Thứ hai 27/09/2021 20:23
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 14)

Đời sống - Lam Giang

Bây giờ thì họ không phải là đứng sát nhau, chính xác là Nam đang ôm lấy Ngọc trong vòng tay. Cô nước mắt lên nhìn anh, mặt đối mặt ở cự ly thật gần.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 14)

PHẦN 14

Nam dừng xe trước cổng nhà Ngọc, lấy điện thoại gọi cho cô:

- Ra mở cửa đi, anh ở bên ngoài rồi.

Không biết từ bao giờ, cái danh xưng giữa họ đã đổi thành “anh – em” như thế. Lần đầu xưng hô còn thấy ngượng, giờ Nam cứ nói những lời này ngọt sớt, tự nhiên như không. Ngọc vội vã chân thấp chân cao chạy ra mở cửa:

- Sao anh lại ở đây?

- Anh có chuyện muốn nhờ em. Mà anh vào nhà được không?

Ngọc lăn tăn một chút rồi mở cổng:

- Anh vào đi.

Ngồi ở bàn, không vòng vo mất thời gian, Nam vào cuộc luôn:

- Có chuyện lớn rồi. Mẹ anh vô tình biết được việc anh dẫn một cô gái đi họp lớp, xưng là người yêu nên bà nằng nặc đòi anh đưa về nhà. Bà đang giận anh, chuyện anh từ chối tiến xa với Linh. Giờ nếu anh không đưa bạn gái về, chắc bà sẽ từ mặt anh mất. Mẹ anh cứ bảo là vì anh không coi trọng bố mẹ nên mới giấu giếm chuyện có bạn gái như vậy. Anh cũng không biết làm sao để giải thích cho bà hiểu. Hôm trước bà giận đã cả đêm mất ngủ rồi… Vì thế, anh muốn em cố diễn nốt vai này, em đến nhà anh gặp mẹ anh một hôm cho mẹ anh nguôi ngoai cơn giận đi được không?

Ngọc hỏi lại:

- Khoan đã, sao anh lại từ chối chuyện tìm hiểu Linh vậy?

Nam dừng lại một nhịp, nhìn vào mắt Ngọc:

- Anh không yêu cô ấy

Cái nhìn của Nam khiến Ngọc bối rối, cô lảng tránh:

- Nhưng về nhà gặp bố mẹ anh như thế, rồi sau này biết nói sao. Chuyện của chúng ta vốn dĩ không phải là thật, mẹ anh mà biết bị lừa thì bác còn giận hơn.

- Anh không tính được dài thế đâu, trước mắt em cứ về ra mắt cho mẹ anh bớt giận đã. Hai hôm nay bà giận, chẳng những tổn hại sức khỏe của bà mà làm bố anh cũng sợ lây. Đây là thỉnh cầu của anh, mong em giúp đỡ. Vả lại chuyện này cũng là do em bày ra từ đầu nên giờ mới đâm lao phải theo lao như thế.

Ngọc thấy khó xử vô cùng, tình thế này cô không muốn làm một chút nào. Nhưng Nam quá tốt với cô. Anh vì cô mà làm bao nhiêu việc. Vả lại Nam nói cũng đúng. Ngay từ đầu là tự cô bày ra màn kịch này, thành thử bây giờ mới khó như vậy. Không có cách nào để thoái thác, Ngọc đành phải nhận lời:

- Thôi được rồi, vậy thì đành phải cố diễn vậy. Vậy mẹ anh bảo bao giờ về ạ?

- Tối mai. Tan làm, em cứ đi xe máy về nhà như bình thường, sau đó anh sẽ từ cơ quan tới đón rồi mình tới nhà anh, thế nhé. Cảm ơn em đã giúp, thôi anh về đây.

***

Tối ngày hôm sau, Nam đỗ xe ở cửa chờ Ngọc chuẩn bị. Khoảng hơn 10 phút sau, Ngọc trở ra. Trong lúc cô khóa cửa thì Nam cứ ngây ra mà ngắm nhìn. Khi cô quay trở lại, bắt gặp ánh mắt si mê của Nam, có phần bối rối:

- Mình đi thôi. Mà… em mặc thế này, liệu có được không?

Nam tủm tỉm:

- Mẹ anh dễ tính lắm, chỉ cần là anh thích, mẹ anh cũng sẽ thích.

Câu nói của Nam đầy ẩn ý, nó khiến lòng Ngọc rối bời. Cô theo lên xe của Nam, đi thẳng tới ngôi nhà nơi có bố mẹ Nam đang chào đón.

Thấy con trai đưa bạn gái về tới cửa, bà Cúc đon đả ra đón từ ngoài cổng. Vừa nhìn thấy Ngọc, thiếu chút nữa bà đã thốt lên mấy câu cảm thán: “Trời ơi, thằng con đù đờ của tôi sao lại có phúc yêu được gái xinh đến thế này”. Cũng may bà “phanh” lại kịp, chỉ dám cười sung sướng trong lòng.

Ngọc vào nhà, thấy bà Cúc đang chuẩn bị cơm, cô vội vàng xắn tay áo lên vào bếp giúp. Bà Cúc rối rít:

- Thôi thôi, con cứ lên nhà chơi đi, bác làm loáng một cái là xong thôi. Bác không phải bà mẹ chồng khắt khe, bạn gái của con đến nhà là phải thử thách đâu. Con xuống bếp làm thế này, thằng con trai bác nó xót người yêu lại giận bác đấy.

Ngọc cười hiền hậu:

- Cháu không nghĩ thử thách gì đâu ạ. Cháu thích việc bếp núc lắm, nhưng xa nhà lâu ngày, lại ở một mình, thành ra nhiều khi cũng không nấu nướng gì cả. Bác cứ để cháu giúp, là cháu thích mà.

Miệng nói, tay làm, Ngọc cứ thoăn thoắt như không. Thời nay thật hiếm có cô gái hiện đại nào lại giỏi nấu ăn như thế. Có vẻ như chẳng món gì làm khó được Ngọc. Cô làm một cách thoải mái, tự tin và nhanh nhẹn. Bà Cúc đứng ngắm nhìn mà mát lòng, mát dạ:

- Con nấu ăn giỏi quá!

- Dạ, nhà con ở quê có mở quán cơm bình dân. Ngày trước khi còn chưa đi học, đi làm xa nhà, con đều phụ giúp mẹ nấu mỗi ngày. Vả lại nấu nướng con nghĩ không khó, chỉ cần mình thích là sẽ làm được thôi ạ.

Thấy Ngọc ở trong bếp với mẹ, Nam nóng ruột, chốc chốc lại ngó vào xem sự tình thế nào. Anh chỉ lo cô gặp phải chuyện gì khó xử. Nhìn con trai nhấp nhổm không yên, đứng thập thò bên ngoài, bà Cúc nói với ra:

- Gớm anh thích thì cứ vào đây, sao phải núp ở ngoài đó hóng vào thế. Đây, anh vào đây mà làm cùng người yêu, mẹ trả anh đấy.

Nghe mẹ nói vậy, Nam gãi đầu gãi tai đi vào, miệng cười hì hì. Bà Cúc đẩy con trai vào phía Ngọc:

- Đấy, vào giúp Ngọc một tay, sắp xong rồi, mẹ thấy mẹ chẳng còn việc gì ở đây nữa, mẹ lên nhà dọn bàn ăn, tí con bưng đồ giúp Ngọc lên nhé!

Nói rồi bà Cúc đi lên nhà trên, để lại không gian cho hai con. Nam ghé sát lại gần, áp vào một bên má của Ngọc thì thầm:

- Ngon thế, cho anh một miếng ăn thử xem nào

“Ấm áp quá, ngọt ngào quá” – những suy nghĩ đó đã xuất hiện trong đầu Ngọc. Trái tim cô rung rinh, loạn nhịp. Làm sao mà không vui, không hạnh phúc cho được khi mà ở đây, cô như một con người khác, được yêu thương, được chào đón. Những thứ như thế này, cô đã bao giờ được trải qua đâu?

Nam ghé sát hơn nữa, gần tới mức sắp kề vào mắt Ngọc tới nơi. Anh ngửa mặt ra nhìn Ngọc, ánh mắt nũng nịu, cầu xin:

- Đi mà, cho thử một miếng đi.

Ngọc mỉm cười, cô quay sang, đút cho Nam một miếng rau vào miệng. Nhìn anh lúc này dễ thương lắm, đến mức Ngọc quên mất thân phận thực sự của mình.

- Òa, em nấu ăn ngon thật đấy, có cần anh giúp gì nữa không?

- Anh bê lên bàn hộ em đi, xong hết cả rồi!

- Tuân lệnh.

Trong lúc hai con lần lượt bưng đồ ăn lên, bà Cúc ngồi xuống cạnh chồng, vỗ tới bộp một cái vào vai:

- Cái thằng cả ngố nhà mình, trông thế mà giỏi, lớ ngớ mà kiếm được cô người yêu xịn quá. Con bé vừa xinh xắn, lại còn nấu nướng rất giỏi, nghe kiểu nói chuyện cũng ngoan ngoãn.

Được thể, bố Nam vênh mặt:

- Ơ hay, cả ngố là cả ngố thế nào. Con trai tôi làm gì có chuyện ngố được. Con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh. Bà xem, năm xưa tôi tán được bà, thì giờ chí ít con nó cũng phải học tập theo chứ.

Lại được chồng nịnh, bà Cúc cười tít cả mắt:

- Người yêu nó thế này, chẳng trách mình cố mai mối nó với con bé Linh, nó lại cứ chối đây đẩy. Con bé ấy đúng là cũng không kém gì nhưng so với Ngọc thì sao bằng được, ông nhỉ?

- Thực ra chuyện tình cảm khó nói lắm, quan trọng là con mình nó yêu ai thôi.

Bữa cơm hôm ấy diễn ra thân mật, vui vẻ lắm. Không phải chỉ có bố mẹ Nam vui mà chính anh cũng rạng rỡ cứ như thể hôm nay là ngày ra mắt bạn gái thật sự. Còn Ngọc, trong lòng cô nhen nhóm lên một thứ cảm xúc không thể diễn tả được bằng lời.

Sau bữa cơm tối, cả nhà ra bàn uống nước ngồi nói chuyện. Bà Cúc đon đả hỏi:

- Ngọc này, quê cháu ở đâu, mà bố mẹ cháu nhiều tuổi chưa? Ông bà làm nghề gì?

Nhắc về gia đình của mình, Ngọc hơi rụt rè. Nhưng cô không hề muốn giấu giếm:

- Cháu quê ở một vùng biển, cách đây cũng phải gần 300km. Bố mẹ cháu trước đây có mở một quán cơm bình dân. Cũng nhờ hàng cơm đó mà bố mẹ nuôi hai chị em cháu ăn học nên người. Giờ bố mẹ cháu già rồi nên không kinh doanh nữa, chỉ ở nhà, nuôi gà, trồng rau… Cháu cũng đi làm được nên phụ giúp bố mẹ.

Bố Nam gật gù:

- Bố mẹ cháu vất vả, nhưng con cái phương trưởng nên người, thế là mừng lắm, hạnh phúc lắm. Giờ cháu đi làm, kiếm ra tiền, có hiếu, biết nghĩ về bố mẹ như vậy rất tốt. Thực ra với bố mẹ ấy mà, chẳng dám mong con mình giàu có hơn ai, chỉ mong con sống tử tế, đạo đức đã xem là một thứ báo hiếu có giá trị nhất rồi.

Những lời mà bố Nam vừa nói như một mũi dao đâm trúng vào tim đen của Ngọc. So với nhiều cô gái khác, Ngọc không kém cạnh nhiều: cô có ngoại hình, có công việc, có chuyên môn, cũng… có tiền, nhưng thứ duy nhất mà cô không dám nhận mình có chính là: Sự tử tế. Làm sao dám vỗ ngực nhận mình tử tế khi mà bản thân cô đang là “con giáp thứ 13”, đang là kẻ ngủ với chồng người ta vì tiền.

Gương mặt Ngọc đỏ bừng, miệng lắp bắp không nói nên lời. Biết là Ngọc cảm thấy khó xử, Nam gỡ thế bí cho cô:

- Bố mẹ, hôm nay cũng muộn rồi. Để con đưa Ngọc về, mai công ty con có sự kiện diễn ra từ sáng sớm, ai cũng phải đi làm sớm.

Bà Cúc giục:

- Phải đấy, con mau đưa Ngọc về nghỉ ngơi đi. Đến chơi với hai bác thế này là vui lắm rồi, đừng về muộn quá, sương xuống dễ ốm.

Nam vội dắt xe máy ra sân, chờ Ngọc. Cô quay lại chào:

- Vậy, cháu xin phép hai bác cháu về.

Bà Cúc nắm lấy tay Ngọc dặn dò:

- Mấy hôm nữa rảnh, cháu lại đến nhà chơi nhé. Hai bác có cô con gái thì nó đi lấy chồng mất rồi, ở với thằng con trai này chán lắm. Con lại ở một mình, thi thoảng đến đây chơi với hai bác cho vui.

- Dạ vâng ạ. Rảnh con sẽ ghé qua.

Thấy con trai đứng chờ sẵn ở đó, bà Cúc quát:

- Ơ hay cái thằng này, trời tối lạnh như thế này, Ngọc mặc váy mỏng, không biết đường mà lấy cái áo khoác mặc vào cho người yêu à? Nhanh lên gác lấy cái áo khoác to của con xuống đây.

Nam nghệt mặt ra, lóng ngóng, vâng vâng, dạ dạ phi lên gác bằng tốc độ ánh sáng. Bà Cúc lại niềm nở cười với “con dâu tương lai”:

- Đấy, cái thằng này chán thế đấy? Không hiểu sao lại tán được cháu. Yêu đương nó có gì không đúng, cháu cứ bảo bác, bác dạy cho nó một bài học ngay.

Ngọc bật cười vì sự tình cảm và đáng yêu của mẹ Nam.

Nam xuống nhà với chiếc áo trên tay, thấy bố mẹ ở đó nên cứ ngượng ngùng mãi. Bà Cúc thấy vậy lại hối:

- Ơ hay, còn đứng ngây như phỗng thế à? Mặc giúp bạn gái đi.

- Thôi bác ạ, để cháu tự mặc cũng được.

Ngọc vừa nói vừa định cầm lấy chiếc áo khoác, bà Cúc ngăn vội lại:

- Không được, con cứ để nó làm cho quen đi. Việc của đàn ông là phải yêu thương, chăm sóc người phụ nữ của mình. Đến cái việc đó mà còn không làm được thì làm sao che chở, bao bọc cho người ta cả đời được. Nhanh lên!

Bà hất hàm về phía cậu con trai, Nam kéo Ngọc lại gần mình, khoác áo lên người cô. Ngọc đưa tay xỏ vào 2 phần tay áo. Như sực nhớ ra, Nam chạy vội ra chỗ xe, cầm chiếc mũ bảo hiểm lại rồi đội mũ cho Ngọc. Anh làm mọi thứ tình tứ, dịu dàng, bà Cúc đứng bên cũng gật đầu hài lòng.

Hôm ấy, trên đường về, Nam vui vẻ ra mặt, thi thoảng còn huýt sáo yêu đời. Còn Ngọc, cô im lặng từ đầu đến cuối. Chỉ thi thoảng Nam vờ đi lạng lách khiến cô giật mình bám chặt vào eo anh, còn lại, Ngọc không nói một lời. Trong đầu Ngọc bây giờ cứ luẩn quẩn những suy nghĩ: “Nam, đây có phải là một giấc mơ không? Nếu đúng là giấc mơ, có cách nào để em không bao giờ phải thức giấc, để em mãi được bên anh như thế này không?"

***

3 ngày kể từ sau hôm Ngọc vờ đóng vai bạn gái về ra mắt, sáng nào đến cơ quan, Nam cũng vui vẻ, cười nói nhiều hơn mọi khi. Ngọc thì vẫn cố gắng tránh né anh để không gây sự chú ý với mọi người.

Buổi trưa, Nam để ý cả phòng không còn ai nữa, chạy vội ra bàn Ngọc, đưa cho cô một chiếc hộp:

- Bánh mẹ anh làm gửi cho em đấy. Anh đã bảo không mang đi rồi mà mẹ nằng nặc bắt anh phải mang đi. Em nhận lấy đi, không hoàn thành nhiệm vụ về anh lại bị mẹ mắng chết đấy.

Nam đưa vội rồi rời đi, anh sợ nán lại lâu mọi người lại để ý. Nam vừa đi rồi, Ngọc có điện thoại. Thấy số máy lạ, Ngọc vội ấn nút nghe:

- Ngọc à, bác Cúc, mẹ thằng Nam đây.

- Dạ cháu chào bác.

- Ừ, sáng nay bác có bảo thằng Nam cầm bánh đi cho cháu ăn. Nó đã đưa cháu chưa?

- Dạ rồi ạ.

- Cháu ăn chưa? Có vừa miệng không?

Ngọc vội vã nếm thử miếng bánh, vừa ăn vừa trả lời:

- Cháu ăn rồi, bánh ngon lắm bác ạ. Cảm ơn bác đã để phần bánh cho cháu.

- Ôi dào, ơn huệ gì. Mà Ngọc này, tối mai cháu đến nhà bác ăn cơm nhé. Cháu không được từ chối đâu đấy. Mai là kỉ niệm ngày cưới của hai bác, bác trân trọng mời cháu đến dự.

Cô từng nghĩ sẽ chỉ đến nhà Nam một lần, sau đó hai đứa tìm một cái cớ nào đó, nói rằng đã chia tay để không tiếp tục mối quan hệ này nữa. Nhưng nghe mẹ Nam nói vậy, Ngọc biết không thể nào chối từ. Bà Cúc quá tình cảm, quá yêu thương cô, nếu cô thoái thác sẽ làm cho người phụ nữ ấy buồn. Ngọc đành phải nhận lời:

- Dạ vâng, vậy cháu sẽ đến ạ.

***

Lại thêm một lần nữa Ngọc sắm vai cô người yêu bé nhỏ của Nam để tới nhà anh. Cái màn kịch này mỗi lúc một đi xa hơn. Nhưng hôm nay là ngày cưới của bố mẹ Nam, cô không đành để bà phải buồn. Nam tới đón Ngọc, cô mua một bó hoa thật đẹp để dành tặng bố mẹ anh. Thú thật, ngoại trừ cái danh phận giả dối ấy, cô cũng muốn đến, bởi vì ở đó ấm áp, ở đó đầy tình người, ở đó cô như được sống một cuộc đời khác.

Hôm nay có cả vợ chồng, con cái của em gái Nam cùng tới dự. Vừa nhìn thấy “chị dâu tương lai”, Loan đã bám lấy tay kéo vào một cách thân thiết:

- Ôi trời ơi, em có nghe mẹ nói qua về bạn gái của anh Nam, ông anh em đúng là “mèo mù vớ cá rán” rồi, sao lại tán được người xinh đẹp xuất sắc thế này chứ.

Ngọc ái ngại:

- Em đừng nói thế. Anh Nam… cũng rất điển trai, cao lớn, lại còn giỏi trong công việc nữa. Anh ấy chắc chắn là người đàn ông trong mộng của rất nhiều cô gái ấy. Chị mới không xứng với anh Nam.

- Ôi chao, đúng là giọng điệu của người đang yêu.

Loan chạy tới, khích vào vai anh trai trêu chọc:

- Sướng nhỉ, được người yêu khen thế có khi lại sắp bay tới tận nóc nhà.

Trong lúc em gái trêu mình thì Nam cứ nhìn Ngọc say đắm. Đúng là mấy lời cô vừa nói, khiến anh thấy sướng rơn trong lòng. Bắt gặp ánh mắt của Nam nhìn mình, Ngọc vội vàng quay đi.

Bữa cơm tối hôm ấy mang đến cho Ngọc biết bao tiếng cười. Cô liên tục bị trêu chọc, gán ghép, rồi còn bị giục cưới… Hơn 2 tiếng đồng hồ trôi qua, Ngọc cứ ngỡ mình thực sự là bạn gái của Nam. Đúng là nếu đây là giấc mộng, giá mà có thể ngủ mãi không bao giờ tỉnh dậy!!

9h tối, xong khi xong mọi việc, Nam đưa Ngọc về. Ra tới cổng, cô hốt hoảng:

- Chết rồi, em đoảng quá, em… quên chìa khóa ở công ty rồi.

- Không sao, để anh đưa em vòng qua đó lấy rồi về cũng được. Coi như đi dạo.

Từ nhà Nam đến công ty cũng gần. Anh cùng Ngọc đi bộ ở hành lang. Nam cứ tủm tỉm mãi từ nãy tới giờ, Ngọc thấy vậy bèn hỏi:

- Anh sao vậy?

Nam quay phắt sang, đưa ánh mắt thăm dò nhìn Ngọc:

- Ban nãy ở nhà anh, mấy lời mà em khen đó là thật lòng đúng không?

Hai má Ngọc đỏ bừng, cô lảng tránh sang chuyện khác. Đây cũng là điều khiến cô nơm nớp lo sợ mấy hôm nay:

- Anh Nam, chuyện đóng giả người yêu này, có cách nào dừng lại êm đẹp được không? Em… cảm thấy vô cùng có lỗi với hai bác. Hai bác tốt với em như vậy, nếu phát hiện ra mọi chuyện chỉ là một vở kịch thì còn giận hơn rất nhiều đấy. Anh đã tính tới chuyện đó chưa? Em cũng không dám sang nhà anh thêm nữa đâu, em sợ sẽ bại lộ mất.

- Anh… cũng chưa biết làm thế nào. Nhưng em đã thực sự khiến bố mẹ anh rất vui. Anh chưa từng thấy bố mẹ vui như thế bao giờ.

- Hai bác nhân hậu, ấm áp, dù anh có đưa ai về thì hai bác cũng yêu thương như thế cả thôi. Anh hãy nghĩ một cớ gì đó. Sau này anh có bạn gái đưa về, hai bác cũng sẽ đón nhận thôi.

- Nhưng anh…

Còn chưa nói hết câu, Ngọc kéo vội Nam rẽ vào một lối thoát hiểm. Cô đẩy anh sát vào tường, nép chặt vào người Nam để ngăn không cho bóng người phía cuối hành lang nhìn thấy. Ngọc thì thầm:

- Bách… là anh ta đấy. Sao giờ này anh ta còn ở đây. Nếu anh ta nhìn thấy em thì em chết chắc đấy.

Nam cũng nín thở theo. Không phải vì anh sợ Bách nhìn thấy, mà vì lúc này, cơ thể hai người đang áp sát vào nhau tới độ không thể gần hơn được nữa. Đột nhiên, Nam đưa tay ra, ôm vòng lấy tấm thân nhỏ bé của Ngọc. Gương mặt hai người gần tới mức phần mũi còn chạm vào nhau. Ngọc ngượng ngùng định đẩy Nam ra, nhưng anh lại ôm chặt hơn nữa, vờ như để ngăn không cho Bách nhìn thấy.

Bây giờ thì họ không phải là đứng sát nhau, chính xác là Nam đang ôm lấy Ngọc trong vòng tay. Cô ngước mắt lên nhìn anh, mặt đối mặt ở cự ly thật gần. Tiếng thang máy phía ngoài di chuyển, nghĩa là Bách cũng đi rồi. Chỉ còn lại Nam và Ngọc mà thôi… Khoảnh khắc này, lồng ngực hai người đập rộn ràng, hơi thở gấp gáp, mắt chạm mắt, môi kề môi… Nam không kiềm chế được nữa, anh đưa hai tay lên, nâng gương mặt của Ngọc nói trong tiếng thở run rẩy:

- Ngọc, anh… anh xin lỗi.

Không cho Ngọc lấy 1 giây suy nghĩ, Nam lập tức hôn cô mãnh liệt. Nam không thể nào ngừng suy nghĩ về việc muốn hôn cô gái đó ngay lúc này dù ngay cả một lời yêu anh cũng chưa từng nói, dù cho mối quan hệ của họ đến giờ không có một từ ngữ nào để định danh.

Nam hôn đến mê dại, cuồng si. Ngọc ban đầu có đôi chút kháng cự nhưng rồi chính cô cũng bị sức hút từ nụ hôn ấy cuốn đi. Cô cũng hôn anh, cô kiễng chân lên để tận hưởng nụ hôn đó một cách tròn trịa, trọn vẹn hơn. Cảm nhận được sự hưởng ứng đó, Nam đưa tay kéo phần eo của Ngọc sát lại người mình, ghì lấy cô thật chặt. Nụ hôn ngọt ngào đến độ Nam không muốn dừng lại. Anh chưa bao giờ hôn một ai lâu đến thế. Cả người Nam nóng rần rần…

Giữa cái lúc cả hai bị chìm trong men say tình ái đó, Ngọc như sực tỉnh cơn mê, cô thảng thốt đẩy Nam ra. Nhìn anh và nước mắt cứ thế lăn dài. Nam kéo lấy cô thật mạnh, áp sát vào lồng ngực mình mà thì thầm vào vành tai:

- Ngọc, anh… anh yêu…

Ngọc đẩy Nam ra, đặt tay lên môi anh:

- Không, em xin anh đấy. Đừng nói gì nữa cả, em không xứng đáng.

Nói rồi, cô chạy vội đi…

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10)

Nằm xuống giường cạnh mẹ, Ngọc định nhắn cho Nam vài dòng nhưng nhìn đồng hồ đã gần 1h sáng, vả lại, bản thân cảm ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

Nhưng tiếng khóc của Ngọc phía sau lưng anh, cả cái vòng tay xiết ghì đầy nôn nóng kia nữa khiến Nam không thể nào ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8)

Trong lúc đợi, anh nghe thấy tiếng người nôn ọe ở gần đó. Đưa mắt nhìn, người ấy là Ngọc. Cô nôn thốc nôn tháo ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Nam tiếp viên hàng không vừa làm từ thiện vừa "cứu" những vườn rau nơi tâm dịch

Công nhân -

Nam tiếp viên hàng không vừa làm từ thiện vừa "cứu" những vườn rau nơi tâm dịch

Luôn nghĩ rằng mình được tiêm đủ 2 mũi vắc xin là điều may mắn, Nguyễn Huy Nam (42 - Liên đội 3.5 , Đoàn Tiếp viên, Tổng công ty Hàng không Việt Nam - Vietnam Airlines) tự nguyện góp tiền của, công sức để chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn trong đại dịch.

Khôi phục sản xuất tại doanh nghiệp, đảm bảo an toàn cho người lao động

Đời sống -

Khôi phục sản xuất tại doanh nghiệp, đảm bảo an toàn cho người lao động

Xét theo điều kiện địa phương, tỉnh Trà Vinh đã từng bước nới lỏng giãn cách xã hội. Các doanh nghiệp được tổ chức sản xuất trở lại sau thời gian tạm dừng hoạt động để phòng, chống dịch. Khi nhận được thông tin này, người lao động rất vui mừng, phấn khởi.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 3: Cần đảm bảo an toàn phòng chống dịch

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 3: Cần đảm bảo an toàn phòng chống dịch

Mất việc, thiếu đói là những nguyên nhân dẫn tới quyết định hồi hương của nhiều người lao động. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện nay các cuộc hồi hương luôn tiềm ẩn nguy cơ lây nhiễm dịch bệnh nếu không được kiểm soát chặt chẽ.

"Tôi đã từng rất ngại gặp chủ trọ vì nợ tiền thuê"

Đời sống -

"Tôi đã từng rất ngại gặp chủ trọ vì nợ tiền thuê"

Tại Đà Nẵng, thời gian qua, chính quyền các cấp đã phát động phong trào “giảm tiền trọ” để phần nào đó hỗ trợ công nhân, người lao động vượt qua khó khăn dịch bệnh. Phong trào ý nghĩa này đã tạo được sự lan tỏa lớn trong thành phố.

TP. HCM: Gói an sinh khẩn cấp thứ 2 hỗ trợ công nhân lao động khó khăn

Hoạt động công đoàn -

TP. HCM: Gói an sinh khẩn cấp thứ 2 hỗ trợ công nhân lao động khó khăn

Hiện nay, Công đoàn TP. HCM đang triển khai thêm gói an sinh khẩn cấp thứ 2 với 200.000 phần quà cho đoàn viên, người lao động khó khăn.

Công nhân phấn khởi quay trở lại sản xuất sau thời gian nghỉ dịch kéo dài

Công nhân -

Công nhân phấn khởi quay trở lại sản xuất sau thời gian nghỉ dịch kéo dài

TP Hồ Chí Minh đã bắt đầu thực hiện các phương án hỗ trợ doanh nghiệp bước đầu quay trở lại sản xuất. Người lao động tại thành phố khi nghe được thông tin này đã rất vui mừng, háo hức mong chờ được quay trở lại làm việc. Đây là tín hiệu mừng để người lao động giảm bớt khó khăn trong cuộc sống vì ngừng việc bởi dịch bệnh.

Đọc thêm

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Đời sống -

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Để có giấy xác nhận ra khỏi TP Đà Nẵng về quê chăm vợ ốm nặng, ông Lập (quê Quảng Nam) đã “gõ cửa” 4 nơi nhưng vẫn chưa biết khi nào được cấp phép.

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Cuộc thi: Vòng tay công đoàn -

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Chiều 20/9, Phó Chủ tịch Thường trực LĐLĐ TP Hà Nội Đặng Thị Phương Hoa thay mặt LĐLĐ TP đến thăm hai mẹ con chị Thuần, một trong bảy gia đình khó khăn nhân dịp Tết Trung thu và năm học mới.

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Công nhân -

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Một mùa Trung thu đặc biệt khi vắng tiếng trống múa lân, những buổi tiệc phá cỗ, rước đèn vậy nhưng các em nhỏ tại xóm trọ công nhân tại quận Liên Chiểu, Đà Nẵng vẫn có những niềm vui nho nhỏ từ sự chia sẻ của các cấp công đoàn.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Xem phiên bản di động