Thứ sáu 24/09/2021 16:18
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 16)

Đời sống - Lam Giang

Lúc này, bàn tay của Bách không còn dừng lại là cái nâng cằm nữa, anh ta bóp chặt lấy cằm cô, hai đầu ngón tay như hai cái nanh thọc sâu vào da thịt cô. Anh ta nghiến răng kèn kẹt, đổi giọng...
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 15) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 14) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 16)

PHẦN 16

Ngọc ngượng ngùng đẩy Nam ra, cô nhìn anh khẽ hỏi:

- Anh Nam, tại sao anh lại đối xử với em tốt như vậy? Anh giúp em thế này, rất có thể anh sẽ phải chịu những điều tiếng. Em thực sự rất sợ làm phiền và liên lụy đến anh. Cuộc sống của anh vốn dĩ rất bình yên, anh nên tìm một ai đó để kết hôn cho hai bác khỏi mong ngóng. Chuyện của em, cứ để em một mình lo liệu.

- Anh không nghĩ được nhiều đến thế, anh chỉ làm theo trái tim mình mách bảo thôi. Anh cảm thấy cần và muốn như vậy. Em đừng đẩy anh ra, hãy để anh được đồng hành cùng em. Có những chuyện không nói ra, nhưng anh nghĩ em có thể cảm nhận được mà, đúng không?

Nam nắm lấy tay Ngọc, nhìn vào mắt cô. Cái hành động ấy còn hơn mọi lời nói. Anh hỏi Ngọc:

- Tại sao em lại quyết định như vậy? Anh đã rất mong em có đủ dũng khí để làm thế nhưng em luôn nghĩ đến Minh mà không thể dứt khoát được. Em nghĩ được thế này, anh rất mừng. Sẽ có nhiều khó khăn, cũng có thể sẽ phải đối diện với rất nhiều điều đáng sợ nhưng chỉ cần chúng ta quyết tâm là được mà.

- Càng ngày em càng thấy sợ những lần anh ta dày vò em. Em nghĩ mình không còn sức để chịu đựng hơn được nữa. Không chỉ về tinh thần, mà cả sức khỏe nữa. Vả lại đêm qua, mẹ có nhắn tin cho em. Mẹ em nói, cả bố và mẹ đều đã chuẩn bị tâm lí trước bệnh tình của Minh rồi. Có lẽ sau những cú sốc, suốt thời gian qua, bố mẹ em dần đã học được cách chấp nhận. Em nhớ tới lời anh nói, em nghĩ nó đúng. Dù tàn nhẫn nhưng cũng phải nhìn thẳng vào thực tế. Sau này, em sẽ là chỗ dựa cho bố mẹ. Nếu cứ thế này, e rằng, chính em cũng không lo nổi cho mình nữa. Vì thế em quyết định dừng lại dù… em thương Minh lắm.

Nói tới đây, Ngọc bật khóc. Cô cảm thấy như mình đã buông xuôi để mặc kệ em trai chết. Nam ôm lấy Ngọc vào lòng:

- Em đừng nói vậy, em đã cố gắng, đã vất vả rất nhiều rồi. Minh là một chàng trai hiểu chuyện. Cậu ấy sẽ không bao giờ trách cứ em vì điều này đâu. Thậm chí nếu Minh biết em đã phải đánh đổi nhiều đến thế, có lẽ đó mới là nỗi đau với Minh. Em nghĩ được như bây giờ là anh mừng rồi.

Nam lau nước mắt cho Ngọc, nhìn cô rồi gặng hỏi:

- Mà trong số những lý do khiến em dừng lại với Bách, không có một chút nào được bắt nguồn… từ nụ hôn hôm qua của anh và em sao?

Ngọc vội ngồi dậy, cuống quýt:

- Em… em đi rửa mặt không hai bác về.

Nam ngồi đó, nhìn theo dáng Ngọc. Anh biết là cô còn rất nhiều những tâm sự, những mặc cảm. Nhưng không sao, Nam có thể đợi được. Anh sẽ đợi cho tới ngày cô có dũng khí để yêu anh, giống như bây giờ, cô có dũng khí để từ bỏ quá khứ đầy đau thương kia.

Ngọc tạm biệt Nam để ra về. Mặc cho anh đòi đèo cô về nhưng Ngọc không cho. Hôm nay, trên đường về nhà, lòng Ngọc rộn ràng niềm vui. Những tháng ngày đẹp đẽ nhất của thời thanh xuân, cô giam cầm cuộc đời mình trong cái thân phận ấy. Ngày hôm nay, dù mới chỉ là ý định nhưng Ngọc có cảm giác bầu trời của sự tự do đang rất gần tầm tay cô rồi.

Trên con ngõ nhỏ về nhà, Ngọc ngân nga hát vài câu. Trong lúc cô đang mở khóa, một người đàn ông cao lớn ghé sát lại gần, thì thầm vào tai:

- Yêu đời quá nhỉ, trông giống người đang yêu đó.

Cái giọng nói sắc lẹm, ghê rợn ấy ngay lập tức Ngọc nhận ra nó là của ai. Cô hốt hoảng quay người lại. Bách nhìn cô, cười nhếch mép:

- Cô em đi đâu mà về muộn thế?

Theo phản xạ, Ngọc lắp bắp hỏi:

- Anh, sao anh lại ở đây?

Bách dí mặt vào sát mặt Ngọc, nghiến hàm răng nói:

- Nghĩa là tôi không được chào đón à? Hay tôi không được phép xuất hiện ở đây?

Ngọc rối rít chữa cháy:

- Không, ý em không phải thế. Là vì rất lâu rồi anh không ghé qua nhà em, đột nhiên hôm nay anh đến, lại không báo trước nên em có hơi bất ngờ.

Bách không đáp lời, anh ta đút tay vào túi quần, đứng im đợi Ngọc mở cửa. Cô vào trước, Bách chậm rãi theo sau. Trong lúc Ngọc vội vã đi chuẩn bị nước uống, Bách đi một vòng quanh nhà. Anh ta đưa mắt nhìn mọi góc gách, vạch từng chiếc quần, chiếc áo phơi ngoài hiên để xem xét. Sau đó Bách vào ghế ngồi, vắt chân, nhìn thẳng vào Ngọc. Anh ta thấy rõ cô đang bối rối;

- Em giấu ai trong nhà hay sao mà phải run bắn lên thế. Anh đến thăm em thế này hình như khiến em không được vui cho lắm.

Ngọc cố gắng diễn điệu bộ tự nhiên nhất có thể:

- Không, không phải thế đâu ạ. Rất lâu rồi anh tự nhiên lại đến thế này làm em còn tưởng có chuyện gì nghiêm trọng.

Bách đứng lên, đi sang ghế của Ngọc. Ngồi xuống thành ghế, ghé sát Ngọc, anh ta thọc thẳng bàn tay vào áo của cô, nói bằng cái giọng như lưỡi dao nhọn:

- Em đi đâu về?

- Em tới nhà người bạn cũ.

- Bạn?

Giọng của Bách đầy hoài nghi, khinh khỉnh, anh ta tiếp tục:

- Từ bao giờ em nhiều bạn thế? Trước nay có thấy nhắc đến bạn nào đâu? Mà lại còn chơi ở nhà bạn tới tận khuya mới về, chắc thân lắm?

- Không thân, em chỉ mới tình cờ gặp lại bạn ấy, là bạn cũ hồi đại học của em. Hôm nay cô ấy mời đến nhà chơi, lâu rồi không gặp nên có ngồi nói chuyện tới khuya. Em cũng không biết anh đến nên mới về muộn.

Bách cười nhếch mép, rời bỏ tay ra khỏi ngực của Ngọc. Bách nâng mặt Ngọc lên, hôn một cách thô bạo rồi nhìn cô:

- Được, em nói là bạn, tôi sẽ cho là bạn.

Lúc này, bàn tay của Bách không còn dừng lại là cái nâng cằm nữa, anh ta bóp chặt lấy cằm cô, hai đầu ngón tay như hai cái nanh thọc sâu vào da thịt cô. Anh ta nghiến răng kèn kẹt, đổi giọng:

- Nói cho cô biết, đừng bao giờ nghĩ có thể qua được mắt tôi. Cô làm gì, gặp ai, tôi đều biết cả. Hôm nay chỉ là sự cảnh báo thôi đấy, đừng làm tôi phải điên lên. Cô biết cái giá của việc đó là như thế nào rồi đấy. Khôn hồn thì ngoan ngoãn ở bên tôi, cô em sẽ có những gì mà cô em muốn. Bằng không, đừng trách tôi là ác.

Ngọc không thể nào trả lời vì bị bàn tay của anh ta bóp chặt miệng. Ánh mắt cô đầy sự sợ hãi. Nhưng bóp lấy cổ Ngọc xong, hắn lại hôn nhẹ lên bờ môi rồi cười nhạo:

- Cuộc đời cô đến giờ đều là do tôi tạo nên, thế nên xây dựng hay đạp đổ cũng là do tôi. Nếu cô dám làm điều gì sau lưng tôi, cô sẽ phải hối hận đấy, em yêu ạ.

Nói rồi, Bách đứng lên ra về. Anh ta đi rồi, Ngọc vẫn ngồi thất thần ở ghế một cách sợ hãi. Cô thở không ra hơi, phần miệng đau điếng. Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu mà Ngọc đã cảm thấy quá nhiều những khó khăn, nguy hiểm. Nhưng sự việc ngày hôm nay lại thêm một lần nữa củng cố quyết tâm của Ngọc. Bây giờ hay 2 năm, 3 năm thậm chí là 5 năm nữa, hắn ta cũng sẽ vẫn lồng lên như một con mãnh thú vậy thôi. Dừng lại sớm cô sẽ có cơ hội để làm lại cuộc đời sớm hơn. Cô không muốn mãi là con rối trong tay Bách thêm nữa. Anh ta rõ ràng không coi cô là người tình mà chỉ là một món hàng, một chút xót thương cũng không có. Thế nên, sự việc hôm nay dù có làm cô sợ nhưng lại thêm động lực để nhanh chóng chấm dứt tất cả những điều này.

***

Chuyện tối hôm đó, Ngọc giấu Nam không cho anh biết. Cũng chẳng nói để làm gì, chỉ khiến anh thêm lo lắng mà thôi. Một tuần sau đó, cả hai đi làm, thi thoảng Nam lại len lén nhìn Ngọc mỉm cười, cô cũng vui âm ỉ trong lòng. Ngày cuối tuần, mẹ Nam lại gọi Ngọc sang nhà chơi. Bà muốn nhân cơ hội này để hai đứa làm lành. Lại một lần nữa nể tình mẹ Nam mà Ngọc không nỡ từ chối. Cô chỉ nghĩ rằng, đợi xong xuôi mọi việc, cô sẽ rút lui êm đẹp…

Nam và Ngọc cùng đi dạo ở con đường cạnh nhà anh sau bữa cơm tối. Ngọc nói:

- Anh Nam, có lẽ hết tháng này em sẽ chính thức nộp đơn xin nghỉ. Còn khoảng hơn 2 tuần nữa thôi. Phần công việc em và anh cùng phụ trách, anh cùng em hoàn thiện cho xong nhé. Em không muốn rời đi khi mà mọi việc còn dang dở. Dù sao đây cũng là mảng công việc mà em dồn rất nhiều tâm huyết để làm.

- Em yên tâm, anh sẽ cùng em hoàn thiện nó nhanh nhất có thể.

Cả hai đã tốc lực làm việc, nhưng vì sợ Bách phát hiện ra việc cả hai phối hợp với nhau nhiều nên Ngọc cũng không dám ở lại văn phòng muộn để làm. Cô thường mang việc về nhà. Đó là những ngày cô làm việc hết mình và thực sự thấy hào hứng. Từ ngày tốt nghiệp, ra trường đi làm đến giờ, đây có lẽ là khoảng thời gian Ngọc cống hiến và thấy mình có giá trị nhất.

Tối đó, trong căn nhà của mình, Ngọc cầm tờ đơn xin nghỉ việc, nâng niu và cất nó vào chiếc cặp. Đầu tuần tới cô sẽ nộp nó như một cách “tuyên chiến chínhthức” với Bách. Trong lòng hân hoan niềm vui, Ngọc thấy có tiếng chuông điện thoại. Cô còn tưởng là Nam gọi đến, nhưng hóa ra là Minh, em trai cô.

- Chị nghe đây.

- Úi chà, sao nghe giọng phấn khởi thế? Có gì vui à?

- Chị vừa hoàn thành xong một chiến dịch, có thời gian xả hơi một chút nên cũng thấy thoải mái hơn thường ngày. Em sao rồi? Có khỏe không? Bố mẹ ở nhà vẫn khỏe hả?

- Khỏe lắm, khỏe như vâm này. Tưởng chị bận không thể về quê được nên em đang định lên thăm chị một chuyến, rồi chị em mình cùng đi chơi. Nhưng nếu chị có thời gian, hay là chị về quê đi, cả nhà mình cùng đi du lịch một chuyến.

- Đi du lịch á? Sao tự nhiên lại du lịch?

- Chẳng phải đã rất lâu rồi chị không về quê đó sao? Mà bố mẹ cả đời đã được đi du lịch ở đâu đâu? Nhân tiện chuyến này công việc của chị hòm hòm rồi, chị xin nghỉ phép vài hôm đi, tầm 3,4 hôm gì đó, về thăm bố mẹ và em luôn. Sau đó cả nhà mình sẽ cùng đi du lịch, ở cái khu gần nhà mình có khu du lịch biển đó. Đi, đi nhé.

Thấy em trai nằn nì như vậy, lại cũng quá lâu rồi không về thăm nhà, Ngọc cũng hào hứng. Trước đây công việc không bận nhưng vì sợ Bách gọi mà mình không có mặt anh ta sẽ giận nên Ngọc rất ít khi về thăm nhà. Giờ đằng nào cũng xác định sẽ chấm dứt nên cô không cảm thấy sợ nữa. Sau chuyến đi này, cô về xin nghỉ làm, vậy cũng hợp lý.

- Được, vậy để chị lên mạng tìm phòng đặt, ngày mai chị sẽ lên công ty xin nghỉ phép 4 ngày. Sáng ngày kia chị sẽ về từ sớm nhé. Em ở nhà báo với bố mẹ đi, chuẩn bị quần áo. Chị về chơi 1 ngày, hôm sau cả nhà mình sẽ cùng nhau đi.

- Được, cứ vậy nhé. Chị ngủ đi. Hẹn ngày kia gặp lại.

Kế hoạch được lên một cách nhanh chóng, Ngọc vơ vội lấy chiếc điện thoại, kiểm tra lại xem tài khoản của mình chính xác còn bao nhiêu. Cô hí hoáy lên mạng, đặt phòng ở điểm du lịch đó. Mọi thứ xong xuôi, lòng Ngọc hân hoan quá đỗi. Cô tắt đèn đi ngủ, mong chờ đến ngày mai!

Hôm sau, Ngọc tới văn phòng làm việc. Cuối giờ, cô nộp đơn xin nghỉ phép. Thấy vậy, Nam tủm tỉm cười:

- Chúc em có những ngày nghỉ ngơi thoải mái, vui vẻ nhé.

Ngày nghỉ phép đầu tiên, trời vừa tảng sáng, Ngọc đã vội vàng xách theo hành lý, khệ nệ ra phía ngoài khóa cửa chuẩn bị bắt xe về quê. Vừa xong quay ra, cô giật bắn mình khi nhìn thấy Nam đứng trước mặt mình:

- Xin chào, mình đi thôi.

Ngọc nhìn lại một lượt từ đầu đến chân. Nam mặc bộ đồ khỏe khoắn, quần jeans, áo phông, anh cũng kéo theo một chiếc vali hành lí. Cô ngạc nhiên hỏi:

- Anh đi đâu vậy?

- Thì về quê thăm bố mẹ em, rồi cùng đi du lịch.

- Sao… sao anh biết vậy ạ?

- Anh là khách mời danh dự, theo lời mời của Minh mà.

Nam nháy mắt tinh nghịch. Anh nắm lấy tay Ngọc lôi đi:

- Nào, mình đi thôi không muộn.

***

Tạm biệt thành phố với những ồn ào, xô bồ và áp lực, vùng quê nơi mà Ngọc sinh ra, lớn lên quả thật quá đỗi thanh bình. Ở đây, chỉ đi bộ, hít hà không khí trong lành cũng cảm thấy yêu đời, yêu người hơn bội phần.

Từ điểm xuống xe, cả hai đi bộ chừng 2 cây số để về nhà. Là Nam chủ động đề nghị cùng đi bộ thay vì ngồi xe vì con đường quá đẹp và thơ mộng. Anh nhìn cô tình tứ, rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Ngọc. Cả hai cứ thế để bàn tay đan vào nhau, rảo bước trên con đường quê yên ả ấy.

Trong bữa cơm tối đầu tiên tại gia đình của Ngọc, Nam tận dụng mọi cơ hội để được gần gũi cô. Anh xuống bếp phụ giúp làm cơm, ngồi cạnh Ngọc, gắp thức ăn cho cô. Mọi hành động đều tình tứ, đều ngọt ngào. Dĩ nhiên những điều đó đều không qua mắt được Minh và cả bố mẹ của Ngọc nữa. Minh còn trẻ nên trêu chọc ra mặt, còn bố mẹ cô thì chỉ mừng thầm trong lòng. Thậm chí khi Minh gán ghép hai người, Nam còn mạnh dạn nói:

- Chị gái em cứng đầu lắm, đâu có cho anh cơ hội. Hôm nay về, chỉ xin nắm tay 1 cái mà mãi mới được đồng ý đó.

Nghe Nam nói thế, hai má Ngọc đỏ ửng, cấu vội vào người anh. Minh lại nhân cơ hội đó càng trêu:

- Anh chị có thể thôi cái màn tán tỉnh nhau đó đi được không, em đang cô đơn đấy.

Ngọc quay sang mắng em mình:

- Chị còn chưa nói em đấy? Em có kế hoạch mời anh Nam sao không nói với chị một tiếng mà cứ tự ý làm vậy.

Nam tiếp tục:

- Đấy, em thấy chị gái em chưa? Đâu có xem anh ra gì đâu, khổ tâm hết sức.

***

Đêm… nằm bên mẹ, ôm lấy mẹ, Ngọc lắng lòng khi nghe mẹ nói:

- Ngọc, có phải… Nam có tình cảm với con đúng không? Lần trước lên mẹ đã lờ mờ đoán ra rồi. Nhưng lần này cậu ấy theo con về tận đây, thì mẹ nghĩ không thể là mối quan hệ đồng nghiệp đơn thuần được. Ý con thế nào, có thích cậu ấy không?

Được mẹ vuốt ve mái tóc, nói những lời tâm sự nhỏ to, Ngọc thổn thức nhưng phải cố gắng ngăn cho bản thân không khóc:

- Con làm gì xứng đáng với anh ấy mà thích hay không thích hả mẹ?

Mẹ Ngọc nhìn con gái:

- Sao con lại nói vậy? Hay nhà cậu ấy chê nhà mình ở quê nghèo, không xứng.

- Không mẹ ạ, hai bác tốt lắm, cũng rất quý con. Anh Nam là người tốt, nhưng… con cảm thấy mình không xứng đáng với anh ấy mẹ ạ.

- Làm sao mà không xứng chứ. Con gái của mẹ cũng xinh đẹp, có công việc ổn định, tư cách đạo đức tốt. Bố mẹ lúc nào cũng tự hào về con. Con gia đình mình đúng là không giàu có được như nhà khác, nhưng mình làm mình ăn, không lừa dối, không sống lỗi với ai. Mỗi ngày chúng ta sống ngẩng cao đầu, không hổ thẹn vì làm điều trái với luân thường đạo lý, trái với lương tâm, có gì đâu mà phải tự hạ thấp mình.

Mẹ càng nói tim Ngọc càng như dao cứa vào trăm nhát. Nếu mẹ cô mà biết, cô con gái bà yêu thương thực chất chẳng như bà tự hào thì liệu bà có tủi nhục tới mức từ mặt con hoặc thậm chí là tự sát vì xấu mặt với mọi người hay không?

Những ngày về thăm gia đình Ngọc là quãng thời gian thật đẹp đối với cả Nam và Ngọc. Họ nói, cười tíu tít. Bố mẹ Ngọc cũng vì thế mà vui lây trong lòng. Chuyến du lịch trở thành kí ức đáng nhớ nhất trong lòng tất cả mọi người. Lần đầu tiên chứng kiến niềm hạnh phúc nhỏ nhoi này của bố mẹ, Ngọc nhận ra rằng, nụ cười của con cái chính là món quà tuyệt vời nhất mà các bậc sinh thành mong muốn có được. Bất giác cô nghĩ tới viễn cảnh nếu như một ngày nào đó họ biết được rằng, cô con gái mà họ từng tự hào và yêu thương hơn tất thảy đã sống một cuộc đời ô nhục đến nhường nào thì lúc đó liệu cảm giác của họ sẽ ra sao?

Đêm cuối cùng ở khu du lịch trước khi cả nhà cùng nhau về, trời về khuya, tất cả đều đã đi ngủ hết, Ngọc và Nam cùng nhau đi dạo trên bờ biển vắng người. Sau tất cả những gì đã cùng nhau trải qua, ngày hôm nay, Nam không muốn giấu lòng mình nữa. Anh dừng lại rồi đột ngột ôm lấy Ngọc vào lòng:

- Ngọc, anh yêu em.

Chỉ vài từ ngắn ngủi đó thôi mà lập tức làm cho cảm xúc trong người Ngọc trào lên mạnh mẽ. Cô rưng rưng xúc động, nước mắt cứ thế tuôn rơi:

- Em đâu có xứng đáng với tình cảm này của anh.

- Em đừng nói những lời đó nữa. Với anh quá khứ không quan trọng, nhất là cái quá khứ mà ở đó em không có quyền lựa chọn.

- Không đúng, em có quyền lựa chọn, kết cục ngày hôm nay xét cho cùng vẫn là sự lựa chọn của chính em. Em không để đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cho bất cứ ai ngoại trừ bản thân mình.

- Đừng nói những lời đó nữa. Anh thừa nhận ban đầu đã từng có cảm giác rất tồi tệ, nhưng càng lúc anh càng không thể nào kiểm soát được tình cảm mà anh dànhcho em. Anh nhận ra mình yêu em, nhận ra mình đau khổ mỗi khi thấy em phải ở bên anh ta. Nói rằng chuyện quá khứ không quan trọng thì không hẳn, nhưng thực sự là so với việc chúng ta có được nhau ở tương lai, điều đó còn quan trọng hơn. Em nói đi, em cũng có tình cảm với anh, đúng không?

Ngọc nhìn vào đôi mắt của Nam, thay vì trả lời, cô kiễng chân lên, cô đặt tay mình lên vai anh và bắt đầu nụ hôn say đắm. Lần này là Ngọc chủ động, lần này là Ngọc thả trôi cảm xúc trong lòng mình để được bên anh và đón nhận thứ tình cảm quá đỗi ngọt ngào này. Những gì là đau thương, là ô nhục của quãng đời phía trước cô tạm gói ghém nó lại, chỉ để tận hưởng tình yêu từ người đàn ông tuyệt vời này mà thôi.

Đêm ấy, biển vẫn rì rào những cơn sóng vỗ, đôi tình nhân ấy hạnh phúc bên nhau. Phía trong căn phòng khách sạn với cô cửa sổ nhìn ra bờ biển, Minh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng lãng mạn của chị gái mình. Cậu mỉm cười: “Nhất định phải hạnh phúc đấy chị gái của em”.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12)

Ngọc nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau xâm chiếm lấy tâm hồn mình. Cô nói trong tột cùng tuyệt vọng: “Nam, em xin lỗi, em ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10)

Nằm xuống giường cạnh mẹ, Ngọc định nhắn cho Nam vài dòng nhưng nhìn đồng hồ đã gần 1h sáng, vả lại, bản thân cảm ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Công nhân phấn khởi quay trở lại sản xuất sau thời gian nghỉ dịch kéo dài

Công nhân -

Công nhân phấn khởi quay trở lại sản xuất sau thời gian nghỉ dịch kéo dài

TP Hồ Chí Minh đã bắt đầu thực hiện các phương án hỗ trợ doanh nghiệp bước đầu quay trở lại sản xuất. Người lao động tại thành phố khi nghe được thông tin này đã rất vui mừng, háo hức mong chờ được quay trở lại làm việc. Đây là tín hiệu mừng để người lao động giảm bớt khó khăn trong cuộc sống vì ngừng việc bởi dịch bệnh.

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Đời sống -

Gian nan xin giấy xác nhận để ra khỏi thành phố Đà Nẵng

Để có giấy xác nhận ra khỏi TP Đà Nẵng về quê chăm vợ ốm nặng, ông Lập (quê Quảng Nam) đã “gõ cửa” 4 nơi nhưng vẫn chưa biết khi nào được cấp phép.

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Cuộc thi: Vòng tay công đoàn -

Tết Trung thu ấm áp của nữ công nhân suy thận nuôi con một mình

Chiều 20/9, Phó Chủ tịch Thường trực LĐLĐ TP Hà Nội Đặng Thị Phương Hoa thay mặt LĐLĐ TP đến thăm hai mẹ con chị Thuần, một trong bảy gia đình khó khăn nhân dịp Tết Trung thu và năm học mới.

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Công nhân -

Trung thu rộn tiếng cười của các em nhỏ tại xóm trọ công nhân

Một mùa Trung thu đặc biệt khi vắng tiếng trống múa lân, những buổi tiệc phá cỗ, rước đèn vậy nhưng các em nhỏ tại xóm trọ công nhân tại quận Liên Chiểu, Đà Nẵng vẫn có những niềm vui nho nhỏ từ sự chia sẻ của các cấp công đoàn.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Đọc thêm

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Xem phiên bản di động