Thứ ba 19/10/2021 13:15
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống - Lam Giang

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

PHẦN 24

Bước xuống từ chiếc taxi, dù Nam đứng nơi cuối ngõ nhưng Ngọc ngay lập tức nhìn thấy anh. Cô không chút nao núng, đeo lại chiếc kính đen sang chảnh rồi bước vào. Chiếc túi xách trên tay vung vẩy, điệu bộ bất cần đời.

Chỉ cách chỗ Nam đứng vào bước chân, Ngọc nhìn anh, cúi mặt rồi mở khóa cổng bước vào nhà. Nam cố gắng để giữ bình tĩnh, anh lao vào, túm lấy vai Ngọc mà thét lên:

- Em không có gì để nói với anh à? Việc này là sao? Tại sao em lại làm như vậy?

Ngọc tháo kính, đặt túi xách xuống bàn, thản nhiên trả lời:

- Không phải anh nhận được ảnh với clip từ anh Bách rồi sao? Chuyện là như vậy đấy? Em chẳng có gì để giải thích cả. Mà anh muốn nghe giải thích gì?

- Chẳng phải em nói sẽ chấm dứt tất cả với anh ta hay sao? Chúng ta… chúng ta là một đôi cơ mà.

Ngọc rót một cốc nước, cô ra hiệu cho Nam ngồi xuống, nhìn vào mắt anh rồi bật cười quay đi:

- Nam này, cuộc đời không phải lúc nào cũng đúng như những gì ta nhìn thấy. Được, em thừa nhận, em cũng tính sẽ dừng lại với Bách, tính một đường lùi cho mình. Em cũng đã nghĩ anh là phương án dự phòng hoàn hảo cho mình. Nhưng anh nghĩ giờ em có cửa đó không? Bố mẹ anh biết hết chuyện rồi, em có yên ổn mà vào nhà anh làm dâu được không? Kể cả anh có bất chấp mà cưới em, em cũng không thể nào sống bình yên được. Cả nhà, cả họ nhà anh sẽ khinh thường em. Em không muốn như thế cả đời. Anh hiểu không? Vả lại em nghĩ rồi, cứ cặp với Bách thêm vài năm nữa, em sẽ có ít vốn, bao giờ anh ta chán, hoặc có khi tìm được cô nào ngon hơn em, sẽ tự buông tha mà thôi. Bao năm qua ở bên anh ta, tiền có được chỉ phục vụ cho em trai chữa bệnh, em không có lấy 1 đồng làm vốn. Một cô gái có quá khứ như vậy, tiền bạc cũng không… anh nghĩ có thể sống hạnh phúc không. Anh có thể tin rằng tình yêu sẽ vượt qua tất cả chứ em thì không ngây thơ thế đâu. Trên đời này nhất định phải có tiền trước đã… Đó là lí do em xin lỗi Bách và quay về bên anh ta. Thanh xuân này cũng chỉ ngắn ngủi vài năm nữa, rồi anh ta sẽ chán thôi. Nhưng lúc đó em có vốn liếng rồi. Giờ mà em đi là tay trắng. Thế nên anh đừng tìm em nữa, phiền phức cho cả hai mà thôi”

Đôi bàn tay Nam nắm lại, chặt cứng vì giận dữ:

- Thế còn tình cảm của chúng ta? Với em nó không có chút giá trị nào sao?

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh rồi cười:

- Cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì… em không sẵn sàng. Thế nhé, anh về đi, em mệt rồi. Em muốn được nghỉ ngơi. Cảm phiền đừng tìm em nữa. Nếu anh thật sự có tình cảm với em thì nên tôn trọng những quyết định của em.

Nam nói trong nghẹn ngào:

- Nếu em cần tiền, anh có thể cho em tiền. Anh có tiền tiết kiệm. Còn chuyện mẹ anh, mẹ đã xuôi xuôi rồi, nhất định mẹ sẽ chấp nhận thôi.

- Anh ngây thơ quá rồi đấy? Tiền tiết kiệm của anh được bao nhiêu? Vài trăm triệu à? Những khoản đó em có thể moi được từ Bách chỉ sau vài tháng cặp kè với anh ta đấy. Còn mẹ anh, anh nghĩ bà dễ dàng chấp nhận 1 đứa con dâu như vậy à? Mà cứ cho là em có thai để ép cưới đi thì cả đời này mẹ anh cũng không bao giờ tôn trọng một đứa con dâu như em đâu. Em không muốn. Anh bây giờ còn đang là một người thất nghiệp đấy Nam ạ. Tốt hơn hết là lo lấy cuộc sống của mình đi, đừng ở đấy mà lo chuyện bao đồng. Anh về đi.

Cảm giác đau buốt tới tận tim, lần đầu tiên Nam được nếm trải. Nhưng danh dự và tự trọng của một người đàn ông không cho phép anh níu kéo thêm nữa. Hóa ra đây mới là con người thật của Ngọc ư? Không lẽ mẹ anh nói đúng, những cô gái đã quen với cuộc sống dễ dàng, kiếm tiền bằng thân xác sẽ khó mà chấp nhận được một cuộc sống bình thường, vất vả mưu sinh.

Nam ra về, Ngọc đóng sầm cánh cửa lại. Cô len lén nhìn cái dáng thất thểu của anh qua ô cửa sổ. Người đàn ông ấy tội nghiệp, vì thương cô mà chịu biết bao nhiêu khổ đau không đáng có. Nước mắt Ngọc lăn dài: “Những ngày ấy sắp qua rồi, chỉ cần anh vượt qua lần này, mọi thứ lại bình yên như cuộc sống vốn có trước đây của anh”.

Cô nén một tiếng thở dài, ngồi lên giường, cầm tấm ảnh chụp chung với em trai, tự nhủ:

- Em yên tâm, chị sẽ bảo vệ gia đình mình, sẽ không để bố mẹ phải chịu bất cứ khổ đau nào đâu.

Cô chạy vội về phía trước túi, cầm khoản tiền mà Bách cho. Đây là số tiền anh ta đưa để cô tìm thuê một căn hộ chung cư mới. Ngọc tính tính, nhẩm nhẩm rồi cất số tiền đi thật kỹ. Ngọc còn rất nhiều việc để làm, giờ không phải lúc cho những yếu đuối, đau khổ hay dằn vặt.

***

Thấy con trai trở về nhà với gương mặt buồn, ánh mắt đỏ ngầu, không một câu chào hỏi, chỉ lững thững lên phòng, bà Cúc chạy vội theo con. Bà bước vào phòng, ngồi xuống cạnh con trai gặng hỏi:

- Nam, con sao thế? Có chuyện gì xảy ra vậy con, mặt mũi con tái mét, cắt không còn giọt máu thế này.

Nam ngẩng đầu lên nhìn mẹ, sự lo lắng, sốt sắng của bà làm Nam khiến bản thân mình có tội bất hiếu. Đúng là trên đời này, chỉ có cha mẹ là yêu thương con vô điều kiện, bất cứ thứ gì họ làm cũng đều bắt nguồn từ tình yêu thương thực sự. Vậy mà anh đã làm gì, anh vì một cô gái không xứng đáng như Ngọc để rồi làm tổn thương mẹ, thậm chí còn khiến mẹ phải nhập viện. Càng nghĩ anh càng thấy mình đắc tội lớn.

Nam ôm chầm lấy mẹ:

- Mẹ, con khiến mẹ buồn lòng nhiều lắm đúng không? Con xin lỗi mẹ…

Bà Cúc vỗ vỗ lên vai con động viên:

- Thôi nào, có chuyện gì, con nói mẹ nghe đi, con đang bất ổn lắm thì phải.

Nam mỉm cười chua chát:

- Không sao mẹ ạ? Con ổn rồi. Từ giờ con sẽ không làm mẹ buồn nữa. Chuyện của con và Ngọc, chấm dứt rồi mẹ ạ.

- “Sao thế con?” – bà Cúc tỏ vẻ bất ngờ

Nam lưỡng lự vài giây rồi trả lời:

- Chỉ là con cảm thấy nên như vậy thôi mẹ ạ. Có lẽ điều đó tốt cho cả hai. Con mệt rồi, con muốn nằm nghỉ một chút, mẹ khép cửa phòng hộ con nhé.

Nam nằm xuống giường. Anh quyết định không nói sự thật về Ngọc vì sợ càng làm mẹ thêm thất vọng. Hơn nữa, anh muốn giữ những gì tốt nhất có thể về Ngọc trong lòng mẹ. Đó cũng là một cách anh trân trọng tình yêu này, một thứ tình yêu kỳ lạ mà chính anh cũng không bao giờ nghĩ có ngày mình lại trải qua.

Nhìn con trai nằm quay mặt vào tường, bà Cúc biết, Nam đang đớn đau nhiều lắm. Mới hôm trước thôi Nam còn đầy quyết tâm để bên Ngọc, thậm chí cãi cả lời bà, vậy mà giờ Nam lại thản nhiên buông bỏ như thế này, hẳn phải có một lý do tác động ghê gớm lắm. Bà Cúc băn khoăn không hiểu Ngọc đã làm gì để khiến Nam chịu sự đả kích lớn đến vậy.

Bà Cúc cứ lưỡng lự mãi, định gọi điện cho Ngọc. Dù sao thì cô bé đó cũng đã giữ đúng lời hứa. Thái độ của Nam khi về nhà cũng không nổi đóa lên với mẹ, lại còn xin lỗi mẹ, nhận cái sai về mình, điều đó chứng tỏ Ngọc đã không làm xấu đi hình ảnh của bà trong mắt con trai. Có lẽ cái cuộc gặp gỡ giữa bà với Ngọc, Nam cũng không được biết.

Trong lòng bà Cúc lúc này cũng có đôi chút cảm kích. Sau đó bà tự nhủ: “Đúng là trên đời này, con người không ai xấu hoàn toàn cả”. Trong thoáng chốc, bà cũng đã phần nào đó thương xót: Có lẽ con bé Ngọc yêu thằng Nam thật lòng, chỉ có thế nó mới mong điều tốt đẹp nhất đến cho Nam mà thôi.

Bà khẽ thở dài, cuộc đời nhiều khi nghiệt ngã như vậy đấy!

***

Một tuần sau đó, Ngọc được sự cho phép của Bách nên về quê thăm bố mẹ. Cô cũng có rất nhiều những dự định để làm trước khi trở lại thành phố. Những ngày ở quê cùng mẹ, có đôi lần, Ngọc nhìn chiếc điện thoại cả ngày không một dòng tin, không một cuộc gọi, thấy lòng thắt lại nhưng rồi cũng mừng. Nam từ hôm đó hoàn toàn mất hút khỏi cuộc sống của cô. Anh không làm phiền, không một lần liên lạc… đúng như những gì mà Ngọc đề nghị. Vậy mà sao, trong lòng cô lại cứ thấy trống trải, cô đơn tới cùng cực.

Về phần Nam, anh bắt đầu đi xin việc trở lại. Cuộc sống vẫn cứ phải tiếp diễn dù trong lòng mỗi người đều đầy ắp những nỗi buồn. Với Nam, một công việc mới không quá khó bởi anh có bản lý lịch được xem là “lý tưởng”. Vì thế chỉ sau 3 ngày, Nam đã chính thức được nhận ở một công ty khác với mức lương khá cao. Anh nhận lời đi làm luôn bởi sự bận rộn của thể xác là cách tốt nhất để ngăn những suy nghĩ vớ vẩn và quên đi nỗi đau trong tâm hồn.

Nam cuốn vào công việc. Anh làm việc tới đêm, mệt nhoài. Nam đi sớm, về muộn… như một cái bóng. Nhìn con trai như vậy, bà Cúc thắt lòng thắt dạ. Bà biết trong lòng Nam là cả một sự đổ vỡ lớn. Mỗi lần thấy gương mặt vô hồn của con, bà lại nhớ về những ngày mà Nam cười hạnh phúc khi bên Ngọc. Nam đã yêu bằng một thứ tình yêu quá chân thành. Dường như chưa bao giờ bà thấy Nam vui đến thế khi bên Ngọc. Đôi trẻ đúng là… có duyên mà không có phận.

Bà Cúc ngập ngừng mãi rồi bàn với chồng:

- Này ông, thằng Nam nhà mình, trông có khác gì cái xác chết không, tối ngày đi làm, về nhà là lên phòng, cả ngày không nói một câu. Tôi tính hay là sang nhà con bé Linh, nói chuyện với nó. Con bé cũng thích thằng Nam nhà mình, chẳng qua lần trước vì thằng Nam thẳng thừng từ chối nên nó mới không gặp gỡ nữa. Giờ tôi đi nói khéo, có khi con bé hiểu ra. Mà những lúc buồn như thế này, có người bên cạnhchúng nó càng dễ nảy sinh tình cảm.

Bố Nam nhìn vợ, phân tích:

- Bà này, tôi nói bà đừng giận nhưng… những chuyện này, tốt nhất vợ chồng mình cứ đứng ngoài đi, mặc kệ tụi trẻ. Chuyện tình cảm khó nói lắm, đừng can thiệp vào. Thằng Nam buồn, tôi biết chứ. Là bởi vì nó cũng yêu con bé Ngọc thật lòng. Giờ nó chưa bình tâm lại, bà đừng thúc ép gì nữa cả. Làm thế nó chỉ càng thêm chán nản mà thôi.

Bà Cúc thở dài:

- Thì tôi biết vậy, nhưng nhìn thằng con mình thế, tôi xót ruột lắm. Thú thật với ông, giờ ngồi nghĩ lại, cũng thương con bé Ngọc. Hai đứa nó đúng là có duyên mà không có phận. Thằng Nam nhà mình buồn 1, có lẽ con bé Ngọc còn buồn mười. Vì nó sẽ mang những mặc cảm, rồi ám ảnh cả đời này. Tôi cũng chỉ mong sao sau này, đời nó sẽ khác đi.

Bố Nam trầm ngâm. Người đàn ông đi gần hết cuộc đời cũng phải xót xa thương cho một kiếp người.

***

Nam và Ngọc vẫn sống chung trong cùng một thành phố, nhưng tròn 1 tháng rồi, họ không tồn tại trong cuộc sống của nhau. Đã không biết bao đêm Nam đấu tranh dữ dội với chính mình. Anh nhớ cô đến cùng quẫn. Ngọc không phải là cô gái đầu tiên mà Nam yêu, nhưng là cô gái khiến anh cảm nhận được mãnh liệt nhất những rung cảm của tình yêu. Đã nhiều hôm anh đứng đối diện bên kia đường, nơi có con ngõ dẫn vào nhà Ngọc, nhưng đứng đó để nhìn rồi lặng lẽ rời đi. Nam có thể vứt bỏ sĩ diện để lao vào gặp Ngọc, nhưng thứ anh sợ chính là việc tình yêu của anh lại là thứ phiền hà với cô.

Nhận được điện thoại của Bách, Ngọc mỉm cười, lựa bộ váy đẹp nhất. Hôm nay cô cũng trang điểm rực rỡ hơn ngày thường… Ngọc tới địa chỉ khách sạn nơi mà Bách hẹn.

Cũng giống như mọi lần, Bách lại vồ lấy Ngọc mà ngấu nghiến. Khi áo quần trên người Bách trút sạch thì cánh cửa phòng khách sạn bị mở ra một cách thô bạo. Tiếng chân người đạp cửa, sau đó là cả đoàn người lố nhố bước vào. Toàn đàn ông cao to lực lưỡng, lại cũng có vài cô đàn bà không làm gì chỉ cất tiếng chửi cho cuộc vui thêm xôm. Chỉ vài chục giây sau, Ngọc thấy cơ thể mình đau như gãy từng chiếc xương sườn khi đám người lao vào đấm, đá túi bụi. Họ thẳng chân đạp vào bụng, vào mặt cô… Bách bị hai gã đàn ông cao lớn xốc nách trói lại trong bộ dạng chẳng khác gì một con heo đang bị lột trần.

Từ phía sau, một người phụ nữ bước vào, hương nước hoa đắt tiền tỏa ra. Dù đau nhói, dù đôi mắt bị đấm tới vãi máu tươi, Ngọc cũng cố gắng ngước lên nhìn. Có lẽ không cần phải đón nhiều, Ngọc cũng hình dung được đó là vợ Bách. Cuối cùng thì… ngày này cũng đến rồi!

Thùy Liên – vợ Bách bước vào. Cô ta nâng gương mặt của Ngọc lên, nhổ một bãi nước bọt rồi cười:

- Cũng xinh gái đấy, chẳng trách làm cho thằng chồng đốn mạt của tao mê mệt. Giờ mày muốn thế nào, muốn tao cho một nhát vào mặt để sau này hết cửa làm ăn không?

Ngọc cúi đầu, nói lời xin lỗi:

- Em biết em không có quyền được lựa chọn, em xin lỗi chị về tất cả những gì mà em đã làm. Em biết là em đã sai. Vì thế em sẽ chịu mọi hình phạt nếu điều đó khiến chị phần nào nguôi giận.

Thùy Liên ngồi xuống ghế, gật gù:

- Có chí khí đấy, dám làm dám chịu à? Xem ra cũng không phải loại đốn mạt cho lắm. Vậy được, xem như tôi giữ cho cô một con đường.

Bách bình thường như mãnh thú, ngày hôm nay chẳng khác gì động vật hoang dã bị thuần chủng, mặt cắt không còn giọt máu. Liên đến trước mặt chồng, cười vào mặt anh ta:

- Nhà tôi chiều anh quá, nên anh hư đúng không? Anh ra ngoài mèo mả gà đồng, mang tiền cho gái, trong khi cái vị trí ngày hôm nay anh có được đều là do nhà tôi. Anh vuốt mặt mà không nể mũi à? Giờ anh muốn thế nào? Anh tưởng anh giỏi giang một mình chèo lái được á? Chỉ cần bố mẹ tôi rút vốn, rút mọi mối quan hệ về, thì anhnghĩ các đối tác họ chịu hợp tác làm ăn với anh á? Sướng không biết đường sướng à?

Bách quỳ gối xuống, lập cập bám lấy chân vợ mà cầu xin.

- Anh không, là anh dại dột, anh ngu ngốc. Anh bị cô ta mồi chài nên mới vậy. Anh chừa rồi, xin em cho anh một cơ hội. Anhnhất định sẽ không bao giờ gặp cô ta nữa. Loại gái như cô ta không bao giờ có thể sánh với em được. Với anh, cô ta chỉ là thứ mua vui, bóc bánh trả tiền thôi.

- Được, vậy giờ tôi đánh cô ta, anh không thương xót, không thương hoa tiếc ngọc chứ?

- Không, không đời nào, cô ta đáng bị như vậy.

Nghe những lời Bách nói, bị đánh cho tơi tả nằm dưới đất, Ngọc ngước lên nhìn Bách rồi cười khinh bỉ.

Sau câu ra lệnh của Liên, đám đệ tử lao vào trút hết cơn tức giận lên người cô. Một cô ả còn cầm kéo cắt tơi tả mái tóc của Ngọc. Tất nhiên, nhân sự còn được phân công cả người quay chụp cho đúng với bài đánh ghen thường có.

Ngọc không chống cự, không cầu xin mà cứ yên lặng chịu đòn. Cho bị đánh bầm dập, cho tới khi không còn biết gì nữa cả, miệng ộc máu, thân người bị đánh không còn chừa một chỗ nào… Ngọc ngất trên sàn nhà, trước khi cô lịm đi, chỉ nghe thấy lời hô của Liên:

- Thôi, dừng tay lại, đừng để nó chết, rách việc…

***

Ngày hôm sau, clip đánh ghen mà nhân vật chính là Ngọc tràn lan khắp các trang mạng. Người xuýt xoa thương xót, kẻ lại chửi đáng đời. Loan nhanh chóng nhận ra “người quen”, vội vàng về nhà tìm gặp anh trai.

Loan về, chào vội bố mẹ đôi câu rồi hỏi:

- Anh Nam đâu rồi bố mẹ.

- Trên gác đấy, trong phòng, có ngày nào về nhà mà nó không nhốt mình ở đó đâu – Bà Cúc ngao ngán.

Loan gõ cửa phòng, cô bước vào sau khi anh trai mở cánh cửa ra:

- Anh biết vụ clip đánh ghen trên mạng chưa?

Nam chăm chú vào làm việc trên máy tính, tỉnhbơ trả lời:

- Anh không có thời gian cho mấy thứ nhảm nhí đó

Loan lao đến, gập chiếc máy tính của anh lại, đưa ra chiếc điện thoại:

- Là chị Ngọc đó.

Nghe tới tên Ngọc, Nam đã khựng lại. Nhưng rồi nghĩ về những gì đã qua, anh lại cảm thấy chẳng có tư cách gì để bận tâm. Cô gái ấy đã khước từ anh, đã đẩy anh ra khỏi cuộc đời, hà cớ gì anh phải bận tâm xem cô ấy sống thế nào.

- Anh xem đi, bị đánh dã man lắm. Chắc vợ tay kia biết chuyện nên tới đánh ghen. Em còn không dám xem hết vì sợ lắm. Đánh thế này chắc chỉ có nước chết chứ sống sao nổi. Mà thấy dân tình còn đồn là giờ vẫn chưa tìm ra tông tích cô này đâu. Hội kia sau khi đánh ghen xong thì rút, cô này nằm lại đó, lát sau có người đến đón về, đi đâu không ai biết…

Nghe em gái nói, Nam hoảng hồn, tay chân run lẩy bẩy. Anh cầm lấy chiếc điện thoại, vừa xem mà vừa cảm thấy lồng ngực tức tối, tưởng như không thở được. Nam ngồi xuống giường, người đờ đẫn. Thế rồi sau đó, anh đứng phắt dậy, cầm lấy chiếc áo khoác mỏng lao ra khỏi nhà:

- Anh phải đi tìm cô ấy.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 22) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 22)

Ngọc thì mặc cảm bản thân, còn Nam thì dè chừng vì sợ làm tổn thương hay xúc phạm tới người con gái có quá ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 21)

Ngọc mỉm cười. Hôm nay cô thấy lòng nhẹ bẫng, giống như cảm giác mình được hồi sinh. Ngọc đưa tay lau nước mắt cho ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Công nhân rơi vào cảnh khốn khó vì Công ty MVI nợ lương nhiều tháng

Pháp luật Lao động -

Công nhân rơi vào cảnh khốn khó vì Công ty MVI nợ lương nhiều tháng

Vụ việc nợ lương tại Công ty TNHH Mosfly Việt Nam Industries (MVI) đã khiến cuộc sống của người lao động rất khó khăn.

Bảo đảm an toàn để cuộc sống, sản xuất  dần trở lại bình thường

Đời sống -

Bảo đảm an toàn để cuộc sống, sản xuất dần trở lại bình thường

Kể từ thời điểm dịch Covid-19 bùng phát lần thứ tư, mặc dù dịch vẫn diễn biến phức tạp, song, cùng với việc duy trì, mở rộng các “vùng xanh”, hoạt động sản xuất kinh doanh đang từng bước được phục hồi. Yêu cầu bảo đảm an toàn đang được đặt ra nghiêm ngặt, với tinh thần “an toàn mới sản xuất, sản xuất phải an toàn”.

Rời ánh điện nhà máy để trở về nương rẫy

Đời sống -

Rời ánh điện nhà máy để trở về nương rẫy

Với nhiều người dân tộc ở các vùng núi cao, hẻo lánh, chọn rời quê hương để Nam tiến, tìm việc làm là giấc mơ vô cùng lớn. Không ít trong số đó là công nhân đã có nhiều năm gắn bó với ánh điện nhà máy, xí nghiệp. Dịch bệnh bùng phát buộc họ phải quay trở về nương rẫy. Vậy nhưng, hành trình đầy gian nan ấy họ không hề đơn độc.

Hành trình trở về của Giàng

Đời sống -

Hành trình trở về của Giàng

Những cơn mưa như trút nước ở các tỉnh miền Trung nhiều ngày qua khiến hành trình trở về quê của người lao động thêm phần khó khăn. Trong dòng người ấy, chúng tôi có dịp được gặp lại cô gái H'Mông, Sùng Mí Giàng từng là nhân vật gây nhiều cảm xúc cho bạn đọc trong bài viết: “Con gái xin cơm từ thiện để chăm sóc bố bị tai nạn liệt nửa người” trên Cuộc sống an toàn.

Hạnh phúc của người lao động khi con thi đỗ đại học

Đời sống -

Hạnh phúc của người lao động khi con thi đỗ đại học

Anh Trần Tất Tú (làm việc tại Khu công nghiệp Đồng Xoài 2, TP Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước) vui mừng khi con gái thi đỗ Đại học Kinh tế TP HCM. Con gái anh cũng là một trong 100 học sinh con đoàn viên, người lao động vượt khó học tốt được nhận học bổng của Công đoàn.

Bé trai 15 ngày tuổi cùng bố mẹ vượt hàng ngàn km về quê trốn dịch

Đời sống -

Bé trai 15 ngày tuổi cùng bố mẹ vượt hàng ngàn km về quê trốn dịch

Không còn lựa chọn nào khác, ngay khi nới lỏng giãn cách, vợ chồng anh Võ Văn Hiếu (quê ở xã Nghĩa Thuận, thị xã Thái Hòa, tỉnh Nghệ An) ôm con trai mới 15 ngày tuổi vượt hơn 1.400 km từ Bình Dương về quê.

Đọc thêm

Công nhân vui mừng trước thông tin bỏ giấy đi đường khi đi làm tại nhà máy

Công nhân -

Công nhân vui mừng trước thông tin bỏ giấy đi đường khi đi làm tại nhà máy

Theo quy định mới nhất của chính quyền tỉnh Đồng Nai, công nhân trong tỉnh và các chuyên gia từ TP.HCM về sẽ được di chuyển bằng xe cá nhân từ nơi ở đến doanh nghiệp, không cần giấy đi đường. Đây là tín hiệu vui đối với công nhân, lao động và doanh nghiệp khi toàn tỉnh đang từng bước trở lại cuộc sống “bình thường mới”.

Những phận người thất nghiệp, cạn tiền phải rời TP HCM về quê

Đời sống -

Những phận người thất nghiệp, cạn tiền phải rời TP HCM về quê

“Ba, bốn tháng nay vợ chồng tôi không làm được đồng nào, không có tiền lấy gì ăn? Nhà trọ thì không có tiền đóng, chủ trọ mắng nên gia đình tôi phải về quê”. Đó là chia sẻ của anh Nguyễn Vũ Phương (quê Bạc Liêu).

Người mẹ công nhân bật khóc, thương con thiếu thốn khi học online

Đời sống -

Người mẹ công nhân bật khóc, thương con thiếu thốn khi học online

Tăng ca, thêm việc để tích góp lo cho năm học mới của các con, thế nhưng chị Bé vẫn phải bật khóc bất lực khi chứng kiến con chật vật, xoay xở khi thiếu những thiết bị cần thiết để tham gia những giờ học online.

Người lao động mừng vì TP HCM đã từng bước mở cửa hoạt động từ 1/10

An toàn -

Người lao động mừng vì TP HCM đã từng bước mở cửa hoạt động từ 1/10

Ngày 1/10, TP HCM chính thức thực hiện nới lỏng giãn cách sau 4 tháng thực hiện các biện pháp siết chặt để phòng dịch Covid -19. Nhiều cửa hàng đã mở cửa trở lại, ngoài đường người dân đi lại đông đúc. Vì dịch bệnh vẫn còn đang diễn biến nên người dân ra đường đều thực hiện đeo khẩu trang.

Đội “Tình nguyện viên Công đoàn” tham gia lấy mẫu xét nghiệm Covid -19

Công nhân -

Đội “Tình nguyện viên Công đoàn” tham gia lấy mẫu xét nghiệm Covid -19

Trong thời điểm dịch bệnh diễn biến phức tạp tại Bình Dương, công nhân, lao động khoác lên mình bộ đồ bảo hộ, cầm que lấy mẫu, hộ trợ ngành Y tế chống dịch.

Xem phiên bản di động