Thứ ba 19/10/2021 19:58
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 5)

Đời sống - Lam Giang

Nụ hôn dài tới nỗi cả hai cứ đắm chìm mãi trong dư vị ngọt ngào đó. Ngay cả khi rời bỏ bờ môi của Hân, Minh vẫn còn cảm thấy tiếc nuối, thấy chưa đủ.
Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 4) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 3) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1)
Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 5)

Phần 5

Hân trở về phòng trọ, nằm lên giường, nước mắt cứ thế giàn giụa. Không phải cô không có rung động với Minh. Người đàn ông ấm áp, dịu dàng đến thế, làm sao trái tim một cô gái như Hân lại không xao xuyến, không thấy yêu cho được. Nhưng Hân ý thức hơn ai hết những khác biệt giữa hai người. Họ chẳng những chỉ là khoảng cách về thân phận, địa vị, gia đình mà còn có những điều thuộc về sự lầm lỡ. Chỉ e rằng, ngay cả khi cô có bất chấp những điều tiếng để bên anh thì anh cũng khó lòng mà bao dung để đón nhận cô được. Cuộc tình này, vốn dĩ là quá nhiều nước mắt và khổ đau, ngay cả khi nó chưa bắt đầu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng những điều đó.

Ngày hôm sau, Hân xin nghỉ phép vài ngày trước khi tính tới chuyện nghỉ hẳn để nhập học. Cô muốn né tránh không gặp Minh thời điểm này. Hân về quê, thu xếp lại mọi thứ để trước khi bắt đầu vào một hành trình mới.

1 đêm dài không ngủ được với ngổn ngang biết bao câu hỏi trong đầu về việc Hân từ chối mình, Minh tới trường, biết tin Hân nghỉ làm, anh lại càng cảm thấy băn khoăn nhiều hơn. Tối đó, sau khi đắn đo, cân nhắc Minh quyết định phóng xe tới xóm trọ của Hân để tìm gặp cô. Dù sao, Minh vẫn muốn cố một lần, chí ít là muốn biết lý do thực sự của việc từ chối ấy là gì?

Minh tới nơi, ngó trước nhìn sau mãi. Vừa lúc đó, Quỳnh cất tiếng gọi:

- Anh Minh, anh tới khi nào vậy ạ? Anh vào phòng uống nước?

- À, anh… anh mới tới thôi. Chị Hân có nhà không hả em?

- Chị Hân về quê từ sáng nay rồi anh ạ?

Minh giật nảy mình:

- Về quê rồi á? Chị Hân có nói hôm nào lên không em? Mà về đột ngột thế có việc gì không em?

- Em cũng không rõ nữa. Chỉ có điều đêm qua thấy chị ấy khóc. Sáng nay bảo nghỉ phép về quê mấy hôm. Chị Hân ít khi về quê lắm, phần vì công việc bận, phần vì nhiều khi về quê cũng có những chuyện không vui.

- Chị Hân khóc ư? Chị có tâm sự gì với em không?

Quỳnh có hơi lừng chừng một chút, đắn đo mãi rồi trả lời:

- Hình như anh chị có gì đó phải không ạ? Em thấy chị có vẻ buồn lắm.

Nghe Quỳnh hỏi vậy, tự nhiên Minh cứ muốn được bộc bạch lòng mình, anh thở dài:

- Anh có tình cảm với chị ấy, có bày tỏ lòng mình nhưng chị Hân từ chối. Có lẽ anh chưa đủ tốt để khiến Hân tin tưởng.

- Thật thế ạ? Chị ấy có nói với anh lý do vì sao không ạ?

- Không! Thế nên hôm nay anh mới tìm tới đây để gặp nhưng có vẻ như Hân không muốn gặp anh thật rồi. Thôi anh về nhé!

Nhìn dáng Minh buồn rầu ra về, Quỳnh có chút thương cảm trong lòng. Cô bé áy náy mãi, không biết có nên nói cho Minh nghe sự thật!

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 5)

***

Minh trở về nhà, hôm nay, Quyết lại ghé qua nhà vì có chút công việc. Nhìn thấy Minh mặt buồn so, người anh họ vỗ vai hỏi:

- Chú sao thế? Có chuyện gì à?

Vốn không định tâm sự nhưng rồi lòng buồn quá đỗi, Minh kéo anh về phòng, lựa hỏi:

- Em đang buồn quá!

- Chuyện tình cảm à? Yêu cô nào à?

- Vâng. Em có tình cảm với một cô gái. Trước cô ấy làm công nhân ở khu công nghiệp gần đây. Nhưng mà thời gian gần đây, em xin cho cô ấy về trường em làm, rồi rèn cho cô ấy học nữa. Cô ấy vừa mới thi đỗ cao đẳng… Em đợi mãi mới dám tỏ tình nhưng…

- Thôi không phải nói nữa, chú nói tới đây là anh hiểu rồi. Nhưng mà nó từ chối chứ gì. Đại loại chú giúp đỡ nó khá nhiều, nó cứ như thể là có tình cảm với chú, xong rồi sau khi có mọi thứ rồi, giờ tự nhiên nó lại ngãng ra, không đáp lại, thậm chí có khi còn sắp đánh bài chuồn đúng không?

- Cũng không hẳn nhưng giờ cô ấy xin nghỉ làm, về quê, có vẻ như muốn tránh mặt em. Em cũng không rõ vì sao cô ấy lại như vậy. Thực sự thì khi ở bên nhau hai đứa rất vui, rất hạnh phúc. Em cảm nhận thấy cô ấy cũng có tình cảm với mình chứ không phải không. Em không tìm được lời giải cho việc cô ấy không chấp nhận.

Quyết vỗ lên vai em, ra điều một người từng trải:

- Thôi, anh hiểu rồi. Chú 30 rồi mà vẫn còn ngây thơ lắm. Ở đời này, chỉ có bị người phụ hoặc đi phụ người. Đó là lí do mấy cái cô gái công nhân, thôn quê, công trường mà trước đây anh từng qua lại chỉ để qua đường thôi. Bởi vì bản chất là đôi bên khác biệt nhau rất nhiều, khó mà tiến tới hôn nhân được. Không phải chỉ chúng ta cảm thấy khó chấp nhận mà từ phía họ, họ cũng nhìn ra điều này. Nên chỉ là quan hệ đôi bên cùng có lợi, vá víu một khoảng thời gian nào đó thôi, bên được chu cấp vật chất, bên được thỏa tí tình, chứ không mấy ai tính chuyện lấy người chênh lệch với mình như thế cả. Cái cô gái mà chú thích đó chắc cũng tự xác định được việc khó mà lấy cậu nên sau khi có đủ những cái lợi rồi, cô ấy tính bài rút lui thôi. Đừng buồn nữa, xem như bèo nước gặp nhau. Chú đến tuổi lấy vợ rồi, anh nói thật, cứ nhờ người quen mai mối một đối tượng nào đó hợp lý, đôi bên cân xứng thì tiến tới. Chứ quen vu vơ ngoài xã hội, lại mấy em vừa kém về trình độ, gia cảnh, học vấn… chẳng đi tới đâu đâu.

Minh nghe xong mà đau lòng. Lẽ nào thực sự Hân cũng chỉ xem anh như một người gặp gỡ qua đường, đủ những cái lợi rồi thì thôi?

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 5)

***

Sáng hôm sau, Minh vừa tới cổng trường học thì thấy tiếng người gọi mình í ới. Ra là Quỳnh. Cô bé ới tận nơi để tìm Minh thế này chắc hẳn có chuyện. Chào hỏi nhau xong, cả hai vào một quán nước bên đường nói chuyện:

- Anh Minh ơi, em xin lỗi vì làm phiền anh như thế này nhưng có chuyện này em muốn nói với anh. Em không biết là mình có nhiều chuyện quá không nhưng em nghĩ anh thật lòng yêu chị Hân và em không muốn vì những điều chưa được nói ra khiến anh chị mất nhau.

- Em nói đi, có chuyện gì mà Hân không tiện nói với anh sao? Anh cứ có cảm giác cô ấy muốn che giấu một điều gì đó.

- Chị Hân… mặc cảm nên không dám tiến tới với anh đó ạ. Thực ra chị Hân cũng từng có một quá khứ buồn lắm anh ạ. Chị Hân xinh đẹp như thế nào, anh nhìn vào chắc cũng thấy. Năm chị ấy 18 tuổi, vừa học xong cấp 3, mấy tháng đợi thi đại học thì chị ấy có quen một người đàn ông. Anh ta là dân công trình, đi dự án ở quê chị ấy. Rồi cô gái mới lớn cũng bị xiêu lòng trước người đó. Chị ấy có bầu. Anh ta thì hứa sẽ cưới, sẽ chịu trách nhiệm với chị ấy. Nhưng rốt cuộc sau đó chỉ hơn 1 tháng thì anh ta mất hút. Cái thai trong bụng chị ấy ngày một to hơn. Chị ấy chờ đợi mỏi mòn nên bị suy nhược cơ thể, đưa lên viện cấp cứu thì lần đó sảy thai. Mà ở quê, cái tin đó chỉ nửa ngày là lan ra khắp làng. Sau khi xuất viện trở về, người ta đồn ra tán vào khiến chị Hân và gia đình nhục nhã. Chị ấy buộc phải lên thành phố làm để trốn tránh mọi người, chấm dứt cả giấc mơ đi học ở đó.

Kể tới đây, Quỳnh thấy nét mặt Minh có hơi trùng xuống, cô bé ngập ngừng:

- Chị Hân không hề muốn nói chuyện này ra đâu. Chị ấy có tình cảm với anh nhưng vì mặc cảm quá khứ lỗi lầm nên càng không dám nói. Em biết tính chị Hân tự trọng mà. Em cũng đánh liều kể với anh những chuyện này. Em không biết anh yêu chị Hân tới đâu, có dám quyết tâm tới cùng không. Em chỉ muốn làm một điều gì đó…

- Cảm ơn em.

Minh đờ đẫn cả người. Cái sự thật này đúng là không dễ chấp nhận đối với Minh. Anh bần thần, xin phép về trước vì có tiết dạy. Cả ngày hôm đó, đầu óc, tâm trí của Minh không thể nào tập trung được. Anh đấu tranh dữ dội giữa việc quên đi quá khứ đó để kiên định với tình yêu của mình.

Cuối giờ chiều, ngồi tĩnh tâm lại ở căn phòng nơi mà Minh hay dạy Hân học, anh nhớ cô đến da diết. Cô gái ấy mới chỉ có 25 tuổi, vẫn còn quá trẻ, những bồng bột, nông nổi của quá khứ chẳng nói lên điều gì cả. Xét cho cùng thì Hân cũng chỉ là nạn nhân. Cô gái mới lớn ấy làm sao có thể chống cự lại sự già đời của những gã đàn ông rắp tâm đưa cô vào lưới tình.

Minh điện thoại cho Quỳnh để xin địa chỉ nhà của Hân. Sau đó, anh chỉ kịp báo với gia đình, báo với phía nhà trường xin nghỉ phép rồi lên chiếc xe khách. Minh muốn đi tìm người con gái mà mình yêu. Anh muốn một lần được cùng cô bất chấp tất cả những lầm lạc của quá khứ để nắm tay nhau, tiến về tương lai.

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 5)

***

Về tới quê của Hân khi trời đã gần 9h tối. Minh bước về phía cổng nhà. Ngôi nhà cấp 4 đơn sơ, yên bình, có khoảng sân rộng. Hình như mọi người đều đã đi ngủ cả. Ở quê nên hầu như nhà ai cũng đi ngủ sớm. Minh bấm điện thoại cho Hân. Cô không nghe máy. Vài phút sau, anh nhắn tin. Hân ngỡ ngàng khi đọc dòng tin nhắn: “Anh ở phía ngoài cổng nhà em rồi, em mở cổng cho anh với”.

Hân lao từ trong nhà ra, chân còn đi dép cọc cạch bởi vì quá bất ngờ khi thấy Minh đến. Đứng trước sân nhà Hiên, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Hân nghẹn đắng cổ họng, nước mắt cứ thế rơi ra. Minh bước tới, ôm chầm lấy cô gái ấy vào trong vòng tay mình, thì thầm vào tai cô:

- Em cho anh một cơ hội được không? Anh biết những tổn thương mà em trải qua trong quá khứ. Nhưng xin em hãy để nó lại phía sau và cùng anh xây dựng một tình cảm mới tốt đẹp hơn trong tương lai được không?”

Hân ngước mặt lên nhìn, nói với Minh:

- Anh biết mọi chuyện rồi ư? Anh không cảm thấy em không xứng đáng với anh à? Em là cô gái quê, nghèo, lại có một quá khứ nhơ nhớp nữa… Em…

Minh không để Hân nói nữa mà chặn đứng những tủi hờn ấy bằng một nụ hôn. Bờ môi anh cuốn lấy đôi môi căng tràn sức sống của cô gái ấy. Một nụ hôn sâu vào tận tim, thể hiện những khát khao, yêu thương và cả sự trân trọng. Cái nụ hôn nói cho Hân biết rằng dường như quá khứ không hề bủa vây lên tình yêu này của Minh một thứ bóng tối. Anh đang yêu cô một cách thuần khiết nhất, không vướng bận, không cần biết cô là ai cả.

Nụ hôn dài tới nỗi cả hai cứ đắm chìm mãi trong dư vị ngọt ngào đó. Ngay cả khi rời bỏ bờ môi của Hân, Minh vẫn còn cảm thấy tiếc nuối, thấy chưa đủ. Anh nói với người con gái mình yêu bằng thứ giọng đầy ấm áp:

- Em hãy để cho quá khứ ngủ yên đi, được không? Chỉ quan tâm tới hiện tại rằng anh yêu em và muốn được cùng em xây dựng tổ ấm của chúng mình. Hãy tin ở anh.

Hân gật đầu, cảm nhận dư vị của hạnh phúc lan ra tới từng thớ thịt.

Tối đó, Hân xin phép bố mẹ cho Minh được ngủ lại. Nằm trong căn nhà quê tĩnh mịch, nghe thấy cả tiếng ếch nhái văng vẳng bên tai nhưng trong lòng Minh lại cảm thấy vô cùng hân hoan, háo hức. Còn Hân, đêm đó cô cũng đã khóc. Nhưng đây là giọt nước mắt của hạnh phúc chứ không phải của những đắng cay như quãng đời tuổi trẻ cơ cực mà cô đã đi qua. Cô tin Minh, tin người đàn ông này đến với mình bằng cả trái tim chân thật!

Sáng hôm sau, Minh chính thức được Hân giới thiệu với bố mẹ: “Đây là anh Minh, bạn trai con”. Cái khoảnh khắc đó mới tuyệt diệu làm sao. Mẹ Hân cũng đã khóc. Bà thậm chí còn kéo tay Minh ra một góc, thành thật thú nhận với chàng trai đạo mạo, đầy tư cách ấy:

- Bác không biết hai đứa đã yêu nhau, tìm hiểu nhau được bao lâu rồi. Nhưng gia cảnh nhà bác thế này, cháu lại ở trên thành phố, hơn nữa, chuyện quá khứ của Hân, ở làng này, thi thoảng người ta vẫn nói lại đó, liệu cháu có thể vượt qua được những điều đó không?

Hân không rõ Minh đã nói gì với mẹ mình, nhưng sau khi anh trả lời, người đàn bà đã sang bên kia cái dốc của cuộc đời, cũng chứng kiến, nếm trải đủ những đắng cay, ngọt bùi bật khóc. Bà xúc động vì cuối cùng con gái mình cũng tìm được một tấm chân tình!

Minh ở lại với gia đình Hân 1 ngày. Cô đưa anh đi chơi, đi chợ… Tình yêu của Minh cho Hân cái can đảm và tự tin hơn. Anh giúp cô nhận ra rằng con người, ai cũng có những sai lầm, điều quan trọng là mạnh mẽ đứng lên từ những nỗi đau đó. Giống như Hân hôm nay, hạnh phúc và tình yêu có với Minh là một niềm tự hào mà cô muốn hãnh diện cho cả thế gian này được biết.

Sáng sớm hôm sau, cả hai cùng nhau lên thành phố. Theo kế hoạch, hôm nay Minh sẽ dẫn Hân về ra mắt bố mẹ luôn. Anh muốn chứng minh cho cô gái ấy thấy sự nghiêm túc của mình trong mối quan hệ này. Chính vì hiểu những tổn thương, những lọc lừa mà Hân từng phải trải qua trong quá khứ nên bây giờ Minh càng muốn nhanh chóng đưa cô về gặp bố mẹ, tạo cho cô niềm tin vào tình yêu mà anh dành cho cô.

Tấm chân tình của Minh càng làm Hân xúc động. Cô cũng trút bỏ những ngại ngần, không còn mặc cảm nữa mà sẵn sàng cùng với Minh đối diện với tương lai. Trên chuyến xe trở về thành phố, Hân tựa vào vai anh, nép mình trong vòng tay, cả hai nói chuyện về những dự định sắp tới. Về việc Hân sẽ xin việc làm thêm thế nào, sắp xếp thời gian đi học ra sao. Biết bao viễn cảnh tươi đẹp được bày ra trước mắt.

Mẹ Minh nhận được điện thoại thông báo của con trai về việc sẽ dẫn bạn gái về, bà mừng quýnh quáng. Bao nhiêu năm rồi, kể từ cái ngày bà cấm đoán con mình với cuộc tình trước đó, tới giờ bà mới có được cái diễm phúc con đưa người yêu về. Bà hì hụi nấu cơm từ sớm, muốn chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất để chào đón con dâu tương lai. Bà tự nhủ với lòng mình, chỉ cần là người con gái mà con mình yêu thôi thì nhất định bà sẽ chấp thuận.

Hôm đó, Quyết cũng được mẹ Minh giữ lại:

- Ở lại chơi thêm 1 ngày đi cháu, hôm nay em Minh đưa bạn gái về. Chẳng mấy khi, cháu ở lại luôn đi, mai rồi về cũng được”

- Ôi thế hả cô, thế thì cháu nhất định phải ở lại chứ, sao có thể về được. Phải ở lại xem mặt em dâu tương lai thế nào chứ ạ.

Gần 10h sáng, Minh và Hân về tới cửa nhà. Tiếng Minh hớn hở từ ngoài cổng:

- Mẹ ơi, con về rồi đây!

Mẹ Minh đon đả chạy ra, chỉ vừa nhìn thấy Hân đã lập tức ưng mắt vì thấy quá xinh đẹp. Bà nắm lấy tay Hân:

- Cháu là Hân hả? Minh nó nói với bác vậy, cháu vào nhà đi.

Hân có chút xúc động trong lòng khi được chào đón như thế này. Cô nhỏ nhẹ cúi chào, cùng với mẹ Minh vào phòng khách. Vừa lúc đó, Quyết cũng từ nhà trong đi ra, mặt mày tươi rói:

- Nào đâu, em dâu tương lai của tôi đâu nào? Người lọt vào mắt xanh của cậu em khó tính nhà tôi đâu nào?

Sau câu nói đó, cả Hân và Quyết đều đứng lặng người đi. Mặt Hân cắt không còn giọt máu. Tại sao lại thế này? Thực sự cuộc đời trớ trêu và nghiệt ngã đến nhường này ư? Tại sao người đàn ông đó lại ở đây?

(Còn nữa)

Tình nguyện vào tâm dịch, chàng trai khóc thầm vì không thể chịu tang Tình nguyện vào tâm dịch, chàng trai khóc thầm vì không thể chịu tang

Đối với Nguyễn Văn Chung, hành trình từ Huế tới Bắc Giang hỗ trợ chống dịch vốn không hề dễ dàng, nhưng có lẽ cú ...

Vắc xin nội và lòng tin Vắc xin nội và lòng tin

Mặc dù những ý kiến trái chiều quanh việc Nanogen kiến nghị cấp phép khẩn cho Nanocovax còn Bộ Y tế bảo rằng không nên ...

Đón 30.000 công nhân Đón 30.000 công nhân "sạch bệnh" trở lại khu công nghiệp từ ngày 1/7

Từ ngày 1/7, tỉnh Bắc Giang sẽ tổ chức đón 30.000 công nhân lao động vào làm việc tại các khu công nghiệp. Đồng thời, ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Công nhân rơi vào cảnh khốn khó vì Công ty MVI nợ lương nhiều tháng

Pháp luật Lao động -

Công nhân rơi vào cảnh khốn khó vì Công ty MVI nợ lương nhiều tháng

Vụ việc nợ lương tại Công ty TNHH Mosfly Việt Nam Industries (MVI) đã khiến cuộc sống của người lao động rất khó khăn.

Bảo đảm an toàn để cuộc sống, sản xuất  dần trở lại bình thường

Đời sống -

Bảo đảm an toàn để cuộc sống, sản xuất dần trở lại bình thường

Kể từ thời điểm dịch Covid-19 bùng phát lần thứ tư, mặc dù dịch vẫn diễn biến phức tạp, song, cùng với việc duy trì, mở rộng các “vùng xanh”, hoạt động sản xuất kinh doanh đang từng bước được phục hồi. Yêu cầu bảo đảm an toàn đang được đặt ra nghiêm ngặt, với tinh thần “an toàn mới sản xuất, sản xuất phải an toàn”.

Rời ánh điện nhà máy để trở về nương rẫy

Đời sống -

Rời ánh điện nhà máy để trở về nương rẫy

Với nhiều người dân tộc ở các vùng núi cao, hẻo lánh, chọn rời quê hương để Nam tiến, tìm việc làm là giấc mơ vô cùng lớn. Không ít trong số đó là công nhân đã có nhiều năm gắn bó với ánh điện nhà máy, xí nghiệp. Dịch bệnh bùng phát buộc họ phải quay trở về nương rẫy. Vậy nhưng, hành trình đầy gian nan ấy họ không hề đơn độc.

Hành trình trở về của Giàng

Đời sống -

Hành trình trở về của Giàng

Những cơn mưa như trút nước ở các tỉnh miền Trung nhiều ngày qua khiến hành trình trở về quê của người lao động thêm phần khó khăn. Trong dòng người ấy, chúng tôi có dịp được gặp lại cô gái H'Mông, Sùng Mí Giàng từng là nhân vật gây nhiều cảm xúc cho bạn đọc trong bài viết: “Con gái xin cơm từ thiện để chăm sóc bố bị tai nạn liệt nửa người” trên Cuộc sống an toàn.

Hạnh phúc của người lao động khi con thi đỗ đại học

Đời sống -

Hạnh phúc của người lao động khi con thi đỗ đại học

Anh Trần Tất Tú (làm việc tại Khu công nghiệp Đồng Xoài 2, TP Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước) vui mừng khi con gái thi đỗ Đại học Kinh tế TP HCM. Con gái anh cũng là một trong 100 học sinh con đoàn viên, người lao động vượt khó học tốt được nhận học bổng của Công đoàn.

Bé trai 15 ngày tuổi cùng bố mẹ vượt hàng ngàn km về quê trốn dịch

Đời sống -

Bé trai 15 ngày tuổi cùng bố mẹ vượt hàng ngàn km về quê trốn dịch

Không còn lựa chọn nào khác, ngay khi nới lỏng giãn cách, vợ chồng anh Võ Văn Hiếu (quê ở xã Nghĩa Thuận, thị xã Thái Hòa, tỉnh Nghệ An) ôm con trai mới 15 ngày tuổi vượt hơn 1.400 km từ Bình Dương về quê.

Đọc thêm

Công nhân vui mừng trước thông tin bỏ giấy đi đường khi đi làm tại nhà máy

Công nhân -

Công nhân vui mừng trước thông tin bỏ giấy đi đường khi đi làm tại nhà máy

Theo quy định mới nhất của chính quyền tỉnh Đồng Nai, công nhân trong tỉnh và các chuyên gia từ TP.HCM về sẽ được di chuyển bằng xe cá nhân từ nơi ở đến doanh nghiệp, không cần giấy đi đường. Đây là tín hiệu vui đối với công nhân, lao động và doanh nghiệp khi toàn tỉnh đang từng bước trở lại cuộc sống “bình thường mới”.

Những phận người thất nghiệp, cạn tiền phải rời TP HCM về quê

Đời sống -

Những phận người thất nghiệp, cạn tiền phải rời TP HCM về quê

“Ba, bốn tháng nay vợ chồng tôi không làm được đồng nào, không có tiền lấy gì ăn? Nhà trọ thì không có tiền đóng, chủ trọ mắng nên gia đình tôi phải về quê”. Đó là chia sẻ của anh Nguyễn Vũ Phương (quê Bạc Liêu).

Người mẹ công nhân bật khóc, thương con thiếu thốn khi học online

Đời sống -

Người mẹ công nhân bật khóc, thương con thiếu thốn khi học online

Tăng ca, thêm việc để tích góp lo cho năm học mới của các con, thế nhưng chị Bé vẫn phải bật khóc bất lực khi chứng kiến con chật vật, xoay xở khi thiếu những thiết bị cần thiết để tham gia những giờ học online.

Người lao động mừng vì TP HCM đã từng bước mở cửa hoạt động từ 1/10

An toàn -

Người lao động mừng vì TP HCM đã từng bước mở cửa hoạt động từ 1/10

Ngày 1/10, TP HCM chính thức thực hiện nới lỏng giãn cách sau 4 tháng thực hiện các biện pháp siết chặt để phòng dịch Covid -19. Nhiều cửa hàng đã mở cửa trở lại, ngoài đường người dân đi lại đông đúc. Vì dịch bệnh vẫn còn đang diễn biến nên người dân ra đường đều thực hiện đeo khẩu trang.

Đội “Tình nguyện viên Công đoàn” tham gia lấy mẫu xét nghiệm Covid -19

Công nhân -

Đội “Tình nguyện viên Công đoàn” tham gia lấy mẫu xét nghiệm Covid -19

Trong thời điểm dịch bệnh diễn biến phức tạp tại Bình Dương, công nhân, lao động khoác lên mình bộ đồ bảo hộ, cầm que lấy mẫu, hộ trợ ngành Y tế chống dịch.

Xem phiên bản di động