sao chúng nó lại có bầu được. Nhưng anh dỗ ngon dỗ ngọt bảo chúng nó bỏ đi, sau này chúng mình sẽ có với nhau những đứa con khác… Thế rồi chúng nó cũng nghe. Mà sau quả đó cái là mình phải đánh bài chuồn ngay.

Là anh em họ trong nhà, lại bằng tuổi, những năm tháng trước đây, Minh có không đồng tình lắm với cái thói quen yêu đương lăng nhăng của Quyết. Nhưng phải tới hôm nay, khi nghe những lời bộc bạch này, được kể bằng cái thứ cảm xúc đầy kiêu hãnh của Quyết, Minh mới thấy ghê tởm thực sự. Anh cũng là đàn ông nhưng tuyệt nhiên không thể chấp nhận được cái lối sống đó.

Minh mượn cớ buồn ngủ để về phòng khi mà Quyết hớn hở bày ra trước mặt Minh một loạt số điện thoại của các em non tơ với mục đích giới thiệu cho cậu em. Thịnh tình ấy của Quyết bị bơ đi trước thái độ hờ hững của Minh khiến anh chàng chưng hửng.

**

Những ngày sau đó, tối tối, Minh thường hay kiếm cớ để nhắn tin cho Hân, hỏi thăm về một ngày làm việc, cả hai cùng chuyện trò, tâm sự. Hân cũng thấy vui vui trong lòng nên cũng nhắn tin qua lại. Quỳnh đã chuyển nhà trọ rồi nên buổi tối chỉ còn Lành và Hân thôi.

Đêm nằm trên giường, Lành đánh liều hỏi:

- Chị Hân, chị với anh Minh đó, không có gì thật ạ? Em không biết chị có tình cảm gì với anh đó không nhưng mà em thấy hình như anh Minh thích chị đó. Chứ chị bảo không đâu người ta cứ tối ngày nhắn tin cho chị làm gì.

Câu hỏi của Lành làm Hân hơi chột dạ. Cô thấy hình như đúng là mình và Minh đang ngày một thân hơn thì phải. Mà trên đời này, làm gì có mối quan hệ nam – nữ nào kiểu như vậy nếu không phải là có ý đồ gì. Hân thở dài:

- Chị cũng không rõ nữa. Có lẽ từ mai chị phải hạn chế không nhắn tin với anh ấy nữa nhỉ. Làm thế, sợ người ta lại hiểu lầm, lại nghĩ mình có ý lợi dụng gì.

Lành ngồi bật dậy:

- Sao chị phải thế ạ? Tội gì, anh ấy chủ động cơ mà, có phải chị lăn xả vào người ta đâu.

Hân vỗ vỗ xuống giường, ra hiệu cho cô em nằm xuống:

- “Biết là vậy nhưng hoàn cảnh mình và người ta khác nhau, mình cũng không có ý định tiến xa trong mối quan hệ này thì không nên dây dưa, phiền hà lắm. Chắc từ mai chị phải hạn chế không nói chuyện, nhắn tin qua lại nữa”

- “Nhưng sao chị lại không muốn tiến xa. Em thấy anh Minh đó cũng tốt mà, hiền khô, lại có vẻ rất tình cảm nữa”

Hân cốc nhẹ vào đầu cô em:

- “Em ngốc hay giả vờ ngốc đấy, em không thấy chị em mình thuộc về một thế giới khác so với những người đó à? Đời chứ có phải truyện cổ tích hay là phim ngôn tình đâu mà mơ mộng những điều đó. Hoặc nếu có thì cũng chỉ là thứ mua vui, đổi gió cho người ta thôi chứ người ta chẳng có ngu gì mà lấy mình đâu em”

- Em thấy anh Minh đó không phải là người như vậy đâu. Nhưng mà chị nói cũng đúng. Nhiều khi anh ấy có tình cảm với mình thật đi chăng nữa thì sợ là gia đình người ta cũng chẳng đón nhận mình đâu chị nhỉ. Cuộc sống của chị em mình chắc chẳng bao giờ với tới được những người như vậy. Mà anh Minh bị chị hấp dẫn chắc cũng bởi vì chị quá xinh đẹp đó.

Câu chuyện rơi vào thinh lặng với tiếng thở dài của Hân. Nhiều năm trước đây, nếu có ai đó khen cô đẹp, ở cái tuổi phơi phới xuân thì, cô hẳn sẽ rất vui sướng vì điều đó. Nhất là khi có những anh nam giới nhìn cô ngưỡng mộ, buông lời tán tỉnh, Hân đương nhiên sẽ thích thú lắm. Nhưng giờ, sau tất cả những nỗi đau đã đi qua, cái lý do vì cô đẹp mà đàn ông theo đuổi lại trở thành thứ ám ảnh, thứ khiến cô chán ghét và căm hận nhất đời.

Cả hai chị em chìm vào giấc ngủ với những suy nghĩ canh cánh trong lòng. Hân tự nhủ từ mai, cô sẽ không nhắn tin qua lại với Minh nữa vì không muốn anh hiểu lầm hay kì vọng gì đó vào mối quan hệ này.

Truyện dài kỳ: Lạc bước thanh xuân (Phần 3)
Nhưng giờ, sau tất cả những nỗi đau đã đi qua, cái lý do vì cô đẹp mà đàn ông theo đuổi lại trở thành thứ ám ảnh, thứ khiến cô chán ghét và căm hận nhất đời.

***

Vậy là đã hơn 1 tháng trôi qua kể từ ngày cô bé Quỳnh chuyển nhà trọ qua sống với bạn trai. Chẳng biết con bé bận rộn hay là hạnh phúc với tình yêu quá mà chẳng thấy điện thoại hay í ới gì với hai chị.

Sáng nay, ánh mặt trời còn chưa sáng tỏ thì điện thoại của Hân vang lên. Cô còn hơi ngái ngủ, bấm nút nghe. Ngay sau đó khoảng vài phút, Hân hốt hoảng tắt máy, quờ tay sang, lay gọi Lành dậy:

- Lành ơi, Lành, dậy, dậy đi em ơi, cái Quỳnh nó tự tử, cái người ở xóm trọ của nó đang gọi cho mình em ơi.

Nghe tới đây, Lành bật dậy, nghe xong mà bủn rủn chân tay không biết phải làm gì. Hai chị em tất tả phóng xe máy tới xóm trọ của Quỳnh. Tới nơi, thì Quỳnh đã được mọi người đưa vào viện rồi. Hai chị em lại lao vào viện.

Tới nơi, Hân ngó trước nhìn sau tuyệt nhiên không hề thấy cái cậu người yêu của Quỳnh đâu. Một anh thanh niên trong xóm của Quỳnh hỗ trợ đưa cô tới viện cấp cứu ra gặp Hân với Lành:

- Hai em chơi với Quỳnh hả, ra làm thủ tục thanh toán viện phí các thứ cho nó đi. Anh ở cùng xóm, chỉ hỗ trợ đưa nó đi viện thôi, giờ cũng phải về đi làm.

Hân cố hỏi:

- Anh ơi, cảm phiền anh cho hỏi con bé vì sao lại thế vậy ạ? Anh có thể kể qua tình hình không ạ?

- Chuyện riêng tư anh cũng không rõ lắm đâu. Nhưng mà cách đây tầm hơn 1 tuần, thấy hai đứa nó chửi nhau một trận tơi bời. Anh cũng chẳng cố ý nhưng mà chửi nhau ầm ĩ nên ai cũng nghe thấy. Nghe đâu cái cậu bạn trai lại có cô người yêu nào nữa hay sao ấy. Ở với cái Quỳnh nhưng mà lại có cô khác. Cái Quỳnh biết được nên cãi nhau. Thằng kia còn xông vào tát cái Quỳnh bùm bụp, sau đó cả xóm phải sang can. Rồi nó bỏ đi ngay hôm đó, cả tuần nay có thấy về đâu, chẳng biết vẫn giận nhau hay là thằng kia nó đi luôn rồi. Sáng nay anh dậy sớm tập thể dục, ngang qua phòng Quỳnh thấy đèn vẫn bật nên cũng ngạc nhiên. Bình thường mọi người đi làm về muộn, sáng tầm đó vẫn ngủ. Anh mới ngó vào. Nhìn qua cửa sổ thì thấy nó cắt tay, máu lênh láng cả nên hô hoán mọi người đập cửa rồi đưa vào đây. Người ta chuyển vào phòng cấp cứu rồi, hai em xem thế nào ra làm thủ tục nhập viện hay viện phí gì cho nó. Cố cứu nó chứ khổ, trẻ thế mà dại dột.

Hân nghe xong mà lòng xót xa đến cùng cực. Cô thương đứa em nhỏ dại dột, vừa thương lại vừa giận. Bởi ngay từ đầu Hân đã cảnh báo rồi mà Quỳnh không chịu nghe. Tưởng dài lâu, được có vỏn vẹn vài tháng, dọn về sống với nhau cũng được có một tháng mà đã ra nông nỗi này.

Hân và Lành ra quầy hỏi thủ tục, đóng viện phí. Họ thông báo Quỳnh… có bầu nhưng không giữ được. Cả hai chị em nghe xong mà sững sờ. Cầm tờ giấy thông báo tiền viện phí, Hân và Lành hoang mang không biết phải làm sao. Móc hết cả tiền để dành của tháng này cũng chưa đủ. Không còn cách nào khác, Lành bèn gợi ý:

- Chị ơi, hay là chị điện thoại hỏi vay anh Minh, nhờ anh ấy giúp đỡ. Chứ chị em mình hay mấy đứa trong xóm mình thì làm sao xoay đủ số tiền này nhanh được. Mà không có tiền cứu nó thì tội nó lắm. Bố mẹ nó có ở quê mà nghe tin này chắc cũng chết nửa đời người. Mà mình cũng chẳng quen ai giàu, có chăng có anh Minh đó…

Hân đắn đo lắm. Cô vốn không muốn lợi dụng ai, nhất là mối quan hệ kiểu như thế này. Cô rất sợ Minh nghĩ mình là loại con gái lợi dụng. Nhưng đúng là lúc này, cứu người như cứu hỏa, cực chẳng đã, Hân đành phải gọi cho Minh…

(Còn nữa)

Dời Nhà ở công nhân trong đêm để làm khu cách ly cho thành phố Dời Nhà ở công nhân trong đêm để làm khu cách ly cho thành phố

30 người lao động tại Nhà ở công nhân quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng gấp rút di chuyển trong đêm để nhường phòng cho khu ...

Thêm 24 công nhân dương tính làm việc trong cùng công ty tại KCN Tân Tạo Thêm 24 công nhân dương tính làm việc trong cùng công ty tại KCN Tân Tạo

Tại Công ty Cổ phần Thực phẩm Trung Sơn (KCN Tân Tạo, quận Bình Tân, TP. HCM) đã ghi nhận thêm 24 ca dương tính ...

Bắc Giang phát hiện ổ dịch mới ở Lục Ngạn, vì sao số ca F0 vẫn tăng cao? Bắc Giang phát hiện ổ dịch mới ở Lục Ngạn, vì sao số ca F0 vẫn tăng cao?

Qua xét nghiệm tầm soát cộng đồng, tỉnh Bắc Giang đã phát hiện ra một ổ dịch mới ở thôn Bằng Công, xã Kiên ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Vụ Công ty Ô tô 1-5 nợ BHXH: Người lao động mất quyền lợi an sinh xã hội

Pháp luật Lao động -

Vụ Công ty Ô tô 1-5 nợ BHXH: Người lao động mất quyền lợi an sinh xã hội

Bà Hồ Thị Kim Ngân, Phó Trưởng Ban Quan hệ lao động, Tổng LĐLĐ Việt Nam cho rằng việc Công ty CP Ô tô 1-5 nợ BHXH không chỉ làm mất đi quyền lợi về BHXH của người lao động mà còn làm mất luôn cả quyền lợi an sinh xã hội của họ.

Người lao động Bình Dương “ai ở đâu ở yên đấy”, khó khăn đã có công đoàn

Công nhân -

Người lao động Bình Dương “ai ở đâu ở yên đấy”, khó khăn đã có công đoàn

Dịch bệnh đang diễn biến căng thẳng, Bình Dương tiếp tục thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16 của Chính phủ từ ngày 02/8/2021. Theo đó người dân không ra khỏi nhà và thực hiện đúng chủ trương “ai ở đâu, ở đó” để đảm bảo phòng dịch có hiệu quả.

Mạnh dạn “3 tại chỗ”, công ty ở Bình Dương tạo việc làm ổn định cho gần 160 công nhân

Việc làm -

Mạnh dạn “3 tại chỗ”, công ty ở Bình Dương tạo việc làm ổn định cho gần 160 công nhân

Gần 50 ngày qua, anh Dương Trọng Ân (25 tuổi, quê An Giang) cảm thấy may mắn vì vẫn được làm việc tại nhà máy của Công ty TNHH Earth Corporation Việt Nam (Khu công nghiệp Nam Tân Uyên, thị xã Tân Uyên, tỉnh Bình Dương) trong điều kiện an toàn. “3 tại chỗ” ở nhà máy từ xa lạ đến quen đã góp phần bảo vệ việc làm cho 158 công nhân lao động ở Bình Dương trong bối cảnh dịch bệnh Covid-19 vẫn còn diễn biến phức tạp.

Người dân tặng xe máy cho những công nhân đi bộ về quê tránh dịch

Công nhân -

Người dân tặng xe máy cho những công nhân đi bộ về quê tránh dịch

Những thành viên của Fanpage Đắk R’Lấp 24H đã tặng 5 chiếc xe máy cho công nhân, người lao động đi bộ, đạp xe đạp từ TP.HCM, Bình Dương về các vùng quê ở Tây Nguyên tránh dịch Covid-19.

Công nhân “ở đâu ở yên đấy”: Thêm một lần lỡ hẹn với quê hương

Đời sống -

Công nhân “ở đâu ở yên đấy”: Thêm một lần lỡ hẹn với quê hương

Mẹ con Hậu ngồi bệt dưới sàn nhà nhặt mớ rau muống. Thằng bé 6 tuổi cười tít mắt vì được mẹ dạy đánh vần vài từ mới. Cô lăn tăn nghĩ ngợi số rau này tối nay sẽ luộc hay xào.

Phân tầng điều trị bệnh nhân Covid-19: Bạn thuộc tầng nào?

Sức khỏe -

Phân tầng điều trị bệnh nhân Covid-19: Bạn thuộc tầng nào?

Theo Ths. BS Nguyễn Trọng Khoa - Phó Cục trưởng Cục Khám chữa bệnh (Bộ Y tế), việc điều trị cho bệnh nhân Covid-19 được phân tầng nhằm chia nhóm nguy cơ của người bệnh và những yêu cầu điều trị, can thiệp điều trị cho người bệnh. Từ đó phân bố nguồn lực phù hợp.

Đọc thêm

Vụ nợ lương tại Công ty MVI: Người lao động gửi đơn khởi kiện ra toà án

Pháp luật Lao động -

Vụ nợ lương tại Công ty MVI: Người lao động gửi đơn khởi kiện ra toà án

Liên quan vụ việc nợ lương, bảo hiểm xã hội tại Công ty Mosfly Việt Nam Industries (Công ty MVI), hiện Tòa án nhân dân tỉnh Bình Dương đã nhận và chuyển đơn khởi kiện của người lao động đến Tòa án nhân dân thị xã Tân Uyên để giải quyết theo quy định của pháp luật tố tụng dân sự.

Quảng Nam: Tạo sinh kế, việc làm cho người lao động về từ TP.HCM

Công nhân -

Quảng Nam: Tạo sinh kế, việc làm cho người lao động về từ TP.HCM

Ông Lê Trí Thanh, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam cho rằng đã đón bà con về quê thì phải có kế hoạch chăm lo cho họ cả về sức khỏe, tinh thần lẫn việc làm. Có như vậy thì trách nhiệm, tình cảm đối với bà con mới trọn vẹn.

“3 tại chỗ” để đảm bảo an ninh năng lượng trước đại dịch Covid-19

Việc làm -

“3 tại chỗ” để đảm bảo an ninh năng lượng trước đại dịch Covid-19

Nhằm mục tiêu vừa đảm bảo vận hành an toàn lưới điện, vừa phòng chống dịch Covid-19, Trạm biến áp 500kV Dốc Sỏi trực thuộc Truyền tải điện Quảng Ngãi đã tổ chức “3 tại chỗ” – ăn, nghỉ, làm việc tập trung.

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Công nhân -

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Thường người ta kiêng số bốn theo “sinh, lão, bịnh, tử”. Tôi đề nghị mình thêm 1 cái “tê” nữa thành năm “tê”...

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

Công nhân -

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

22h30 tối 31/7, chuyến xe đưa anh Xồng Bá Xò cùng vợ và con trai gần 10 ngày tuổi đã đến Nghệ An, hoàn thành chặng đường hơn 1.500km trở về nhà đầy sự yêu thương và chia sẻ.

Xem phiên bản di động