Thứ hai 20/09/2021 04:01
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)

Đời sống - Lam Giang

Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho Nam.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)

Bách trở lại nơi giam giữ Ngọc. Cô lúc này đã ngất đi vì mệt. Bách sai đám đệ tử:

- Tạt nước lạnh vào mặt cho nó tỉnh lại đi. Mà đêm qua chúng mày không làm gì nó đấy chứ?

- Dạ không, bọn em tuyệt đối không có cái gan đó ạ?

Sau đó một tay to con cầm cả xô nước lạnh hắt vào người Ngọc. Vết thương trên cơ thể buốt lên tới tận óc. Ngọc mãi mới có thể mở mắt:

- Chào ngày mới, em yêu! Đêm qua em ngủ ngon chứ? Tôi thì không được ngủ ngon cho lắm vì có một gã cứ điện thoại làm phiền. Chắc nó cũng lo cho em lắm đấy. Thế nên giờ tôi sẽ cho người đưa em về. Điện thoại của em đây, tôi để vào túi xách cho nhé. Tôi cũng đã báo với Nam đến nhà mà chăm em rồi đấy.

Trong cái lúc thân người và đầu óc mụ mị ấy, Ngọc còn tưởng cuối cùng thì Bách cũng hả giận rồi, cũng buông tha cho cô rồi. Ngọc nhìn Bách bằng ánh mắt biết ơn:

- Anh Bách… Anh tha lỗi cho em rồi đúng không? Có phải anh đã chấp nhận bỏ qua cho em mọi chuyện rồi phải không? Nếu anh chưa nguôi giận, anh cứ đánh thêm đi cũng được. Em còn chịu được. Chỉ cần xong xuôi, xin anh hãy cho em được sống một cuộc đời bình thường thôi. Đời này, kiếp này em sẽ không quên ơn anh.

Bách mỉm cười sắc lạnh:

- Được, anh hứa, anh sẽ không hành hạ thể xác em nữa. Dù sao anh cũng là người thương hoa tiếc ngọc. Trinh tiết của em, thanh xuân của em, thân xác của em… Nói gì thì nói anh cũng không nỡ vùi dập nó. Nên từ giờ, anh sẽ không đánh đập, không hành hạ em nữa.

Nói mấy lời đó với Ngọc xong, Bách ra lệnh với đám đàn em:

- Chúng mày đưa Ngọc về nhà. Chú ý về tới cổng thì đưa vào khéo léo. Trên đường đi không được đánh đập hay có lời nói xúc phạm Ngọc nữa, rõ chưa?

- Dạ vâng, bọn em rõ ạ.

***

Chiếc xe ô tô màu đen từ từ đỗ trước cổng nhà Ngọc. Từ bên trong, Nam lao ra đập cửa kính xe:

- Ngọc, Ngọc… Em có sao không?

Vừa lúc ấy, cánh cửa xe mở ra. Hai người đàn ông đẩy Ngọc ngã nhào xuống rồi lái xe vút đi. Nam lập cập bế Ngọc lên, nhìn toàn thân cô đầy máu tươi mà không cầm được nước mắt. Nam sợ hãi đưa cô vào giường. Hôm nay vì những vết thương quá nặng nên Nam không thể tự mình làm. Anh điện thoại cho một người bạn học cũ là y tá ở gần đây tới giúp. Hơn 1 tiếng đồng hồ sau mới xong xuôi.

Khi cô y tá về rồi, Nam ngồi thụp xuống thành giường, nắm lấy tay Ngọc:

- Em có đau lắm không? Anh cảm thấy mình sắp không thể chịu nổi nữa rồi? Anh không thể bảo vệ được em, 5 lần 7 lượt để em phải chịu sự dày vò ghê tởm thế này. Em đừng đắn đo nữa, em về nhà anh sống đi, được không. Em phải ở trong tầm mắt anhthì anh mới có thể yên tâm và bảo vệ em được. Anh sợ lắm rồi, em biết không?

Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho Nam:

- Anh đừng khóc nữa, mọi việc qua rồi. Lần đánh đập này thật sự có ý nghĩa. Anh ta… anh ta đã đồng ý buông tha cho em rồi. Vậy phải chịu một lần như thế này cũng đáng mà. Từ giờ, em sẽ là người tự do.

Nam thảng thốt:

- Em nói vậy là sao?

- Anh Bách nói đây sẽ là lần cuối cùng anh ta đánh đập, tra tấn em. Anh ta sẽ không làm thế nữa và buông tha cho em.

- Bách nói như vậy thật ư? Con người anh ta lại dễ dàng buông tha cho em đến vậy ư?

Ngọc gật đầu:

- Anh không biết đâu, cái này em tin. Bách là gã đàn ông thô bạo, đáng sợ nhưng anh ta nói là làm, tuyệt nhiên không hai lời. Em tin anh ta nói thế thì sẽ không làm trái lời mà anh ta nói đâu.

Nam bình tĩnh suy xét một chút:

- Chỉ sợ rằng, đó mới là việc dừng tra tấn thể xác, mở đầu cho những tra tấn về tinh thần mà thôi.

Ngọc ngước mắt lên nhìn trần nhà, từ khóe mắt lệ lăn dài…

- Ngay cả khi có như thế thật thì em cũng chỉ còn biết cách chờ đợi và đối diện mà thôi. Anh chẳng bảo với em như vậy mà.

- Thôi, em nằm xuống nghỉ ngơi đi. Anh đi ra đầu ngõ mua bát cháo cho em. Giờ mà nấu cũng lâu lắm mới được. Em cần ăn để rồi uống thuốc, có như vậy vết thương mới mau lành được.

Nam ngồi bón cho Ngọc từng thìa cháo. Cơ thể đau nhức nhưng hôm nay Ngọc thực sự có rất nhiều hi vọng về việc có thể chấm dứt mọi chuyện tại đây. Nhìn thấy gương mặt căng thẳng, lo âu của Nam, Ngọc lại phải động viên anh:

- Anh đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà. Em sẽ cố gắng ăn thật nhiều, uống thuốc và chăm sóc bản thân thật tốt để mau chóng bình phục,

Nam thơm nhẹ lên trán của Ngọc…

Vừa lúc ấy, bố Nam gọi đến, ông nói:

- Nam, con về ngay đi, mẹ nhập viện cấp cứu rồi

***

Nam hớt hải vào viện theo dòng địa chỉ mà bố gửi. Vừa tới cổng, bố đã đứng đón sẵn phía ngoài. Suốt từ cổng vào tới nơi nằm của mẹ, đoạn đường tương đối xa, Nam càng lo lắng, hỏi dồn dập bao nhiêu thì đổi lại, bố anh chỉ im lặng. Gương mặt ông không chỉ có những lo lắng mà còn cả sự giận dữ nữa thì phải. Không hiểu vì nguyên nhân gì mà bà Cúc lại phải đi cấp cứu như vậy. Mới sáng nay ra khỏi nhà, bà vẫn còn rất khỏe mạnh. Vậy mà tới chiều đã phải đi cấp cứu là sao?

Tới phòng bệnh của mẹ, Nam lao vào nắm lấy tay mẹ:

- Mẹ, mẹ ơi… mẹ có sao không?

Bà Cúc quay người lại, vừa nhìn thấy mặt Nam, cơn tức giận lại trào lên trong lồng ngực bà. Bà quát tháo, nước mắt giàn giụa:

- Anh đi ra đi, anh ra khỏi phòng này đi. Tôi không muốn nhìn mặt anh nữa. Đi ra đi…

- Mẹ, sao thế ạ? Mẹ có việc gì thế mẹ?

- Anh cút đi. Tôi không có đứa con bất hiếu, ngu ngốc như anh. Anh thương cái thân già này, không muốn tôi chết ngay bây giờ thì anh đi ra đi. Đừng để tôi nhìn thấy mặt anh lúc này, anh đi ra đi.

Bà Cúc ngồi dậy, ném gối vào người con khiến Nam hốt hoảng. Chồng bà thấy vậy cũng phải kéo vội tay con trai lôi đi. Bà Cúc nhìn chồng, quát mắng luôn:

- Còn ông nữa. Ai bảo ông đưa cái thằng trời đánh thánh băm này tới đây. Có phải ông muốn tôi tức chết đúng không. Ông đưa nó ra khỏi đây ngay đi.

Bố Nam kéo con ra ngoài:

- Thôi đi, đi… Đợi mẹ mày hạ hỏa đã. Đi ra ngoài đi, đây là bệnh viện, để bà ấy quát tháo ầm lên không hay.

Ruột gan Nam nóng như lửa đốt không hiểu sự tình. Vừa thương Ngọc đang ở nhà một mình, vừa lo cho mẹ.

Ở một góc sân vắng trong khuôn viên bệnh viện, Nam hớt hơ hớt hải hỏi bố:

- Bố, có chuyện gì xảy ra vậy ạ? Tại sao tự nhiên mẹ lại phải đi cấp cứu. Mà thái độ của mẹ như vậy là sao ạ?

Bố Nam ngồi xuống chiếc ghế đá, hít một hơi thật sâu như cố gắng bình tĩnh lại. Ông mở cái balo đang đeo trên vai, lấy ra một chiếc phong bì to, khổ lớn, đưa nó lại cho Nam:

- Anh xem đi. Chính bố mẹ mới là người cần anh giải thích. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Nam nhìn bố khó hiểu, vội vã mở chiếc phong bì ra. Bên trong là cả một loạt ảnh lõa lồ, cảnh giường chiếu của Ngọc đối với một người đàn ông mà chỉ có Nam biết tên. Mặt mũi Nam đỏ bừng như chính mình là kẻ tội đồ. Anh lắp bắp:

- Bố, bố nghe con giải thích đã.

Bố Nam lúc này cũng sắp không chịu nổi sự đả kích quá lớn ấy. Người đàn ông từng trải, từng đi qua nhiều dâu bể cuộc đời ấy phải cố gắng lắm để bình tĩnh mà tiếp nhận thông tin:

- Đây là cô gái mà con yêu, mà con trân trọng, mà con đưa về giới thiệu với bố mẹ đấy hả Nam. Khi yêu, con không tìm hiểu kĩ à?

- Bố… cô ấy không tồi tệ như mọi người nghĩ đâu?

Bố Nam quay sang nhìn con bằng ánh mắt bất bình:

- Nói vậy có nghĩa là… con biết hết mọi chuyện về cô bé đó mà con vẫn yêu.

Nam khẳng khái trả lời bố:

- Vâng, con biết hết mọi chuyện và con vẫn yêu cô ấy bố ạ. Ngọc đáng thương hơn là đáng trách. Cô ấy chỉ là bị đẩy vào đường cùng, không còn sự lựa chọn nào khác nên buộc lòng phải làm việc sai trái như vậy. Ngọc phải cứu em trai mình chữa bệnh nên mới chấp nhận…

Mấy lời mà Nam kể đúng là có khiến ông Nam bớt cơn tức giận đi phần nào. Nhưng cái sự thật này với ông vẫn quá khó chấp nhận. Ông chậm rãi nói:

- Kể cả có thế đi chăng nữa, chuyện yêu đương là… không phù hợp.

Nam lại gần như nổi cáu với bố:

- Tại sao lại không phù hợp ạ? Con người ai cũng có sai lầm mà bố, cô ấy biết sai và sửa sai là được rồi mà. Tại sao phải tàn nhẫn với một cô gái trẻ như vậy ạ? Hơn nữa cô ấy có làm thế cũng là động cơ tốt mà.

- Động cơ tốt? Thế ai trên đời này cũng làm việc sai trái, trái với luân thường đạo lý, băng hoại đạo đức rồi cũng thanh minh làm vì mục đích tốt là đều được à? Thế thì xã hội này có người xấu không? Con nói đúng lắm. Con người ai cũng có thể mắc sai lầm, nhất là tuổi trẻ càng dễ mắc sai lầm. Nhưng con người cũng đều phải trả giá cho sai lầm của mình, dù là lớn hay nhỏ. Ví dụ như trong chuyện này, không thể có được một người yêu tử tế như con cũng là cái giá mà Ngọc phải trả cho sự lựa chọn sai lầm của mình.

- Bố à? Con không nghĩ được nhiều đến thế đâu ạ? Ngọc thật sự rất đáng thương, cô ấy đáng thương hơn là đáng ghét. Con mong bố hiểu cho sự lựa chọn này của con. Con cũng xin bố hãy thuyết phục mẹ, hãy giúp mẹ bình tâm trở lại.

Bố Nam thở dài:

- Con có biết vì sao mà mẹ con rơi vào tâm trạng tồi tệ tới mức này không? Là bởi vì bà ấy và cả ta nữa, đều thật lòng yêu thương con bé. Bố mẹ đã quý nó như con dâu, à mà không, coi như con gái trong nhà ấy. Mẹ con thương con bé Ngọc thế nào… chắc con phải rõ hơn ai hết. Sáng nay khi con đi rồi bà ấy cứ đứng ngồi không yên. Còn vào bếp nấu bao nhiêu món. Bà ấy bảo rằng con đi thuyết phục Ngọc, biết đâu con bé Ngọc đồng ý thì tối nay sẽ về nhà này ở ít ngày nên bà ấy chuẩn bị nhiều món ngon. Cho tới khi phong thư kia được gửi tới nhà. Mẹ con đã không chịu nổi cú sốc này mà ngất đi. Nó không phải là sự xem thường dành cho Ngọc, mà là sự thất vọng… Sự thất vọng con hiểu không?

Nam im lặng không biết phải nói với bố điều gì. Bố anh đứng dậy:

- Thôi, con về đi. Vừa nãy con nói con bé Ngọc bị thương đúng không. Ở đây đã có bố chăm cho mẹ con rồi. Giờ nhìn thấy con, bà ấy sẽ chỉ gào thét vì tức giận thôi. Ở bệnh viện không nên…

- Nhưng con…

- Thôi đi đi, con bé Ngọc hình như cũng chẳng có ai chăm sóc.

- Đúng là… cô ấy bị gã đàn ông kia tra tấn, đánh đập. Chỉ vì muốn chấm dứt với hắn mà hắn đã hành hạ Ngọc.

Bố Nam xua tay:

- Thôi, đi đi. Bố không muốn nghe nữa.

Đó là sức chịu đựng cuối cùng của bố Nam. Ông không thể nào tiếp nhận câu chuyện ấy tích cực hơn. Càng nghe con trai nói, ông càng khó có thể bao dung cho cái cô gái mà ông đã từng nghĩ là quá đỗi hiền ngoan ấy nữa.

Không còn cách nào khác, Nam nhờ cậy bố:

- Bố, vậy con tới chỗ Ngọc. Con xin bố hãy thuyết phục mẹ. Nếu mẹ cho phép, con sẽ về ngay viện. Lúc đó bố điện thoại cho con với nhé.

Bố Nam không trả lời, chỉ xua tay đuổi cậu con trai đi cho nhanh vì chính ông nhìn thấy mặt Nam lúc này cũng nuốt không trôi cục tức trước những gì mà cậu con trai khờ khạo đang làm.

***

Nam quay về nhà của Ngọc. Anh cố che giấu việc gia đình để không phải bận tâm. Nếu Ngọc biết chuyện này, chắc chắn, cô ấy sẽ sốc và cảm thấy có lỗi rất nhiều. Những điều đó sẽ không tránh được, cái cảm giác đó rồi sẽ phải trải qua thôi, nhưng Nam nghĩ nó không phải lúc này, khi mà cô đang bị thương. Điều đó chẳng giúp ích gì thêm được cả.

Trọn vẹn 2 ngày, Nam ở lại chăm sóc Ngọc nên cô cũng đỡ hơn. Cứ độ hơn 1 tiếng anh lại gọi cho bố nhưng có cuộc thì ông nghe, có cuộc không. Bố Nam chốt lại: Anh không cần phải điện thoại nữa, ở đây đã có bố và con Loan rồi. Bố quan sát tình hình của mẹ anh rồi báo lại. Khi nào cần, bố sẽ gọi. Anh cứ gọi liên tục thế này, lúc đang ở cạnh mẹ anh, bà ấy nổi điên lên đấy.

Dù trong lòng đau lắm, lo cho mẹ lắm nhưng Nam cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải nghe theo lời bố. Sang tới ngày thứ 3, cuối giờ chiều, Nam tưởng như bắt được vàng khi thấy bố gọi điện:

- Anh về nhà trước, dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị tí cơm nước, nước ấm cho mẹ anh. Giờ bố với em đưa mẹ anh ra viện…

- Vâng, vâng bố, con về ngay đây.

Thấy thái độ sốt sắng của Nam như vậy, Ngọc vội vàng hỏi:

- Sao thế anh? Có chuyện gì ạ?

Nam chống chế:

- À… không có gì đâu. Mẹ anh hơi mệt, có lẽ anh phải về nhà ít hôm. Em cố gắng nghỉ ngơi thêm. Anh có chút chuyện phải thu xếp, xong một cái anh sẽ sang với em luôn. Em phải cẩn thận nhé.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 20) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 20)

Bách quất liên tục những sợi roi đó vào người Ngọc. Bách không hỏi, Ngọc không cầu xin và anh ta cứ thế đánh.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 19) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 19)

Anh biết Ngọc đang đau lòng, đây là hành động xoa dịu duy nhất mà anh có thể nghĩ được lúc này. Giọt nước mắt ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 18) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 18)

Anh chạm lên làn da của cô, cái khoảnh khắc chạm vào da thịt của Ngọc, những xúc cảm của lần đầu hai cơ thể ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Đọc thêm

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Đời sống -

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Các con của chị Lê Thị Yến (Sinh năm 1994, quê ở Hà Tĩnh) bị mắc kẹt lại Bình Dương do dịch bệnh Covid-19 đã hơn hai tháng. Cả gia đình sống trong cảnh túng thiếu nơi đất khách quê người.

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Công nhân -

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Khoảng 6.000 trẻ em và 1.200 phụ nữ mang bầu đã và đang được Công đoàn tỉnh Long An hỗ trợ sữa.

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đời sống -

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đó là chia sẻ của một nữ công nhân đang thất nghiệp do ảnh hưởng bởi Covid-19 và nỗi lo lắng khi có hai đứa con đang bắt đầu bước vào năm học mới.

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Công nhân -

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Nhiều doanh nghiệp tại TP HCM đang chuẩn bị cho những phương án sản xuất mới. Bên cạnh đó, thành phố cũng cần thời gian để khởi động và phục hồi kinh tế, các doanh nghiệp chuẩn bị nhân lực, thiết bị, máy móc, yêu cầu sản xuất an toàn.

Xem phiên bản di động