Thứ năm 05/08/2021 23:56
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2)

Đời sống - Lam Giang

Nhìn cách hai người tình tứ thì thật sự tình sâu đậm lắm… Ngọc đút cho người kia ăn, người kia thì dùng tay lau miệng dính kem cho Ngọc. Hai bên cứ nhìn nhau cười tít mắt: “Không lẽ là phi công trẻ với máy bay bà già?”
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 2) Truyện dài kỳ: Bất chấp để yêu em (Phần 1)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2)

Cuối cùng thì một ngày làm việc thật dài cũng đã khép lại. Trước khi rời văn phòng, Nam có chú ý tới gương mặt của toàn bộ nhân viên trong phòng, những người được phân công đi tỉnh và Ngọc – người nhận quyết định trừ lương tháng này. Anh thở phào nhẹ nhõm vì có vẻ như tất cả đều không có chút bất mãn hay khó chịu nào. Điều đó khiến anh đỡ áp lực trong lòng.

Tối!


Tắm táp xong trở ra, mâm cơm thơm lừng với đủ món hấp dẫn được bày biện trên bàn. Nam mặc vội chiếc áo phông trắng, ngồi xuống mâm, đưa tay nhón mấy miếng thịt bỏ vào miệng. Bà Cúc bưng nốt bát canh nóng hổi đặt xuống bàn, cất tiếng gọi chồng, gọi con:Cuối cùng thì một ngày làm việc thật dài cũng đã khép lại. Trước khi rời văn phòng, Nam có chú ý tới gương mặt của toàn bộ nhân viên trong phòng, những người được phân công đi tỉnh và Ngọc – người nhận quyết định trừ lương tháng này. Anh thở phào nhẹ nhõm vì có vẻ như tất cả đều không có chút bất mãn hay khó chịu nào. Điều đó khiến anh đỡ áp lực trong lòng.
Tối!

- Ông nó vào ăn cơm đi, xong xuôi cả rồi. Nam, con lấy cái ly nhỏ cho bố uống rượu.

- Vâng, xong rồi mẹ ơi, bố mẹ vào ăn cơm đi.

Bữa cơm bắt đầu, vài phút sau đó, mẹ Nam bắt đầu hỏi con không ngừng về mọi thứ, nào là từ công việc, đến chế độ ở nơi làm việc mới. Cú chốt hạ cuối cùng bà lại đưa về 1 chủ đề mà miếng cơm và vào miệng Nam trở nên cứng ngắc, khó nuốt:

- Này, thế cơ quan con còn cô nào chưa chồng không?

Nam phì cười, nhìn mẹ:

- Mẹ à, con có ế đâu mà mẹ cứ như thể con là Hàng tồn kho muốn bán tống bán tháo đi thế.

- Vâng, anh thì cành cao lắm. 30 tuổi đầu rồi chứ còn trẻ trung gì nữa. Bằng tuổi anh, mấy đứa quanh nhà chúng nó 2 đứa con rồi ấy. Nói đâu xa, đám bạn học cùng cấp 3 với anh, còn đứa nào chưa vợ đâu. Còn mỗi anh thôi đấy. Anh định để cho hai thân già này chết khô mà chưa được bế cháu nội à?

Ông Hùng thấy vậy, cầm ly rượu chạm cạch một cái vào ly của con trai, ngắt ngang mạch câu chuyện:

- Thôi nào uống đi, kệ mẹ mày. Mẹ mày cứ sốt ruột vậy chứ bố chẳng nôn nóng. Đàn ông là phải lo sự nghiệp, mới 30 tuổi có gì mà phải lo lắng. Lấy vợ không cần vội, chỉ cần lấy đúng người là được. Giống như bố mày đây này...

Bà Cúc nghe chồng nói vậy, cười mãn nguyện, sung sướng.

Nam may mắn khi có một gia đình hạnh phúc. Bố mẹ anh đều là người nhà nước, sống đúng mực, hiền lành, Hàng xóm láng giềng ai cũng thương, cũng mến. Bao nhiêu năm qua, Nam là niềm tự hào của bố mẹ khi anh học giỏi, hiền lành, đạo đức. Cho tới giờ, anh chưa từng khiến bố mẹ phải phiền lòng vì điều gì. Chỉ là lúc này, khi mọi thứ đều đã ổn định mà cậu con trai cưng mãi chưa dẫn bạn gái về ra mắt khiến bà Cúc có phần sốt ruột mà thôi.

Nam còn có một cô em gái, kém anh 4 tuổi. Con bé hiện tại đã lấy chồng, vừa mới sinh con. Ban đầu cũng định là anh trai cưới trước rồi mới tới em, ấy thế nhưng cái đường tình duyên của Nam lận đận, mãi chẳng thấy có “động tĩnh” gì nên đành để “ai còi to thì cho vượt”. Con gái có thì, em gái Nam không thể nào trì hoãn chuyện hạnh phúc của mình chỉ vì ông anh trai mãi chưa chịu yêu. Cũng may em gái lấy chồng gần, thường xuyên cho cháu sang chơi nên bố mẹ Nam cũng đỡ buồn. Tầm tuổi này chưa có cháu bế, cháu bồng nên ông bà cứ trút áp lực đó lên Nam khiến anhnhiều lúc cũng đau đầu.

Sau bữa cơm tối, Nam về phòng riêng. Vừa ngồi làm được một lát, mẹ anh bước vào, cầm theo đĩa hoa quả trên tay, mắt ngó trước nhìn sau, đóng cửa phòng lại:

- Này, ra ăn hoa quả đi con.

Nam đón lấy đĩa từ mẹ, nhón một miếng ăn ngon lành. Anh ôm lấy mẹ nũng nịu:

- Mẹ cứ chiều con thế này, thôi con chẳng lấy vợ nữa vì làm gì có người phụ nữ chăm và chiều chuộng con như mẹ chứ.

Nghe con trai nói vậy, bà Cúc giãy nảy lên:

- Ăn nói hàm hồ, mày định để mẹ tức điên lên hả. Mày cứ cưới vợ đi, mẹ chăm cả mày, cả vợ, cả con mày luôn…

Nhìn điệu bộ của mẹ, Nam lại phì cười:

- Thôi được rồi, mẹ yên tâm, con hứa với mẹ, con nhất định sẽ tìm cho mẹ một nàng dâu thật xứng đáng, được chưa? Nhưng bao giờ tìm thấy thì con cũng chưa dám chắc.

Bà Cúc cốc lên đầu con, thở dài thườn thượt:

- Này, mẹ không đùa anh đâu đấy. Chuyện hôn nhân đại sự cả đời, không phải là thứ mang ra trêu đùa.

Nói rồi, bà lôi chiếc điện thoại từ trong túi ra, hí hoáy mở tới phần ảnh, sau đó hớn hở nói với con trai:

- Này, mẹ bảo này, con xem, cô gái này có được không? Đây là Linh, là con gái của bà bạn mẹ. Con bé là giáo viên tiểu học, con nhà gia giáo, tử tế. Nhà người ta cũng ưng thuận nhà mình lắm. Con đi gặp mặt xem thế nào, biết đâu lại hợp nhau. Mà con xem, con gái nhà người ta xinh xắn thế này…

Nam ôm lấy mẹ cười hề hề:

- Mẹ ơi, giờ nhìn ảnh thì có cô nào xấu đâu mẹ.

Bà Cúc bực bội vì kiểu nói chuyện của con trai, đứng phắt lên cau có:

- Thế thì mặc xác anh, từ giờ bà già này không dám phiền anh nữa, anh muốn bao giờ cưới vợ thì tùy, coi như mẹ chết rồi.

Biết là mẹ giận, Nam phải lập tức đổi thái độ:

- Thôi được rồi mà mẹ, để con hẹn cô ấy đi uống cà phê, gặp gỡ xem sao. Mẹ cho con số điện thoại đi.

Mắt bà Cúc sáng bừng lên khi con trai chịu chấp nhận mai mối. Thực ra bao năm qua, kể từ khi Nam đi làm tới giờ, anh cũng đã đi gặp gỡ bao người nhưng phần lớn đều chẳng tới đâu cả. Không hiểu là cái duyên chưa tới hay anh thực sự vô duyên mà vụ mai mối nào cũng không thành. Nam không biết mình để lại ấn tượng gì trong mắt những cô gái đã từng gặp, chỉ có điều, trong anh, chưa từng thấy rung động với một ai. Nam tự thấy mình không phải là người đàn ông quá lãng mạn, tin vào tình yêu ngọt ngào kiểu ngôn tình, nhưng anh cũng tự xác định sẽ chỉ cưới người mà mình yêu. Với anh, chuyện kết hôn phải là sự đồng điệu của tâm hồn chứ không phải là cưới bừa một cô gái chỉ vì cô ấy môn đăng hộ đối, phù hợp với gia đình mình.

Mẹ rời khỏi phòng rồi, Nam tranh thủ làm nốt số công việc còn dở dang rồi lên giường nằm, bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Đám bạn cùng học bảo anh giống ông già, tối đến không đi bar, không đi chơi mà chỉ ở nhà nghe nhạc với đọc sách thì còn ế đến già. Nam cũng không định “khép chặt trái tim”, nhưng anh chẳng mấy hào hứng với những thú vui ấy của tuổi trẻ.

Bản nhạc nhẹ nhàng đưa anh về những kí ức của những ngày còn rộn ràng yêu đương. Thực ra, Nam cũng từng có những năm tháng rực lửa yêu thương. Mối quan hệ của anh với cô bạn gái cùng lớp Đại học cũng kéo dài tới 3 năm trước khi chấm dứt. Ngày ấy, Nam với Trang từng là một cặp đôi đẹp nhất trường. Chàng thì đẹp trai học giỏi, nàng thì xinh đẹp, khéo ăn nói… Tuy nhiên, cũng có nhiều người cho rằng họ vốn dĩ không hợp. Nam hiền lành, đù đờ quá, còn Trang lại quá sắc sảo, cá tính… Họ giống như một cặp đôi trái dấu hút nhau. Nam đã yêu Trang bằng trái tim nhiệt thànhnhất. Vốn là người đàn ông tử tế, xác định yêu là cưới, Nam đã từng nghĩ rằng Trang chắc chắn sẽ là vợ mình. Ấy vậy mà cuộc tình ấy rẽ lối chẳng ai ngờ…

Nam lên đường đi tu nghiệp nước ngoài 2 năm. Ngày đi, Trang còn bịn rịn khóc mếu nói sợ xa nhau Nam sẽ thay lòng đổi dạ. Thế nhưng cuối cùng, chỉ vỏn vẹn đúng 5 tháng, Trang chia tay bằng vài dòng tin nhắn lạnh lùng qua facebook. Cô thậm chí còn chặn điện thoại, không liên lạc với Nam. Lần đó Nam đã sốc thực sự. Sau này anh được đám bạn học cùng kể lại rằng, Trang gặp một thiếu gia giàu có, rơi vào lưới tình vì anh chàng đào hoa, biết cách lấy lòng bạn gái. Chuyện ấy cũng không quá lạ khi mà Trang xinh đẹp đến như vậy.

Khi Nam về nước, sĩ diện của một người đàn ông đã khiến Nam không tìm gặp Trang thêm một lần nào nữa. Nhiều người thấy Nam còn độc thân, mãi chưa chịu yêu ai nên đã nghĩ anh chưa quên được cuộc tình với Trang. Nhưng thực ra với Nam, mối tình ấy giờ chỉ là một kỷ niệm đẹp, tuyệt nhiên không có chút vương vấn, nhớ nhung gì nữa. Anh không hận thù người con gái đó, vì xét cho cùng thì ai cũng có quyền lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình. Nam tự thấy bản thân của thời điểm đó rõ ràng chưa thể là chỗ dựa cho Trang. Hơn nữa, Trang ưu tú, xuất chúng như vậy, tìm cho mình một người khác tốt hơn cũng là chính đáng.

Kể từ sau khi chia tay, Nam chưa từng đi họp lớp bao giờ. Không phải vì còn yêu, hay vương vấn mà vì anh sợ đối diện với 1 phần thanh xuân của mình. Tính Nam vốn nhút nhát, lại không giỏi ăn nói, chỉ hình dung tới việc gặp lại Trang, Nam lại thấy ngượng ngùng không biết phải nói gì. Chuyện khó xử như vậy, chi bằng tránh đi thì hơn.

Thi thoảng, Nam vẫn đi ăn uống, gặp gỡ vài cậu bạn cũ. Mỗi lần gặp gỡ, vì biết tính Nam, lại biết chuyện năm xưa của hai người nên đám bạn cũng chẳng đả động hay nhắc gì tới Trang. Tất cả những gì Nam biết về người bạn gai cũ là cô ấy đã kết hôn. Ngày Trang cưới, cô ấy cũng không mời Nam nên mọi thông tin chỉ dừng lại ở đó.

Những kí ức ấy loang loáng hiện lên trong đầu, Nam khẽ thở dài, gấp cuốn sách lại, tắt bản nhạc đi ngủ.

***

Ngày cuối tuần thảnh thơi, Nam không phải đi làm nhưng ở nhà cũng không mấy dễ chịu khi mẹ liên tục nhắc anh về cuộc hẹn với Linh. Tối nay, anh có mời Linh đi cà phê. Thực ra là dưới sự thúc ép của mẹ chứ bản thân Nam nghĩ là hơi vội. Nhưng mẹ nôn nóng, nói ra nói vào nhiều quá khiến Nam chẳng có cách nào để chối từ. Thậm chí, bà Cúc còn tự tay là lượt bộ quần áo, phẳng phiu để đưa con trai mặc.

Trước khi con trai đi, bà Cúc cứ tí lại “À quên, mẹ bảo này…” mãi khiến cả hai bố con Nam phải phì cười. Ông Hùng nói:

- Bà có để cho nó đi tán gái không, nói thêm vài câu nữa là nửa đêm rồi đấy, còn hẹn hò gì nữa. Chuyện của tụi trẻ để chúng nó tự lo đi. Cả tiếng đồng hồ rồi nó chưa đi được vì bà cứ dặn dò mãi đấy.

Biết mẹ lo lắng, Nam ôm lấy mẹ trấn an:

- Mẹ yêu, con trai hứa với mẹ sẽ đi tán gái một cách đàng hoàng, tử tế để mẹ không mất mặt.

Bà Cúc thở dài:

- Chính vì anh cứ đàng hoàng, tử tế nên mãi mới không có người yêu đấy. Đám con gái bây giờ nó thích đàn ông hư một tí cơ, chứ đi chơi mà chỉ ngồi nói chuyện suông thì đời nào chúng nó thích.

Cái tư tưởng mới mẻ này của mẹ khiến Nam không nhịn được cười. Anh nhìn mẹ kinh ngạc:

- Mẹ, mẹ thực sự làm con phải choáng váng đấy. Vậy được, để con trai mẹ thành trai hư, rồi vài bữa nữa mang cả trâu, cả nghé về cho mẹ nhé.

- Được thế thì thân già này mừng quá. Thôi đi đi. Nhớ thể hiện tình cảm vào cho con gái người ta thấy mình có giá, biết chưa.

Địa điểm mà Nam hẹn Linh là một quán cà phê dành cho giới trẻ. Ở đây có không gian bài trí khá đẹp mắt, vừa đủ yên tĩnh lại cũng không quá riêng tư để hai người phải khó xử. Nam đặt một bàn ở cạnh cửa sổ, hơi tách biệt một chút so cho tiện nói chuyện, thăm hỏi.

Vừa gặp gỡ, ấn tượng của Nam về Linh quả đúng như mẹ anh nhận xét. Cô gái này hiền lành, nhu mì, chuẩn mực của một cô giáo. Linh cũng rất tinh tế, nhã nhặn, biết câu nào nên nói, câu nào không. Cuộc trò chuyện của họ vui vẻ, không bị ngượng nghịu quá. Chưa biết có thể tiến xa hay không nhưng có thêm một người bạn để thi thoảng cùng đi ra ngoài tâm sự, ăn uống cũng là cái vui. Hình như lâu lắm rồi Nam mới ra ngoài hẹn hò như thế này.

Chừng 1 tiếng sau, Nam dừng lại một lát như nhìn thấy người quen. Cô gái tay trong tay với một chàng trai trẻ bước vào quán, ngồi ngay bàn bên cạnh của anh… Người đó chẳng phải là Hà Ngọc sao. Cô nàng mặc một chiếc váy xòe ngắn, trẻ trung, năng động, mái tóc buộc cao nhìn rất đáng yêu, khác hẳn phong cách gợi cảm khi tới văn phòng bình thường. Trông họ rất vui vẻ, hào hứng, có vẻ như là một cặp đôi.

Đi ngang qua bàn của Nam, Ngọc cũng nhận ra người quen. Không thể làm ngơ, Ngọc cúi đầu chào:

- Trưởng phòng, chào anh, thật tình cờ quá.

Nam gượng cười:

- Đây không phải là văn phòng, không cần phải khách sáo như thế. Cứ gọi tôi là Nam thôi.

- À, dạ vâng. Vậy tôi xin phép không làm phiền anh và bạn nữa. Tôi qua bên kia một chút nhé.

Ngọc cùng với chàng trai ấy đi sang bàn của mình. Cô nắm tay người kia rất chặt, gương mặt thì đầy háo hức, tươi vui. Dù không phải là người tò mò, tọc mạch chuyện người khác nhưng trong lòng Nam đúng là có chút hiếu kì. Anh có cảm giác Ngọc là kiểu người đa nhân cách, khó hiểu đến kỳ lạ. Ở văn phòng, cô lúc nào cũng lạnh lùng, ít nói, tách biệt với đám đông, có chút gì đó bất cần, ngang tàng nhưng lại cũng đầy tự tin, sắc sảo. Nhưng cô gái bây giờ đang ngồi đây lại hồn nhiên, tươi tắc và dễ thương lắm. Nam gật gù rồi tự mỉm cười với cái suy nghĩ: “Có lẽ khi ở bên người đàn ông yêu thương của mình, cô gái dữ dằn như hổ cũng trở thành con mèo nhỏ mà thôi”.

Còn một điều nữa khiến Nam thấy lạ, hình như, chàng trai của Ngọc trẻ tuổi hơn cô thì phải. Gương mặt kia trông non lắm. Nhìn cách hai người tình tứ thì thật sự tình sâu đậm lắm… Ngọc đút cho người kia ăn, người kia thì dùng tay lau miệng dính kem cho Ngọc. Hai bên cứ nhìn nhau cười tít mắt: “Không lẽ là phi công trẻ với máy bay bà già?”

Nam và Linh ra về trước. Lần đầu gặp mặt cũng không nên ngồi quá lâu vì đôi bên cũng chưa có nhiều thứ để nói. Cảm giác trò chuyện với Linh thật sự dễ chịu. Cô gái ấy hiểu biết nhiều vấn đề trong cuộc sống. Nhưng thú thật, Nam không thấy cảm giác hứng thú của đàn ông với một cô gái, mà có cảm giác như hai người bạn ngồi hàn huyên về các chủ đề của cuộc sống nhiều hơn. Mà hôm nay, anh cũng có phần bị phân tâm bởi Ngọc. Không phải anh mê mẩn cô gái ấy mà vì cô nhân viên cấp dưới cứ như một con tắc kè hoa, biến hóa khôn lường khiến anhthấy tò mò.

Nam đưa Linh về nhà, đứng trước cổng, Linh nhẹ nhàng nói:

- Cảm ơn anh vì một buổi tối thú vị. Em rất vui khi được quen biết anh.

Nam cười hiền khô:

- Anh cũng rất vui khi được trò chuyện cùng em. Nếu anh có nói gì thất thố, mong em bỏ quá cho nhé. Anh… thực sự không phải là người giỏi ăn nói, nhất là trước một cô gái đẹp.

- Xem ra chính điều này lại khiến anh có giá trị hơn đấy. Hi vọng chúng ta sẽ có những gặp gỡ sau này nữa nhé.

- Đương nhiên rồi, anh thực sự cảm thấy rất vui khi có thêm một người bạn như em.

Nét mặt của Linh có hơi trùng xuống một chút. Hình như với người đàn ông này, cuộc gặp gỡ hôm nay không giống một cuộc hẹn hò. Nhưng dĩ nhiên một cô gái có giáo dục và tinh tế như Linh không muốn đẩy người khác vào thế khó, nhất là trong lần đầu đôi bên đi xem mắt thế này.

- Anh về cẩn thận nhé. Cảm ơn anh đã đưa em về. Em vào nhà đây.

Chào tạm biệt nhau xong, Nam phóng xe về nhà với một tâm trạng đầy hứng khởi. Vừa bước chân vào cửa, anh đã thấy mẹ đon đả chạy ra:

- Thế nào rồi con? Mọi chuyện ổn cả chứ?

Tiếng ông Hùng phía sau vang lên:

- Bà làm cái gì vậy, từ từ cho con nó thở đã chứ? Mà đi tán gái chứ có phải đi đánh trận đâu mà hỏi thế nào? Mới có hôm đầu tiên, chúng nó cùng lắm mới chỉ trò chuyện thăm hỏi nhau vài câu thôi.

Bà Cúc thấy thế quay lại lườm chồng một cái rồi vẫn hóng về con:

- Con thấy con bé thế nào? Có ưng mắt không? Tính tình có được không? Về gia đình thì con yên tâm, bên đó là nhà tử tế, nề nếp, chủ yếu là xem hai đứa có ưng nhau không thôi.

Uống xong ngụm nước, Nam trìu mến nhìn mẹ:

- Linh khá đáng yêu mẹ ạ, xinh xắn. Cô ấy cũng là người có học, hiểu biết nữa. Chúng con đã trò chuyện nhiều điều. Còn việc yêu đương thì cần phải có thời gian mẹ ạ. Nhưng nhìn chung là ấn tượng tốt. Con hi vọng là cô ấy không có gì thất vọng về con thôi.

Bà Cúc thở phào nhẹ nhõm:

- Ừ, thôi thế là được rồi. Tích cực mời Linh đi chơi, đi xem phim, cà phê cà pháo gì vào con ạ. Con gái là phải tấn công dồn dập mới được. Chứ mình là đàn ông mà cứ lừng chừng là đôi khi họ cũng nghĩ mình không nhiệt tình.

- Dạ vâng, được rồi mẹ. Thôi con về phòng đi nghỉ đây, mai đầu tuần con phải đi làm sớm.

Nam về phòng, thay bộ đồ ngủ rồi phi lên giường nằm. Như sực nhớ ra điều gì, Nam lấy điện thoại. Anh phải vào mail danh bạ của Công ty để tìm số điện thoại. Chẳng hiểu sao anh lại muốn gọi cho Hà Ngọc. Chỉ vài giây sau, cô gái ấy bắt máy ngay:

- Xin lỗi, anh đấy ạ?

- À… là tôi, Nam đây. Xin lỗi vì gọi cho cô hơi muộn, tôi chỉ muốn nhắc cô rằng ngày mai chúng ta sẽ đi khảo sát thực tế ở khu vực ngoại thành, cô đừng quên nhé. Vì công việc ngày mai khá nhiều, một mình tôi sẽ không xoay sở được.

- Vâng, tôi nhớ rồi thưa trưởng phòng. Anh yên tâm, ngày mai tôi sẽ tới đúng giờ.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 4) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3)
Sáng kiến Sáng kiến "Gian hàng 0 đồng" của thủ lĩnh Công đoàn huyện Châu Thành, Tiền Giang

Trong bối cảnh, toàn huyện có khoảng 20 ca dương tính với Covid-19 và hàng trăm F1, trong đó có cả công nhân lao động, ...

Infographic: Danh sách 22 chốt kiểm soát người về Hà Nội Infographic: Danh sách 22 chốt kiểm soát người về Hà Nội

Để phòng, chống dịch Covid-19, Công an TP Hà Nội thiết lập 22 chốt tại các cửa ngõ để kiểm soát toàn bộ phương tiện, ...

TP Hồ Chí Minh dự kiến thí điểm cách ly F0 tại nhà TP Hồ Chí Minh dự kiến thí điểm cách ly F0 tại nhà

"Bộ Y tế sẽ sớm ban hành hướng dẫn thí điểm cách ly F0 không triệu chứng tại nhà ở TP Hồ Chí Minh", Thứ ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Người lao động Bình Dương “ai ở đâu ở yên đấy”, khó khăn đã có công đoàn

Công nhân -

Người lao động Bình Dương “ai ở đâu ở yên đấy”, khó khăn đã có công đoàn

Dịch bệnh đang diễn biến căng thẳng, Bình Dương tiếp tục thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16 của Chính phủ từ ngày 02/8/2021. Theo đó người dân không ra khỏi nhà và thực hiện đúng chủ trương “ai ở đâu, ở đó” để đảm bảo phòng dịch có hiệu quả.

Người muốn ốc vít cũng phải chuyển động

Đời sống -

Người muốn ốc vít cũng phải chuyển động

Sản phẩm robot lau khô, lau ướt tấm pin năng lượng mặt trời (robot SolarCleanBot-CT.R1) do thầy Lê Hoàng Anh (Trường Đại học Lạc Hồng) là sáng kiến tiêu biểu được đề xuất Tổng LĐLĐ Việt Nam khen thưởng.

Công nhân “ở đâu ở yên đấy”: Thêm một lần lỡ hẹn với quê hương

Đời sống -

Công nhân “ở đâu ở yên đấy”: Thêm một lần lỡ hẹn với quê hương

Mẹ con Hậu ngồi bệt dưới sàn nhà nhặt mớ rau muống. Thằng bé 6 tuổi cười tít mắt vì được mẹ dạy đánh vần vài từ mới. Cô lăn tăn nghĩ ngợi số rau này tối nay sẽ luộc hay xào.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 13)

Miếng cơm đắng ngắt trong miệng Nam, anh không sao nuốt nổi. Suốt từ sáng đến giờ anh không thể gọi được cho Ngọc. Điều đó càng làm Nam cảm thấy bí bách tới mức sắp phát điên.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 12)

Ngọc nhắm mắt, cảm nhận nỗi đau xâm chiếm lấy tâm hồn mình. Cô nói trong tột cùng tuyệt vọng: “Nam, em xin lỗi, em ngàn lần xin lỗi”.

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Công nhân -

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Thường người ta kiêng số bốn theo “sinh, lão, bịnh, tử”. Tôi đề nghị mình thêm 1 cái “tê” nữa thành năm “tê”...

Đọc thêm

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

Công nhân -

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

22h30 tối 31/7, chuyến xe đưa anh Xồng Bá Xò cùng vợ và con trai gần 10 ngày tuổi đã đến Nghệ An, hoàn thành chặng đường hơn 1.500km trở về nhà đầy sự yêu thương và chia sẻ.

Hơn 4 tấn gạo, miến, rau, củ... nhưng quý nhất là “tình người” giữa mùa dịch

Đời sống -

Hơn 4 tấn gạo, miến, rau, củ... nhưng quý nhất là “tình người” giữa mùa dịch

Trong những ngày cuối tháng 7, nắng nóng gay gắt kéo dài nhưng cũng không ngăn được những chàng trai, cô gái trong CLB Thiện nguyện Tình bạn (ở Ninh Bình) sắp xếp nhu yếu phẩm để gửi vào hỗ trợ cho bà con ở TP HCM đang ngày đêm chống dịch Covid-19. Sau mấy ngày kêu gọi, những con số dần tăng lên, gạo, miến, rau, củ, quả... đều đủ cả. Mỗi người một công đoạn, bận luôn tay, luôn chân nhưng ai nấy đều phấn khởi vì gửi gắm được những món quà “tình người” giữa mùa dịch.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần của Ngọc. Nhưng Nam không nghĩ những đồng tiền ấy bẩn thỉu...

Chuyến xe 0 đồng: Tiếp ứng hơi thở

Công nhân -

Chuyến xe 0 đồng: Tiếp ứng hơi thở

Sài Gòn đang căng mình chống đỡ trước làn sóng Covid hung hãn chưa từng thấy khi có đến hàng nghìn ca nhiễm mới mỗi ngày. Khó khăn, gian khổ nhưng trong cuộc chiến dài hơi này, lực lượng chức năng nơi tuyến đầu chống dịch không đơn độc vì luôn có sự tin tưởng và đồng hành của người dân cả nước, trong đó có những chuyến xe 0 đồng.

Sau mỗi chuyến cứu nạn là một lần cách ly vì Covid-19

Đời sống -

Sau mỗi chuyến cứu nạn là một lần cách ly vì Covid-19

Những “chiến sĩ” cứu nạn trên biển đang ngày đêm thầm lặng vvvượt bão, đối mặt với hiểm nguy để giành giật sự sống cho ngư dân, thủy thủ gặp nạn. Họ có thể lây nhiễm Covid-19 bất cứ lúc nào.

Xem phiên bản di động