Thứ hai 20/09/2021 04:20
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 19)

Đời sống - Lam Giang

Anh biết Ngọc đang đau lòng, đây là hành động xoa dịu duy nhất mà anh có thể nghĩ được lúc này. Giọt nước mắt rơi cả xuống bờ môi, rơi xuống nụ hôn đó…
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 19)

PHẦN 19

Trên chuyến xe đưa Ngọc về nhà, Nam ôm chặt lấy người con gái nhỏ bé ấy vào lòng mình. Anh xót xa lắm, đau đớn lắm. Không hiểu sao bao nhiêu đau đớn cứ bủa vây lấy cuộc đời của Ngọc như vậy. Cô vừa mới thoát khỏi mối quan hệ với Bách, giờ lại đón nhận nỗi đau quá lớn này. Ngọc thậm chí còn chưa có một ngày được bình thản để đối diện với em mình mà không cảm thấy xấu hổ hay tự trách bản thân mình… Cô làm bao nhiêu việc chỉ vì em trai, giờ thì Minh lại chẳng thể đợi tới ngày chị gái có thể sống một đời bình yên, không vướng bận.

Ngọc lao vào nhà, khuỵu gối bên chiếc quan tài mà em trai đã nằm yên trong đó. Cô kiệt quệ, chân không còn đứng vững nữa.

- Minh, tại sao, tại sao em lại bỏ bố mẹ và chị ra đi như thế này? Mới đây thôi cả nhà mình còn hạnh phúc bên nhau, sao giờ này em để lại mọi người để một mình đi như thế… Em tỉnh dậy đi, tỉnh dậy nhìn chị lần cuối đi.

Mẹ Ngọc ôm lấy con gái mình, hai người phụ nữ trong cái gia đình này thật khó có thể đối diện với nỗi đau quá lớn này. Mẹ Ngọc nức nở, kể cho con nghe:

- Hai hôm nay em con đau nặng, bố mẹ tính đưa em con lên thành phố nhưng nó không cho. Nó bảo muốn ở nhà vì tự biết bệnh tình của mình. Trước ngày em con đi, nó đã dặn dò mọi người chu đáo lắm…. Em con đi nhẹ nhàng, thanh thản.

Nam đỡ lấy Ngọc, anh thì thầm:

- Bình tĩnh đi em, cố nén lại đau thương. Giờ em là chỗ dựa của bố mẹ, là động lực sống của bố mẹ. Em phải làm tốt thay cả phần của Minh nữa. Minh đã ra đi, những đau đớn với em ấy không còn nữa. Hãy gắng bình tâm trở lại để Minh ra đi được thanh thản em ạ.

Nam ghé sát hơn nữa, phân tích thiệt hơn để Ngọc hiểu:

- Em còn đang bị thương, cơ thể còn rất yếu. Nếu em gục ngã bây giờ thì bố mẹ biết dựa vào ai để sống. Anh tin là mong ước lớn nhất của Minh chính là nhìn thấy những thành viên trong gia đình phải vui vẻ, hạnh phúc, bình yên. Nghe anh đi em, kiên cường lên.

Ngọc hiểu ẩn ý của Nam. Cô giờ là trụ cột chính trong nhà. Còn rất nhiều việc cần cô phải làm, phải cáng đáng. Nam nói đúng, cô mà yếu đuối thì sẽ khiến người ra đi như Minh không được an lòng. Ngọc gắng gượng để lo chu toàn mọi việc, tiễn em trai những ngày cuối cùng ở dương thế.

2 ngày tang sự, mọi chuyện trong gia đình đều một tay Nam ngược xuôi lo lắng cùng. Anh như một người con cùng gánh vác. Cuối cùng thì tang lễ của Minh cũng xong xuôi. Cậu được chôn cất ở một khu đất bình yên, thoáng đãng, đúng như tâm nguyện.

Ngọc ở nhà cùng bố mẹ vài hôm, Nam cũng vậy. Chiều hôm đó, cô muốn đi đâu đó cho thảnh thơi. Nam lấy xe máy đèo cô đến một vùng biển vắng cách nhà vài chục cây số. Ngồi trên bờ biển, Ngọc nhớ những ngày tháng hạnh phúc mà chỉ mới đây thôi, cả gia đình đã được cùng nhau trải qua. Vậy mà giờ, mọi thứ chỉ còn là trong ký ức, mãi mãi không bao giờ còn có viễn cảnh tròn trịa ấy nữa.

Ngọc dựa vào vai Nam, bật khóc nức nở:

- Anh biết không, em đã luôn hi vọng có một ngày nào đó, dám dũng cảm đứng trước em trai mình, thú nhận với em ấy về tất cả. Em đã dự định sau khi chấm dứt được mọi thứ với Bách, em sẽ nói với Minh. Em làm thế không phải để dằn vặt mà chỉ là để Minh biết, người chị gái này không đớn hèn, người chị gái này dám công khai những thứ tồi tệ nhất để sống một cuộc đời bình thường trở lại. Em muốn Minh tự hào vì em đã vứt bỏ sai lầm để làm lại. Vậy mà Minh đã không đợi được tới ngày đó… Em có lỗi với Minh.

Nam thở dài, sau đó hít một hơi thật sâu:

- Thật ra, anh cũng giấu em một việc. Đó là câu chuyện mà anh và Minh đã nói với nhau.

Ngọc ngạc nhiên:

- Anh có chuyện giấu em? Chuyện giữa anh và Minh á? Là chuyện gì vậy ạ?

- Không phải là giấu, mà thực ra, nó là câu chuyện riêng giữa hai người đàn ông. Em còn nhớ, cái lần anh về cùng em rồi cả nhà đi du lịch không. Chính Minh điện thoại cho anh đề nghị anh về vì em ấy có chuyện muốn nhờ vả. Hôm ấy, khi em cùng với mẹ chuẩn bị cơm, Minh đã gọi anh ra riêng một chỗ để nói chuyện.

Nam nén xúc động, nhớ lại cuộc trò chuyện hôm đó….

****

- Anh Nam này, em muốn hỏi anh một chuyện. – Minh chủ động

- Ừ, em nói đi.

- Anh biết chuyện chị Ngọc cặp kè với người đàn ông có vợ chứ?

Nam giật bắn mình khi nghe Minh hỏi thế. Những chuyện này, không chỉ Ngọc mà chính bản thân anh cũng nghĩ là Minh không hề hay biết. Ngọc luôn cố gắng giấu kín mọi thứ với gia đình của mình:

- Sao… sao em lại hỏi thế?

- Thái độ của anh thế này, chứng tỏ anh cũng biết chuyện đó, đúng không?

Biết rằng không thể nói dối, Nam đành thú nhận:

- Thực ra, anh cũng mới biết gần đây thôi. Nhưng chuyện này là sao? Tại sao em lại biết chuyện đó? Ai đó đã nói với em à?

Minh lắc đầu, cười gượng:

- Đâu cần ai nói hả anh? Chỉ dùng lý trí để phán đoán thôi cũng có thể hiểu được điều đó mà.

Minh chậm rãi tiếp tục:

- Em bị bệnh từ năm chị Ngọc học năm cuối đại học, lúc đó chị ấy còn chưa ra trường. Lần đầu tiên em nhập viện để làm các thủ tục xét nghiệm và bắt đầu đợt điều trị đầu tiên… chị Ngọc đã mang về một khoản tiền lớn. Chị ấy nói là đi làm thêm… Nhưng em đâu có ngốc. Làm thêm gì mà nhiều tiền được như vậy chứ? Chị Ngọc xinh đẹp, rất dễ để những gã có tiền sẵn sàng vung tiền ra. Sau này, toàn bộ tiền chi tiêu sinh hoạt của chị ấy, tiền lo chữa bệnh cho em đều do một tay chị Ngọc lo liệu. Cứ cần là chị ấy lập tức gửi về. Thành phố trăm vạn người ấy, kiếm tiền dễ vậy sao, nhất là với một cô gái tỉnh lẻ, nông thôn, không người thân, không gia thế… Chỉ có cặp với những gã lắm tiền mới có thể nhanh chóng có được khoản tiền khổng lồ mà cứu em thôi. Trong 1 lần sức khỏe tốt, em lên Hà Nội thăm chị ấy. Khi chị Ngọc tắm, em có thấy tin nhắn điện thoại của gã đàn ông đó gửi tới…

Nam cố gắng xoa dịu và bào chữa cho Ngọc:

- Em đừng trách chị gái mình. Cô ấy cũng khổ tâm nhiều lắm. Ngọc dằn vặt bản thân, tự trách chính mình. Nhưng Ngọc không có sự lựa chọn nào khác cả. Lúc đó cô ấy chỉ nghĩ được làm sao để có tiền… Có thể sự lựa chọn của Ngọc không hoàn toàn chính xác nhưng cô ấy không phải là kẻ băng hoại đạo đức. Anh khẳng định là như thế.

Minh nhìn Nam mỉm cười:

- Em biết chứ, em hiểu chị gái mình hơn ai hết. Em mới là người có lỗi trong chuyện này. Nếu không phải vì em đổ bệnh thì có lẽ chị ấy đã hồn nhiên sống cuộc đời của mình mà không phải suy nghĩ, vướng bận, không phải tự đọa đầy bản thân trở thành thú vui cho gã đàn ông ấy.

Minh gần như sắp khóc, Nam phải nắm vội lấy tay chàng trai trẻ ấy mà động viên:

- Em đừng nói vậy. Em đâu muốn bản thân rơi vào bệnh tật như thế này. Tất cả là sự thử thách của cuộc đời mà thôi. Hãy cố gắng lên, chỉ cần em mạnh khỏe, sự cố gắng của Ngọc không phải là vô ích.

- Anh Nam, em cầu xin anh một việc được không?

- Em nói đi, đừng khách sáo như vậy?

- Anh… có tình cảm với chị gái em đúng không?

Nam không ngần ngại mà trả lời:

- Ừ, anh… yêu Ngọc. Mặc dù anh biết điều đó là phi lý với mọi người nhưng nó là cảm xúc thật trong lòng anh. Anh luôn trân trọng cô ấy…

- Anh Nam, em không biết, tình yêu này của anh đến được bao lâu, hai người có thể đi cùng nhau tới mức nào. Nhưng nếu anh đã biết mọi chuyện về chị Ngọc, xin anh hãy giúp chị ấy. Hãy giúp chị gái em thoát khỏi kiếp sống này. Đó là mong mỏi lớn nhất của em. Đừng để chị ấy cô độc trong cuộc chiến đó. Em biết sức khỏe của bản thân mình, em có dự cảm mình sắp không thể gắng gượng thêm được nữa. Điều em mong mỏi lớn nhất chính là chị gái mình có thể thoát được mối quan hệ đó. Bao năm qua, em chưa từng biết người bạn nào của chị Ngọc cả, ngoài anh. Lần được gặp anh trong viện, em mừng lắm. Vì chí ít em cũng có quen một người để nhờ cậy. Anh hứa với em, hãy giúp em với được không?

- Anh hứa, anh hứa với em, anh nhất định sẽ giúp Ngọc. Em đừng lo nghĩ nhiều nữa. Chuyện sức khỏe của em, em đừng nói gở như vậy. Chẳng phải em đang tốt lên mỗi ngày đó sao?

Minh cười:

- Anh à, mình cũng là đàn ông, có những sự thật dù đau đớn thì vẫn phải đối diện thôi mà. Bệnh ung thư, đâu có ai cãi được. Em hay bất cứ ai đều cũng sẽ phải đầu hàng mà thôi. Em có dự cảm, bản thân mình… sắp rời đi rồi. Vì thế em càng muốn được nhìn thấy chị gái mình sống bình yên. Em biết, chị ấy có tình cảm với anh, nhưng chị ấy chắc sẽ mặc cảm, sẽ không dám tiến đến với anh đâu. Em cũng không thể cưỡng cầu anh phải hứa yêu hay cưới chị Ngọc, bởi vì đó là câu chuyện rất dài… Tình cảm là thứ không nói trước được. Nhưng chỉ mong ở tư cách tình người, anh hãy giúp chị ấy.

***

Nam kể lại câu chuyện đó với Ngọc, nước mắt cô cứ thế tuôn rơi, không có cách nào ngăn nổi. Ngọc nhìn Nam, gặng hỏi:

- Em sai rồi, em sai rồi đúng không anh?

Nam ôm lấy Ngọc vào lòng:

- Đừng nghĩ nhiều nữa em, tất cả, đều đã là quá khứ rồi mà. Điều Minh mong ước lớn nhất là em được bình yên, hạnh phúc, vì thế em phải kiên cường và mạnh mẽ lên. Mọi chuyện cũng đang đi đúng như những gì chúng ta nỗ lực và cố gắng mà.

Ngọc nhìn vào mắt Nam:

- Hôm đó, trên bờ biển, khi anh nói yêu em, và cả những việc bây giờ anh làm… đều là vì lời hứa với Minh đúng không? Em biết anh là người tốt, nhưng không cần phải vì một lời hứa mà…

Nam không cho Ngọc nói thêm nữa, anh hôn cô… Anh biết Ngọc đang đau lòng, đây là hành động xoa dịu duy nhất mà anh có thể nghĩ được lúc này. Giọt nước mắt rơi cả xuống bờ môi, rơi xuống nụ hôn đó… Khi dừng lại, Nam giữ lấy gương mặt Ngọc, để cô nhìn thẳng vào mình:

- Tình cảm trong lòng anh, lẽ nào em không cảm nhận được hay sao mà hỏi anh câu đó? Anh không phải là người hùng để quyết định yêu một người, muốn gắn bó cả đời với 1 người chỉ vì lời hứa với một người vừa mới quen đâu. Anh yêu em, chỉ đơn giản là vì cảm xúc trong lòng anh như thế chứ không phải vì bất cứ một lý do nào khác.

Ngọc thinh lặng một hồi rồi chất vấn Nam:

- Anh nói thật đi, có phải… anh Bách đã đuổi việc anh đúng không? Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, với tính cách của Bách, không đời nào anh ta cho phép anh làm ở công ty nữa.

Nam cười:

- Không, em nhầm rồi, không phải là anh ta không cho phép, mà là anh không cho phép mình làm ở đó nữa, không cho phép bản thân là nhân viên dưới quyền một người sếp băng hoại đạo đức như vậy.

- Chuyện này sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của anh đấy.

- Thôi nào, em đừng nói như thể anh là gã bất tài, nếu không làm ở chỗ Bách thì không thể kiếm nổi một công việc tử tế vậy. Em yên tâm đi. Anh có thể không giàu có như anh ta nhưng anh tự tin mình sống được với năng lực và chuyên môn của mình. Anh có thể đảm bảo cho vợ con mình một cuộc sống tốt đẹp.

- Em không chỉ nói chuyện công việc, cuộc sống của anh, thậm chí cả những người xung quanh anh có thể cũng sẽ bị làm phiền. Em lo lắm, em sợ bố mẹ anh sẽ bị Bách làm phiền. Anh ta sẽ làm bất cứ chuyện gì chỉ để có cảm giác hả hê, triệt hạ người khác. Chúng ta thì có thể chịu đựng những màn tra tấn tinh thần đó, nhưng nếu là bố mẹ hai bên thì em không biết phải làm như thế nào. Em sợ lắm anh ạ!

Nam kéo Ngọc ngả về phía người mình:

- Thôi nào, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa em, cái gì đến sẽ phải đến, mình có lo cũng không thay đổi được. Chỉ cần em đừng buông tay anh, chỉ cần chúng ta bên nhau thì mọi chuyện đều có thể vượt qua được. Dù cho điều tồi tệ nhất có xảy ra đi chăng nữa thì cũng chẳng ai nói mãi, nhớ mãi về một việc, thời gian sẽ làm mọi thứ dần bị lãng quên đi thôi mà. Giờ mình về nhé. Em ra kia đứng đợi, anh đi lấy xe máy. Về thôi, không bố mẹ em lại lo.

- Vâng.

Nam đi được vài phút, trong lúc Ngọc lững thững đi bộ ra phía đầu đường để chờ anh thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Là Bách gọi!

- Chào cô em! Khỏe chứ? Nghe nói em trai em vừa mất. Sao không nói với anh một câu để anh về viếng. Dù gì cũng là tình nghĩa lâu năm, già nhân ngãi, non vợ chồng, em cũng phải để anh về chào tạm biệt em vợ, diện kiến bố mẹ vợ một lần chứ.

Ngay cả cái lúc gia đình cô gặp chuyện đau lòng như vậy mà từng lời Bách nói ra vẫn đầy giọng bỡn cợt, nhăn nhở. Thái độ này của anh ta khiến Ngọc không còn thấy sợ nữa mà chỉ là sự ghê tởm và khinh bỉ. Dù có phải trả giá bằng cách nào, dù có phải chịu khổ bao nhiêu đi chăng nữa cô cũng không muốn ở bên anh ta dù phải thêm 1 ngày nào nữa. Giọng Ngọc rắn rỏi lại thường:

- Có chuyện gì, anh nói đi.

Dĩ nhiên, Bách cũng nhận ra được sự hằn học trong mấy lời ngắn ngủi mà Ngọc vừa thốt ra, hắn thấy cơn tức giận lại trào lên tới tận cổ:

- Mày được lắm, mạnh mẽ đấy. Trận đòn lần trước chưa khiến mày sợ đúng không? Mà cũng đúng thôi bởi vì nó nhẹ nhàng quá mà. Nhưng mày nghĩ tao chỉ làm được tới thế thì xem thường tao quá rồi. Hẳn là hôm nay mày về quê với thằng vừa ngu vừa dại gái đó? Chắc lại sắm một đôi yêu đương mặn nồng, chàng rể tương lai ngời ngời đúng không?

- Anh muốn nói gì thì nói luôn đi. Dù sao thì gia đình tôi cũng vừa có tang. Nếu không thể gửi một lời chia buồn, chí ít anh cũng nên cho tôi vài ngày bình yên chứ? Anh có phải là con người không? Anh còn nghĩ tới tình nghĩa giữa chúng ta ư? Vậy thì chí ít anh cũng nên nhờ gửi lời chia buồn, hay nhờ thắp một nén nhang chứ. Đây đâu phải là lúc anh lăng mạ hay đe dọa tôi. Chuyện giữa tôi và anh, vẫn còn quá nhiều thời gian để giải quyết với nhau mà.

- Là em ép tôi vào đường cùng đấy chứ? Là em trêu ngươi, em chọc tức tôi? Giờ lại trách cứ là tôi không nghĩ đến tình nghĩa sao? Thôi được, nể tình chúng ta từng ăn nằm với nhau mấy năm qua, tôi cho em một lựa chọn. Số clip, số ảnh nóng của chúng ta, giờ em muốn tôi gửi về đâu? Gửi về cho bố mẹ em để ra mắt, hay là gửi về cho bố mẹ thằng đó để hiểu rõ hơn về con dâu tương lai? Em cứ lựa chọn đi nhé. Nếu thích, cả hai bên cũng sẽ đều nhận được. Đấy, làm gì có ai chiều em như anh, ngay cả khi em muốn bỏ anh, anh vẫn ưu ái cho em đến thế là cùng.

Tiếng Bách cười ha hả trong điện thoại… Lần này thì anh ta đã bắt thóp được Ngọc. Nếu anh ta chỉ hành hạ cô, dù có khổ cực, dù có đau đớn cỡ nào cô cũng chịu đựng được. Nhưng người mà anh ta đang nhắm tới là bố mẹ cô và bố mẹ Nam. Bố mẹ Ngọc vừa trải qua nỗi đau mất con, nếu họ nhận được những điều này, có lẽ họ sẽ không sống nổi mất.

Còn bố mẹ Nam, đó là một nỗi nhục quá lớn với cô. Dù cô không nuôi giấc mộng đến với Nam, cũng chẳng dám hi vọng mình sẽ được bước chân vào nhà đó với thân phận con dâu đi chăng nữa thì cũng ngàn vạn lần cô không bao giờ muốn họ biết về cái quá khứ dơ bẩn ấy của cô. Bố mẹ Nam dành cho cô một tấm chân tình hoàn hảo. Cô muốn đời này, kiếp này, họ mãi nghĩ về cô tốt đẹp như bây giờ dù cho hai người có không kết hôn đi chăng nữa. Đó là tấm lòng của cô dành cho họ. Cô không muốn những người đã từng rất trân trọng mình giờ đây phải thất vọng tràn trề. Với Ngọc mà nói, việc đó còn đáng sợ hơn gấp trăm ngàn lần bị Bách đánh đập, tra tấn.

Chỉ vừa mới đây thôi, cô còn cứng rắn đối đáp lại với Bách, nhưng sự đe dọa này của anh ta làm cô buộc phải dịu xuống:

- Anh Bách… tâm trạng của em bây giờ không được tốt. Em trai em vừa mất, đó thực sự là nỗi đau lớn với em. Nếu được, xin hãy cho em thời gian ở nhà với bố mẹ vài ngày. Mấy hôm nữa, xong tuần đầu của em trai. Em sẽ lên tìm anh để tạ tội.

- Cuối cùng thì em cũng biết nói mấy lời dễ nghe. Được, anh dĩ nhiên không làm khó em rồi. Hãy lo công việc xong xuôi đi. Anh chờ! Còn em nên nhớ, ảnh và clip anh có nhiều, chuyện tình ái của chúng ta tới tận 3 năm cơ mà, bất cứ lúc nào thích, anh cũng có thể gửi đi. Mọi việc chỉ còn chờ ở quyết định của em thôi đấy.

Tắt điện thoại đi rồi mà tay Ngọc vẫn run run. Vừa lúc đó, Nam quay lại. Cô leo lên xe máy, ngồi phía sau, vòng tay ôm lấy eo anh, ngả vào tấm lưng của anh. Trên đường về, nước mắt Ngọc cứ lăn dài!

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 18) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 18)

Anh chạm lên làn da của cô, cái khoảnh khắc chạm vào da thịt của Ngọc, những xúc cảm của lần đầu hai cơ thể ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần17) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần17)

Về tới cửa nhà Ngọc, Nam vẫn còn bịn rịn mãi, chưa muốn rời đi. Anh chạy vội vào nhà, nhìn Ngọc tiếc nuối. Nam ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 16) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 16)

Lúc này, bàn tay của Bách không còn dừng lại là cái nâng cằm nữa, anh ta bóp chặt lấy cằm cô, hai đầu ngón ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Đọc thêm

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Đời sống -

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Các con của chị Lê Thị Yến (Sinh năm 1994, quê ở Hà Tĩnh) bị mắc kẹt lại Bình Dương do dịch bệnh Covid-19 đã hơn hai tháng. Cả gia đình sống trong cảnh túng thiếu nơi đất khách quê người.

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Công nhân -

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Khoảng 6.000 trẻ em và 1.200 phụ nữ mang bầu đã và đang được Công đoàn tỉnh Long An hỗ trợ sữa.

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đời sống -

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đó là chia sẻ của một nữ công nhân đang thất nghiệp do ảnh hưởng bởi Covid-19 và nỗi lo lắng khi có hai đứa con đang bắt đầu bước vào năm học mới.

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Công nhân -

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Nhiều doanh nghiệp tại TP HCM đang chuẩn bị cho những phương án sản xuất mới. Bên cạnh đó, thành phố cũng cần thời gian để khởi động và phục hồi kinh tế, các doanh nghiệp chuẩn bị nhân lực, thiết bị, máy móc, yêu cầu sản xuất an toàn.

Xem phiên bản di động