Thứ sáu 17/09/2021 01:54
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Đời sống - Lam Giang

Từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần của Ngọc. Nhưng Nam không nghĩ những đồng tiền ấy bẩn thỉu...
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

PHẦN 11

Gần 9h sáng Nam mới đến văn phòng. Đây là lần đầu tiên Nam đi làm muộn kể từ ngày anh về công ty này làm. Đám nhân viên vì thấy cũng hiếu kỳ. Nam bước vào phòng, một lát sau, Kiên gõ cửa:

- Trưởng phòng, nghe nhân sự thông báo Ngọc sẽ nghỉ phép vài ngày, cô ấy có xin phép anh về việc này không ạ?

Nam dừng tay gõ máy lại, ngẩng đầu lên xác nhận:

- Có, cô ấy đã xin phép tôi rồi. Mọi vấn đề công việc ở team của tôi và cô ấy, tôi sẽ tiếp tục phụ trách. Sao thế?

Kiên làm mặt thám tử, ghé sát lại gần phía Nam:

- À không, là mọi người hơi tò mò thôi. Từ trước đến nay Ngọc chưa bao giờ nghỉ làm lâu như thế cả. Dù có ngồi ở văn phòng không làm gì đi chăng nữa, dù có hay tới muộn thì Ngọc cũng rất ít khi nghỉ. Nếu có thì đều là trùng với lịch của Giám đốc Bách. Giám đốc là chúa ghen tuông, anh ta luôn muốn Ngọc phải ở trong tầm mắt mình. Lần này Ngọc nghỉ, lại còn nghỉ dài ngày, trong khi không ốm đau gì, nên dân tình đang đồn đoán hay là em Ngọc định “hoàn lương” nên rút dần. Mà nếu thế thì sắp có kịch hay để xem rồi.

Mặt Nam nóng bừng lên, anh thật không hiểu nổi vì sao mọi người lại cảm thấy câu chuyện về Ngọc là kịch hay và hóng hớt tới như vậy. Nam hỏi:

- Kịch hay gì?

- Cả cái công ty này đều biết, làm bồ nhí của Bách giống như chơi với lửa, giống như con dao hai lưỡi, có thể vênh mặt, có thể kiêu căng với mọi người vì có người chống lưng đấy nhưng nếu làm anh ta phật ý thì chỉ có con đường chết. Trước Ngọc cũng đã có một vài cô nàng sắm vai tình nhân rồi, nhưng chỉ được vài tháng. Tội của mấy em ấy là “không chuyên tâm làm bồ nhí”, vừa cặp kè với Giám đốc Bách lại vừa yêu người khác hoặc vì yêu người khác mà muốn chấm dứt khi Giám đốc Bách còn chưa chơi chán.

- Kết cục của họ ra sao?

- Đợt đó tôi nghe kể, Giám đốc Bách cho người đánh thừa sống thiêu chết, còn gửi ảnh nhạy cảm của mấy cô gái ấy đến tận nhà người yêu của họ khiến các cô ấy không còn đường lui. Họ bị nhà trai nguyền rủa, bạn trai chia tay ngay lập tức vì không chịu nổi áp lực. Nghĩ cũng tội nghiệp, làm gì có ai “theo nghiệp” bồ nhí cả đời, thế nhưng Giám đốc Bách mà chưa muốn cho dừng thì đừng hòng mà rút lui được. Đến Ngọc lần này xem ra có vẻ là lâu nhất đấy. So với các cô kia mà nói, Ngọc chẳng những đẹp hơn mà còn ngoan hơn thì phải, vì thế nên Giám đốc Bách cưng lắm. Đó cũng là lý do cô ấy được thể như vậy ở văn phòng. Nhưng dạo này thấy em Ngọc có vẻ hơi xao nhãng rồi thì phải. Thêm đợt này thấy Ngọc xin nghỉ lâu như vậy nên mọi người càng đoán là sắp có kịch hay.

Nam cố gắng giữ bình tĩnh trước câu chuyện đầy miệt thị, khinh thường của Kiên. Dù sao mỗi người cũng có một quan điểm, một cách đánh giá riêng, anh cũng không muốn nổi quạu lên vì có thể khiến đám nhân viên nghĩ mình có tư tình gì với Ngọc.

- Thôi được rồi, cậu ra ngoài làm việc đi. À còn nữa, những chuyện như thế này, tốt nhất mọi người không nên bàn tán nhiều.

Kiên chưng hửng:

- Dạ vâng, thưa trưởng phòng, tôi sẽ nhắc nhở mọi người.

Nam tập trung làm một mạch, tới khi cảm thấy đói bụng mới nhận ra là quá trưa. Anh suy nghĩ một hồi rồi bấm máy gọi cho Ngọc. Vừa gọi anh chỉ vừa lo Ngọc không nhấc máy:

- A lô…

Chất giọng dịu dàng, dễ nghe của Ngọc làm Nam có đôi chút bối rối, anh cố nói bằng cái giọng tự nhiên nhất:

- Cô… à em trai cô thế nào rồi, đã tỉnh lại chưa?

- Cảm ơn anh, Minh đã tỉnh lại rồi, thằng bé cũng khỏe hơn rất nhiều. Bác sĩ nói nếu gia đình muốn về thì cũng có thể về được rồi.

- Vậy tốt quá rồi. Mà cô đã ăn cơm chưa?

- Tôi ăn rồi, đã gần 1h chiều rồi mà. Đừng nói là anh chưa ănnhé

- À, không, tôi vừa ăn xong, rảnh nên mới gọi điện hỏi thăm xem sao

- Vâng, vậy anh nghỉ ngơi đi

- Vậy hẹn gặp lại cô chiều nay nhé

- Vâng

Nam cúp máy, cuộc hội thoại giữa họ chỉ dừng lại ở đó vì cả hai cũng không biết nói gì thêm nữa. Nhưng trong lòng anh thấp thấp thỏm vui mừng, cứ như thể là cuộc hẹn hò đầu tiên của hai kẻ yêu nhau vậy.

***

Hơn 5h chiều, Nam thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng rời khỏi văn phòng. Anh cũng đã kịp báo với mẹ về việc không về nhà ăn cơm. Sau đó, Nam phi như bay vào viện. Trên đường đi, anh không quên mua ít hoa quả mang vào làm quà.

Vừa tới hành lang bệnh viện, thấy Ngọc đang tay xách nách mang cả đống đồ, Nam chạy với tới đỡ giúp:

- Để tôi giúp cho, tay cô đau mà sao mang vác nặng thế, cầm lấy mấy cái túi nhẹ này đi.

Chưa kịp để Ngọc đồng ý, Nam đã giành vội lấy và xách vào giúp. Anh vận chuyển đồ vào phòng bệnh mà Minh nằm. Vừa thấy Nam, bố mẹ Ngọc đã đon đả ra chào:

- Chào trưởng phòng, anh đến đấy ạ? Ngọc, sao lại để trưởng phòng mang vác hết đồ thế này. Cái con bé này thật đúng là không biết nghĩ…”

Đặt đồ xuống đất, Nam vội cúi đầu chào:

- Cháu chào hai bác ạ. Xin hai bác đừng gọi là trưởng phòng này, trưởng phòng nọ, cứ gọi cháu là Nam được rồi ạ. Cháu cũng chỉ hơn Ngọc vài tuổi thôi, ngoài công việc, cũng là anh em, bạn bè, hai bác cứ gọi thế cháu ngại lắm ạ.

Nam tới giường, đưa tay bắt với Minh:

- Chào chàng trai trẻ. Rất vui vì được gặp em, trông thần sắc của em hôm nay khá nhiều rồi, mong em sớm bình phục nhé.

Minh nở nụ cười tươi rói, bắt taychào hỏi lại Nam:

- Chào anh! Cả ngày hôm nay em có nghe bố mẹ nói về vị trưởng phòng đáng kính của chị gái, không nghĩ anh lại trẻ thế này. Em cũng rất vui vì được anh ghé thắm. Em nhất định sẽ khỏe thật nhanh để không phụ lòng mọi người.

Nam vỗ lên vai Minh động viên, tin tưởng. Ngọc xen vào câu chuyện:

- Bố mẹ, thủ tục ra viện đã xong cả rồi, xe cũng đang tới, chúng ta chuẩn bị ra xe thôi.

Nghe thấy vậy, Nam sốt sắng:

- Đã… ra viện rồi sao, Minh, sao em không ở lại thêm vài hôm cho khỏe hẳn rồi hãy về.

Minh giải thích:

- Không cần đâu anh ạ, em biết sức khỏe của mình mà. Vả lại bác sĩ cũng bảo em có thể ra viện được rồi. Bệnh của em hôm nọ là do ăn uống không cẩn thận đau bụng quá thôi. Bố mẹ em lại lo lắng quá nên đưa lên viện. Giờ mọi thứ ổn rồi. Ở viện cũng nhiều cái bất tiện, đêm hôm bố mẹ cũng không có chỗ ngủ nghỉ, mệt người ra. Em về nhà nghỉ ngơi cũng được. Ở gần nhà cũng có y tá theo dõi sức khỏe định kì cho em nên cũng không đáng ngại. Chỉ tiếc là chưa có cơ hội được gặp anh lâu. Chuyến này về em nghỉ ngơi dưỡng sức, đợt tới khỏe lên thăm chị Ngọc, nếu anh rảnh, anh em mình sẽ ngồi với nhau lâu hơn nhé.

- Được thôi, nhất định rồi, vậy anh chờ em đấy nhé. Sớm khỏe lại để cùng gặp nhau.

Mẹ Ngọc chạy vội ra cầm lấy tay Nam:

- Thật ngại quá, mấy hôm ở đây cháu vất vả ngược xuôi giúp nhà bác, bác cũng nói mời cháu bữa cơm mà giờ về đột ngột thế này. Chừng nào cháu rảnh, nếu không chê, mời cháu về quê bác chơi 1 hôm, gia đình rất mong được đón tiếp bác.

Vừa nói, bà vừa quay sang con gái:

- Ngọc, lúc nào thu xếp công việc, mời trưởng phòng về quê chơi 1 hôm. Cũng lâu lắm rồi con không về quê mà. Bận gì thì bận, cũng nên năng về một chút.

- Dạ vâng, con biết rồi mẹ ạ, thôi, mình ra thôi không xe chờ.

Mọi người cùng vận chuyển đồ đạc ra phía ngoài. Nam xông xáo mang vác hết những thứ nặng nhọc. Ngọc quanh quẩn dọn dẹp lại quanh giường bệnh của em. Cả hai đợi mọi người chuyển đồ ra hết rồi mới di chuyển.

Minh nhìn chị gái thăm dò, rồi trêu chọc:

- Chị, khai thật đi, chị với cái anh trưởng phòng đó có gì với nhau đúng không?

Ngọc lập tức đỏ bừng mặt, đánh nhẹ vào người em:

- Nào nào, đừng có ăn nói vớ vẩn. Anh ấy là sếp của chị. Anh ấy hiền lành, tốt tính lắm, với ai cũng vậy hết đó…

- Thế á…? Thế người nhà của nhân viên nào ốm anh ấy cũng vào thăm, chăm sóc rồi giúp bao nhiêu việc thế này à? Xem ra công ty của chị rảnh quá thì phải, trưởng phòng chăm chút đời sống của từng nhân viên thế này thì làm gì còn thời gian mà làm chuyên môn.

- Là tại vì chị với anh ấy chung một đội nên cũng thân hơn, mà em đừng ăn nói hàm hồ nữa, người ta nghe được lại nghĩ mình nhận vơ đấy.

Càng thấy chị gái xấu hổ Minh lại càng tủm tỉm cười:

- Được rồi, không trêu chọc chị nữa. Nhưng cùng là đàn ông con trai, em tin là anh Nam có tình cảm với chị đấy. Có thể là ngại chưa dám thể hiện hoặc có khi là chính hai người còn chưa biết là mình thích người kia đâu.

Ngọc khẽ thở dài:

- Kể cả có thế đi chăng nữa, chị cũng không xứng với người ta đâu

Minh chưa kịp hỏi lại thì Nam bước vào:

- Xong rồi, bố mẹ lên xe ngồi đợi rồi, mình ra thôi. Ngọc, cô xách hai túi nhỏ này nhé, để tôi bế Nam lên xe đẩy rồi đẩy ra cho.

Hai từ “bố mẹ” mà Nam nhắc đến nghe cứ thân thương tựa như cậu con rể vậy, khoản khắc ấy Ngọc thấy tim mình như tan chảy, cô đỏ bừng mặt, cầm lấy hai túi đồ cuối cùng chờ sẵn. Trong lúc đó, Nam bế Minh đặt lên chiếc xe đẩy rồi cùng Ngọc đưa cậu em này ra xe chờ phía ngoài.

Ngọc sắp đồ lên xe cho mẹ. Cô giúi vào tay bố một chiếc bọc nhỏ, bên trong đựng khá nhiều tiền:

- Bố, bố cầm lấy tiền mua thuốc thang, lo liệu cho em, nếu cần thêm, bố cứ điện thoại cho con. Đợt tới con sẽ thu xếp thời gian về thăm bố mẹ và em. Bố mẹ đừng lo lắng quá về chi phí của Minh, con sẽ lo được. Bố mẹ cũng nhớ giữ gìn sức khỏe đấy ạ.

Nam đứng phía sau, nhìn thấy bọc tiền mà Ngọc đưa cho bố mẹ, anh nén lòng lại, sự xúc động trào dâng trong lòng. Từng từ, từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần của Ngọc. Nhưng Nam không nghĩ những đồng tiền ấy bẩn thỉu, có thể cách thức mà Ngọc kiếm ra nó không hề sạch sẽ, nhưng sự hi sinh và tâm ý của cô thì thực sự đáng trân trọng.

- Anh Nam, anh Nam…

Tiếng gọi của Minh làm Nam bừng tỉnh, anh quay lại mỉm cười:

- Ừ, anh đây, sao thế?

- Anh cho em số điện thoại của anh, lưu vào đây cho em.

Minh đưa điện thoại của mìnhcho Nam nhưng bị Ngọc nhanh tay giật lại. Cô lườm em:

- Em xin số điện thoại của anh ấy làm gì?

- Ơ hay, em xin số của anh ấy chứ có xin của chị đâu mà chị ngăn cản chứ. Em chỉ muốn nói chuyện với anh Nam thôi mà, yên tâm, em không nói xấu chị đâu..

Nam nhìn gương mặt đang bối rối của Ngọc, mỉm cười ấm áp. Anh cầm lấy tay Ngọc, lấy lại chiếc điện thoại, dịu dàng nói:

- Thôi nào, đưa điện thoại đây, không sao đâu mà,

Cái cách nói của Nam ngọt ngào quá, tình tứ quá, dù không có một câu sến sẩm nào nhưng cái ngữ điệu, cái cách nói cứ như anh người yêu cưng nựng cô bạn gái nhõng nhẽo làm Ngọc cứ ngây ra nhìn anh. Trong mắt Ngọc khi ấy, hình ảnh của Nam ngập tràn, gương mặt điển trai, nụ cười rạng rỡ… mọi thứ đều làm cô mê đắm!

Vẫy tay chào tạm biệt bố mẹ và em trai, giờ chỉ còn Ngọc và Nam ở lại. Anh quay sang nhìn Ngọc, gạ gẫm:

- Bọn mình đi ăn chút gì đó đi.

- Thôi, tôi…

Không để cho Ngọc có cơ hội từ chối, Nam nắm lấy cổ tay Ngọc kéo đi. Chỉ chừng vài giây, anh sực nhớ ra tay cô đau nên vội vàng buông ra:

- Thôi chết, có đau không?

Nam đưa tay Ngọc lên để nhìn lại, khẽ xoa xoa:

- Mà hôm nay cô bôi thuốc chưa đấy, sao trông vẫn còn tím thế?

- Tôi bôi rồi, buông tay tôi ra đi

Ngọc rụt vội tay lại, mỗi lần Nam nhìn vào những vết thương đó là Ngọc lại thấy xấu hổ. Cô cứ có cảm giác anhnhư đang nhìn thấy cả cái cuộc yêu đương bệnh hoạn mà ở đó cô là món đồ chơi cho Bách dày vò.

Nam sợ Ngọc từ chối không đi ăn, lại cũng sợ cô đau cổ tay nên tự nhiên nắm chặt lấy bàn tay Ngọc kéo đi:

- Đi, ra ngoài kia đứng đợi, tôi đi lấy xe rồi cùng đi ăn gì đó nhé

Một luồng điện chạy dọc cơ thể Ngọc khi Nam nắm lấy bàn tay cô. Kì lạ thật. Khi mà cô vờ hôn anh để trêu chọc Trang, cô cũng không có cái cảm giác xao xuyến đến mức này. Nam đang nắm lấy bàn tay cô, dịu dàng, ấm áp, anh kéo cô đi như đang đưa cô vào một cõi mộng, cái thế giới mà ở đó chỉ có tình yêu và những xúc cảm của con tim.

Sau bữa ăn tối, Ngọc và Nam ngồi ở một quán trà đá vỉa hẻ. Cả hai chọn góc bàn phía xa, nơi ánh đèn đường mờ ảo hắt vào, yên tĩnh hơn… Càng ngày Nam càng chủ động và mạnh mẽ hơn khi ở bên Ngọc, anh mở lời:

- Chuyện lần trước cô nói, có thể xóa bỏ được không?

- Chuyện gì cơ?

- Chuyện… cô không muốn làm bạn với tôi nữa ấy. Tôi xin lỗi nếu đã từng nói hay từng có biểu hiện gì đó khiến cô bị tổn thương. Tôi thừa nhận, khi biết chuyện cô là bồ nhí của giám đốc, tôi đã có chút xem thường. Cô biết đấy, đó không phải là việc nên làm với một người đã có vợ như Bách. Nhưng… khi biết mọi chuyện, tôi thấy cô đáng thương hơn là đáng trách. Tôi… vẫn muốn được làm bạn với cô, được không?

Ngọc nhìn Nam, mỉm cười nhưng đôi mắt ngấn lệ:

- Anh đang thương hại tôi đấy à? Hay là muốn thử làm bạn với một người khác xa thế giới của anh để trải nghiệm?

Nam nắm vội lấy tay Ngọc:

- Không, không phải thế. Cô đừng nói như vậy, tôi thực sự thấy cô rất đáng trân trọng, dù có thể cô đã có những lựa chọn không hoàn toàn đúng đắn, nhưng cô không phải là người xấu.

Ngọc nhìn đôi bàn tay Nam đang nắm lấy tay mình, tự nhiên cảm thấy tủi thân, cô rút tay ra, cầm lấy cốc trà đá đưa lên miệng, mắt nhìn xa xăm và bắt đầu kể về câu chuyện của đời mình:

- Tôi gặp Bách năm thứ tư Đại học, khi đó, tôi đi làm thêm cho một công ty và tình cờ cộng tác với công ty của anh ấy. Ban đầu, anh ta theo đuổi tôi, dĩ nhiên là tôi từ chối. Không phải chỉ vì chuyện anh ta có vợ mà bởi vì tôi… hoàn toàn không có tình cảm gì với Bách. Nhưng đúng vào thời điểm tôi chuẩn bị tốt nghiệp thì em trai tôi được phát hiện mắc bệnh ung thư.

Minh là thằng bé cực kỳ hiểu chuyện. Dù ít tuổi hơn tôi nhưng nó hi sinh cho tôi rất nhiều. Gia đình tôi không giàu có nên việc cùng một lúc nuôi cả hai chị em ăn học Đại học là khá khó khăn. Minh kém tôi 3 tuổi. Khi nó thi đỗ Đại học, nó đã xin bảo lưu 1 năm để đi làm thêm, kiếm thêm thu nhập. Đó cũng là khoảng thời gian đủ để đợi tôi tốt nghiệp. Minh bảo tiền nó làm được sẽ tích cóp để tự lo học phí trong năm đầu. Lúc đó tôi ra trường, đi làm, tự lo được cho mình rồi thì bố mẹ sẽ không phải cáng đáng, không phải lo cho hai chị em nữa.

Vậy mà… đùng một cái, nó mắc bệnh. Giấc mơ đến giảng đường còn chưa thực hiện được. Khi biết tin em trai bị như vậy, cả hai chị em đều đã giấu bố mẹ vì sợ họ quá sốc không chịu đựng nổi. Lúc đó, tôi tưởng như mình phát điên. Cứ nghĩ đến việc cậu em trai yêu thương của mình mới chỉ 19 tuổi đã phải đối diện với cái chết là tôi không thở được...Trong ngày Minh cấp cứu lần đầu tiên, tôi đã lao đến bên Bách để cầu xin anh ta cứu giúp. Đó cũng là ngày, tôi chính thức bước vào cái con đường tội lỗi này

Nghe tới đây, Nam tự nhiên nắm lấy tay Ngọc như một sự trấn an, nước mắt lăn dài trên gương mặt người con gái đó. Cô không ngần ngại mà phơi bày những góc khuất của cuộc đời mình:

- Bách là người đàn ông của cuộc đời tôi. Khi đến với anh ta, tôi thậm chí còn chưa từng hôn ai. Anh ta có mọi thứ quý giá nhất của đời tôi… Có lẽ cũng vì thế mà anh ta cưng chiều tôi hơn. Tôi cứ nghĩ chỉ cần kiếm được một khoản xong tôi sẽ dừng lại. Nhưng bệnh tình của Minh càng lúc càng nặng. Quan trọng hơn cả là Bách là một gã bệnh hoạn. Tôi thân cô, thế cô… tôi cũng cần tiền nên tôi không dám làm trái lời anh ta.

Nam đưa tay lau cho Ngọc những giọt nước mắt. Anh cứ làm mọi thứ một cách bản năng nhất mà chẳng nghĩ xem mối quan hệ của hai người là gì.

- Từ đó tới giờ, cũng đã hơn 3 năm rồi. Cũng nhờ cặp với anh ta mà tôi có tiền để lo liệu cho em chữa bệnh. Tôi xấu hổ, tôi ghê tởm chính mình nên tự tách bản thân ra khỏi đám đông. Dần dần, mọi người nghĩ tôi kiêu căng, hợm hĩnh, mọi người cũng tự lập một hàng rào trong quan hệ với tôi… Ban đầu cũng buồn, cũng tủi thân, mãi rồi cũng thành quen. Cũng kể từ khi cặp với Bách, tôi không dám yêu một ai, phần vì sợ anh ta, phần vì cảm thấy mình không xứng đáng. Có đôi lúc tôi cũng thèm được như bao cô gái khác, được cùng đám bạn đi xem phim, đi cà phê cà pháo. Nhưng tôi không có bạn. Tôi cũng ước ao được yêu như bao người, được cùng bạn trai hẹn hò, đi xem phim, được anh ấy cưng chiều, đút bỏng ngô cho ăn, được nắm lấy tay anh ấy khi xem một phân cảnh đáng sợ nào đó… Nhưng đó chỉ là những ước mơ hão huyền với một cô gái tồi tệ như tôi mà thôi.

Ngọc cười chua chát. Nam chuyển hướng câu chuyện để cô không cảm thấy quá tủi thân:

- Nhưng… cô biết là bệnh tình của Minh không thể chữa khỏi mà. Tôi gặp riêng bác sĩ, họ cũng nói dừng thì chắc chắn đau lòng nhưng nếu cố theo đuổi chỉ là ném tiền vào một cái kết biết chắc là không thoát khỏi tử thần thôi.

- Tôi biết. Nhưng lúc đầu tôi vẫn nuôi hi vọng, tôi hoảng loạn và sợ hãi quá nên đã chấp nhận đến bên Bách để có tiền. Sau này, Bách không cho tôi dừng lại, anh ta vẫn cho tôi tiền. Còn tôi thì như kẻ đâm lao phải theo lao, tôi dùng những đồng tiền có được đó để cố gắng duy trì sự sống cho em được thêm chút nào hay chút đấy

- Cô sẽ sống như vậy đến bao giờ?

Ngọc nghẹn ngào:

- Có lẽ đến khi em tôi không còn có thể gắng gượng, khi ấy, dù Bách có tra tấn, có đánh đập hay xử tôi thế nào, tôi cũng dừng lại. Hoặc, tới khi nào Bách chán tôi, muốn đá văng tôi đi, lúc đó, tôi đành phải có lỗi với em trai mình khi không thể tiếp tục cố thêm được nữa”.

- Thế nếu như cả hai điều ấy chưa xảy ra nhưng… nhưng cô gặp một ai đó mà cô yêu, hoặc người đó yêu cô thì cô có sẵn lòng từ bỏ không?

Ngọc quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt Nam, cô nói trong nước mắt:

- Tôi không dám nghĩ về chuyện đó vì… tôi không xứng đáng, với bất kì người tử tế nào.

Hôm ấy, câu chuyện dừng ở đó, Nam đưa Ngọc về nhà. Chào tạm biệt nhau, Ngọc trở vào trong, ánh đèn điện trong nhà cô tắt rồi mà Nam vẫn đứng phía bên kia rời đi. Anh ngước nhìn ngôi nhà ấy, miệng nói những lời trong vô thức:

- Không biết có phải tôi gàn dở lắm không, nhưng… tôi cứ muốn được bảo vệ, được che chở cho em. Nếu tôi dũng cảm ở bên em, em có dũng khí để từ bỏ cuộc sống khổ đau này không?

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 3) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 3)

Hình ảnh Hân lúc tối với gương mặt vô cùng xinh đẹp, lọn tóc bay bay, nụ cười đẹp tựa thiên thần cứ khiến trái ...

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2)

Ở Hân có một nét đẹp kỳ lạ, vừa quyến rũ, vừa khiến người ta si mê lại khiến những gã đàn ông ngắm nhìn ...

Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1)

25 tuổi, sau những đổ vỡ và niềm đau đã đi qua, nhắc đến chuyện tình cảm hay yêu đương một ai đó, lòng Hân ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Đời sống -

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Các con của chị Lê Thị Yến (Sinh năm 1994, quê ở Hà Tĩnh) bị mắc kẹt lại Bình Dương do dịch bệnh Covid-19 đã hơn hai tháng. Cả gia đình sống trong cảnh túng thiếu nơi đất khách quê người.

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Công nhân -

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Khoảng 6.000 trẻ em và 1.200 phụ nữ mang bầu đã và đang được Công đoàn tỉnh Long An hỗ trợ sữa.

Đọc thêm

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đời sống -

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đó là chia sẻ của một nữ công nhân đang thất nghiệp do ảnh hưởng bởi Covid-19 và nỗi lo lắng khi có hai đứa con đang bắt đầu bước vào năm học mới.

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Công nhân -

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Nhiều doanh nghiệp tại TP HCM đang chuẩn bị cho những phương án sản xuất mới. Bên cạnh đó, thành phố cũng cần thời gian để khởi động và phục hồi kinh tế, các doanh nghiệp chuẩn bị nhân lực, thiết bị, máy móc, yêu cầu sản xuất an toàn.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 22)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 22)

Ngọc thì mặc cảm bản thân, còn Nam thì dè chừng vì sợ làm tổn thương hay xúc phạm tới người con gái có quá nhiều điều trăn trở ấy. Anh sợ sự quyết liệt của mình lại khiến Ngọc nghĩ rằng anh đang coi thường cô, lợi dụng cô.

Phụ huynh loay hoay dạy học khi con kẹt lại Sài Gòn

Đời sống -

Phụ huynh loay hoay dạy học khi con kẹt lại Sài Gòn

Sau bữa cơm trưa, anh Đoàn Đình Hiệp (37 tuổi) vội vã ngồi viết tiếp bài Tiếng Việt lớp 2 để “kịp chương trình” buổi chiều cho cậu con trai.

Người lao động sản xuất "3 tại chỗ" vui mừng nhận hỗ trợ 1 triệu đồng tiền ăn

Công nhân -

Người lao động sản xuất "3 tại chỗ" vui mừng nhận hỗ trợ 1 triệu đồng tiền ăn

Người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” tại Bình Dương đã và đang nhận được hỗ trợ 1 triệu đồng tiền ăn từ Tổng LĐLĐ Việt Nam. Do đó, để tăng đề kháng và sức khỏe cho người lao động, công đoàn đã bổ sung thêm các sản phẩm như sữa, bánh ngọt… vào bữa ăn. Với sự quan tâm này từ công đoàn, anh chị em công nhân tại Bình Dương rất phấn khởi.

Xem phiên bản di động