Thứ ba 03/08/2021 02:03
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 5)

Đời sống - Lam Giang

Cánh tay Ngọc vòng ra sau, ôm chặt lấy tấm thân cao lớn của Nam. Thấy bờ môi Nam cứ đờ ra, gương mặt thì hốt hoảng, ánh mắt hoang mang cực độ, Ngọc vội vàng cấu nhẹ vào lưng anh, ra ám hiệu...
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 4) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 5)

PHẦN 5

Đi theo Ngọc như một đứa trẻ bị dụ dỗ, Nam cứ ngây ngẩn cả người. Ngọc lôi anh tới quán trà đá cách đó không xa, ngồi xuống, gọi 2 cốc trà kèm theo đĩa hướng dương. Mỗi người một chiếc ghế nhựa, cùng với cái bàn nhỏ, Ngọc không ngừng cười, cô ôm bụng quằn quại mà cười. Trong khi đó, mặt Nam méo xệch:

- Sao tự nhiên cô lại làm thế, giờ mọi thứ rối tung lên rồi

- Xem cái mặt anh kìa, trông hài chết đi được. Mà anh trách tôi cái gì chứ, đáng lẽ anh phải cảm ơn tôi mới phải. Lúc đó mà tôi không cứu nguy cho anh, có phải anh bẽ mặt trước mọi người không? Anh định trả lời thế nào, định thừa nhận: Đúng rồi, tôi còn chưa quên được em Trang nên giờ chưa yêu ai à?

Ngọc uống một ngụm trà đá, rồi tiếp tục phân bua:

- Nói cho anh biết, trên đời này, có thể mất mặt trước bất cứ ai chứ tuyệt đối không được mất mặt trước mặt các thể loại người cũ: Từ đồng nghiệp cũ, bạn cũ, nhất là người yêu cũ. Ngay cả khi anh có ế thật đi chăng nữa anh cũng phải tỏ ra cao ngạo mà nói rằng đó là vì anh thấy không ai xứng với mình chứ không phải anh không tìm được ai. Nhìn cái mặt anh khi đó hài không chịu nổi, vừa đáng thương, vừa buồn cười. Tôi chỉ muốn cứu nguy cho anh thôi… Nếu lúc đó tôi không diễn vai đó, có phải anh rất xấu hổ khi thừa nhận mình còn độc thân không? Chắc chắn cái chị Trang gì đó sẽ thương hại anh nhiều lắm. Với đàn ông mà nói, đó là sự thất bại ê chề đấy.

Nam chăm chú lắng nghe rồi gặng hỏi:

- Nhưng… làm sao cô biết Trang là người yêu cũ của tôi?

Ngọc phì cười:

- Mặt anh hiện nguyên chữ: Trang ơi, anh còn yêu em mà.

- Tôi á, tôi đâu có.

- Anh còn chối, lúc đó miệng anh cứng đờ, cảm giác như sắp hóa đá tới nơi còn gì.

- Không phải vậy, không có chuyện tôi còn yêu, chỉ là gặp lại người cũ, đúng là… có hơi bất ngờ và hồi hộp.

Ngọc kéo ghế lại gần, nhìn cho rõ mặt Nam rồi khẽ hỏi:

- Tôi hỏi thật, năm xưa, là anh bị chị ta đá đúng không?

Gương mặt Nam đỏ bừng lên, anh ấp úng:

- Nói là bị đá thì cũng không hẳn nhưng… đúng là… đúng là cô ấy chủ động chia tay tôi trước. Khi đó, tôi đi du học, cô ấy ở nhà và… yêu người khác. Cô ấy nhắn tin nói chia tay, kể từ đó, chúng tôi không gặp nhau nữa.

- Lại còn nói không phải bị đá, đó không chỉ là bị đá mà còn là bị cắm sừng, anh hiểu không. Chẳng trách vừa rồi chị ta huênh hoang thế. Có khi còn nghĩ vì anh chưa quên được chị ta, nghĩ mình có giá lắm. Mà chưa biết chừng, chị ta giờ cũng đang đơn thân lẻ bóng, lại mong được nối lại cùng anh lắm ấy chứ.

Nam xua tay:

- Không đâu, Trang lấy chồng rồi, tôi còn nghe nói chồng cô ấy rất giàu.

- Thế mới lại càng có vấn đề, nói không chừng, giờ cô ta đã ly hôn, gặp lại anh thế này lại chẳng mong tình xưa nghĩa cũ tái hợp ấy chứ.

- Thôi, cô đừng đùa nữa. Hôm nay cô tạo ra câu chuyện thế này, cuối tuần tôi không biết phải tính sao?

- Ơ hay, tính sao là tính sao? Thì cứ thế mà diễn, anh cứ sắm vai chàng trai đang hạnh phúc trong tình yêu đi.

- Cô… sẽ đi cùng tôi à?

- Thì tất nhiên, tôi đã làm thì phải làm tới cùng chứ. Cũng lâu rồi không diễn kịch, chơi một chút cũng vui mà. Giờ tôi chỉ cần anh trả lời một câu hỏi thôi, còn lại mọi chuyện, anh cứ nghe theo lời tôi.

- Câu hỏi gì?

- Giả dụ, nếu đúng là cái chị Trang kia giờ đang một mình lẻ bóng, kiểu như đã ly hôn hoặc có khi là chưa kết hôn cũng nên, và chị ta có ý muốn nối lại với anh, thì ý anh thế nào?

- Tất nhiên là không rồi? Không phải vì chuyện Trang đã từng phản bội tôi mà tôi còn căm hận, cũng không phải tôi tính toán cô ấy đã từng có chồng, chỉ là… tôi không còn yêu cô ấy, cũng không có cảm giác gì nữa cả thì sao có thể quay lại chứ?

Ngọc vỗ vai Nam:

- Được, có chí khí lắm. Nam tử hán đại trượng phu, nói được làm được. Anh ngoài cái tính nhát gái, đù đờ và hiền lành quá ra thì cũng đâu có kém cỏi gì, vì thế không việc gì phải nao lòng với một cô gái đã từng đá mình như thế. Anh cứ kiên định với lựa chọn đó là được, hôm tới, anh chỉ cần làm theo mọi thứ mà tôi sắp đặt và đừng quên gọi tôi là em yêu cho có vẻ là một đôi, thế là xong.

Hôm đó, cả hai chia tay nhau ra về, Ngọc vẫn không ngừng buồn cười vì cái sự khù khờ, đáng yêu của Nam. Còn anh, ấn tượng đọng lại về Ngọc là một cô nàng nhiệt tình, tếu táo, vừa đáo để lại vừa dễ thương. Cũng vì thế mà anh luôn cảm thấy con người cô đầy những mâu thuẫn.

***

Vậy là ngày cuối tuần cũng đến, buổi tối hôm đó, Nam sẽ đi họp lớp cùng với Ngọc, với tư cách là một cặp đôi. Ở lớp Đại học của anh cũng không còn nhiều người chưa lập gia đình, những người chưa kết hôn thì cũng đều có đôi, có cặp cả rồi. Khi tới nơi, Nam khẽ thở phào một cái vì chí ít hôm nay anh có người đi cùng, nếu không sẽ cảm thấy bơ vơ, lạc lõng biết mấy.

Khoác tay Nam tiến vào khu nhà hàng, hôm nay Ngọc đẹp rạng ngời. Dĩ nhiên, cách phục sức của Ngọc phù hợp với một cuộc gặp gỡ như thế này. Cô mặc chiếc váy xòe tới đầu gối, cổ vuông, hoa nhí xinh xắn, vừa kín đáo lại vừa trẻ trung. Thực ra, với ngoại hình của Ngọc thì có vẻ như trang phục được đẹp lên nhờ cô chứ không phải ngược lại. Cô cũng trang điểm nhẹ nhàng, tươi tắn, không cầu kì quá… Ban nãy khi tới đón Ngọc, Nam cũng bị đứng hình trong vài chục giây với hình ảnh này. Còn bây giờ, đám bạn trai học cùng lớp với Nam, ngay cả khi có vợ hoặc bạn gái đi cũng phải len lén nhìn trộm vài giây cho thỏa.

Nhìn thấy tất cả mọi người đều tay trong tay với một nửa của mình, Ngọc mỉm cười, ghé sát tai Nam thì thầm:

- May cho anh nhé, nếu hôm nay không có tôi đi cùng thì chẳng phải anh là sinh vật lạ trong bữa tiệc hạnh phúc này sao?”

Trước cái sự tình tứ của Ngọc, Nam cũng cố diễn cho ăn ý, anh ghé tai Ngọc đáp lời:

- Được, công lao này tôi nhất định báo đáp.

Cả hai cùng bật cười. Nhìn từ xa, họ thực sự là một cặp đôi hoàn hảo.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu, mọi người di chuyển vào bàn. Dĩ nhiên, Ngọc và Nam ngồi cạnh nhau như một đôi tình nhân thực thụ. Tới lúc này, mọi người mới để ý còn thiếu Trang. Lớp trưởng đứng lên bao quát:

- Hình như Trang còn chưa đến thì phải. Hôm trước Trang báo có đi mà, Trang còn nằm trong thành phần ban tổ chức, sao hôm nay lại chưa thấy đâu vậy? Có ai liên lạc với Trang không thế?

- Mình đây

Sau câu nói đó, Trang bước vào. Cô đi một mình như chờ đợi một sự ghép cặp nào đó. Hôm nay, Trang cũng xuất hiện với diện mạo vô cùng xinh đẹp, cứ như thể để gây ấn tượng hoặc… “chặt chém” một ai đó. Cả đám thậm chí phải “woahh” lên khi thấy Trang xuất hiện. Thật khó có thể phân định xem, Trang và Ngọc hôm nay, ai xứng danh là “Nữ hoàng của buổi tiệc”.

Trang đánh mắt về phía Nam và nhận ra anh đi cùng Ngọc. Cô chủ động bước tới nói với Nam:

- Mình đi một mình, chỗ này còn trống, mình ngồi đây được chứ?

Trong khi Nam bối rối chưa biết trả lời ra sao thì Ngọc đã hối thúc:

- Kìa anh, kéo ghế cho chị Trang đi, đừng để người đẹp phải đứng lâu.

Nam lập cập làm theo lời Ngọc nói, sau đó ngồi lại vào ghế của mình. Anh kéo sát ghế về phía bên Ngọc hơn, để ra một khoảng trống nhỏ với phía bên Trang. Nam bị kẹp giữa 2 cô gái xinh đẹp nhất bữa tiệc: Một người yêu cũ và một người yêu hờ!

Ngọc tủm tỉm cười. Cô đã đoán đúng, Trang rõ ràng là có ý đồ với Nam. Cái việc chị ta ăn mặc xinh đẹp, lộng lẫy tới như vậy, lại đi một mình đã phơi bày cái âm mưu đó. Đã thế, Ngọc lại càng không để chị ta được toại nguyện.

Ngọc gắp thức ăn vào bát của Nam, tình tứ nhìn anh:

- Anh ăn đi.

- Cảm ơn em.

Trang nhìn vào bát của Nam, nhận thấy miếng thức ăn mà Ngọc gắp là chả tôm liền tủm tỉm cười:

- Xem ra, hai người có vẻ không hiểu nhau lắm nhỉ, Nam đâu có ăn được tôm.

Trang cố tỏ ra mình là người hiểu Nam và hạ bệ Ngọc một vố, nào ngờ, Nam đưa miếng chả tôm lên miệng, cắn một miếng ngon lành. Thấy thế, Ngọc lập tức “chơi” lại ngay:

- Đó là anh Nam thời mà chị biết, anh Nam bạn trai em bây giờ, thứ gì cũng ăn được chị ạ, chỉ cần là em mời, anh Nam nhất định sẽ hào hứng ăn. Đúng không anh?

- Đúng vậy, chả tôm rất ngon, em cũng ăn một miếng đi.

Nói rồi, Nam đưa miếng chả tôm còn lại về phía Ngọc, cô ý nhị cắn một miếng nhỏ. Ngồi phía bên cạnh, Trang nóng mắt, gương mặt đỏ phừng phừng. Cô càng thế, Ngọc lại càng thấy thích thú trong lòng.

Sau bữa ăn, cả đoàn kéo nhau ra khu bãi cỏ lớn để vui chơi. Nam đứng nhìn từng tốp chơi trò chơi tập thể, mỉm cười. Thật đúng là sau bao nhiêu năm, dù đã lớn thế nào, dù đã có gia đình, con cái thì mỗi lần gặp nhau, cả lũ vẫn nhí nhố như hồi còn là sinh viên.

- Cuộc sống của anh ổn chứ?

Trang bước tới từ phía sau, từ từ đứng cạnh Nam. Trước đây, mỗi khi chỉ có hai người họ mới xưng hô anh em, còn khi ở trước mặt bạn bè, cả hai gọi tên như những người bạn. Trang chủ động tiếp cận Nam thế này khiến anh cảm thấy vừa có chút gần gũi lại vừa ngại ngùng:

- Cũng ổn, còn em…

- Em ly hôn rồi…

Nam sững ra vài giây. Không phải chỉ vì cái thông tin mà Trang vừa nói, anh còn hơi ngạc nhiên vì nó đúng như những gì Ngọc phán đoán. Trang thấy gương mặt trĩu tâm tư của Nam liền tiếp tục câu chuyện:

- Chắc là ông trời bắt em phải trả giá vì đã phụ bạc anh. Ngày đó sau khi bọn mình chia tay, khoảng 1 năm sau thì em cưới. Nhưng rồi cuộc hôn nhân ấy không được lâu bền, vài tháng sau đấy em đã phát hiện ra anh ta ngoại tình. Em cố gắng tha thứ, nhẫn nhịn để níu giữ nhưng cũng chỉ được 2 năm thì ly hôn. Em tay trắng ra đi vì không có con và toàn bộ tài sản đều là của anh ta trước khi cưới. Giờ thì em là người đàn bà một đời chồng, cô đơn và làm lại mọi thứ từ đầu.

Nam thinh lặng. Anh không biết phải nói gì vào lúc này. Nếu hỏi anh có thương Trang không, dĩ nhiên là có. Phàm là mối quan hệ quen biết sơ sơ thôi cũng sẽ thương xót với số phận của một người phụ nữ khi họ ly hôn trong cái tình cảnh ngang trái thế này, huống chi, dù sao anh với cô cũng từng là một thời yêu đương, từng là mối tình đầu nhiều mộng tưởng. Nhưng trong cái cảm xúc thương xót ấy, tuyệt nhiên không có bóng dáng của thứ ái tình năm xưa.

- Từ hồi chia tay em đến giờ, anh chưa yêu ai đúng không?

Trang chủ động lái câu chuyện theo hướng đó, Nam ấp úng:

- Anh… anh và Ngọc…

Trang nhìn thẳng vào mắt Nam mà chất vấn:

- Anh không cần phải cố diễn đâu. Quen anh bao năm, em thừa hiểu anh thế nào mà, anh không phải nói dối. Em biết, anh với cô bé đó không phải là một cặp, cả hai chỉ đang diễn thôi. Mặc dù có cố tỏ ra tình tứ nhưng đó đâu phải là cách mà anh yêu. Anh không hay quen thể hiện tình cảm ở chốn đông người. Ngày xưa chúng mình yêu nhau, đến xưng hô là anh em trước mặt mọi người anh còn ngại. Giờ anh và cô bé đó cứ tình tứ ra mặt như thế, chẳng qua là để chọc tức em thôi, đúng không. Hoặc anh đang cố chứng tỏ mình đang ổn để mọi người không trêu chọc thôi, phải không?

Nói tới đây, Trang chủ động nắm lấy tay Nam:

- Liệu, anh có thể nào cho em một cơ hội được không? Em biết là em không xứng đáng nhưng nếu anh chưa yêu ai thì…

Trang còn chưa nói hết câu, tiếng Ngọc đã vang lên phía sau:

- Chị nói đúng rồi đấy, rõ ràng là chị không xứng đáng, thế nên đừng níu kéo anh Nam nữa.

Ngọc tiến đến, gạt tay Trang ra, bám lấy cánh tay Nam như đánh dấu chủ quyền. Cô nhìn Trang khiêu khích:

- Có vẻ như vì quá cô đơn nên chị không dám chấp nhận thực tế mà tự vẽ ra mấy cái câu chuyện bi lụy về anh Nam để tự an ủi chính mình thì phải. Để em nói cho chị biết nhé. Tất cả những gì mà chị nói về anh Nam, cái anh chàng không biết ăn tôm, cái anh chàng ngại thể hiện tình yêu trước đám đông… là cái người mà chị đã “cắm sừng” anh ta và rồi đá bay anh ta ra khỏi cuộc đời, chứ không phải là anh Nam hiện tại. Anh Nam bây giờ yêu và sẵn sàng công khai tình yêu đó. Nếu chị không tin thì để em chứng minh cho chị thấy nhé.

Nam còn đang ớ người ra, chưa hiểu Ngọc sẽ làm gì tiếp theo để còn phối hợp cho ăn ý thì cô đã quay người lại, đối diện với anh, kiễng chân lên, hôn lên môi anh. Cánh tay Ngọc vòng ra sau, ôm chặt lấy tấm thân cao lớn của Nam. Thấy bờ môi Nam cứ đờ ra, gương mặt thì hốt hoảng, ánh mắt hoang mang cực độ, Ngọc vội vàng cấu nhẹ vào lưng anh, ra ám hiệu để Nam “cùng diễn xuất” với mình. Vài giây sau, Nam mới định thần lại, anh cũng chẳng còn cách nào khác, hơn nữa thú thật là Ngọc đẹp quá, một cô gái đẹp như thế đang ôm lấy mình, hôn mình một cách say mê làm cho Nam cũng không ngừng ham muốn lại. Anh cũng chủ động hôn lại cô. Giờ thì họ thực sự giống như một cặp đôi thực thụ.

Nhìn cảnh tượng đó, Trang tức tối, hậm hực:

- Hai người… hai người… thật đúng là…

Sau đó, Trang vùng vằng chạy khỏi chỗ đó. Thấy vậy, vừa hôn Nam, Ngọc vừa đánh mắt nhìn về phía Trang. Trong khi đấy, Nam vẫn đang nhắm mắt và tận hưởng nụ hôn. Trang đi rồi, Ngọc đột ngột rời bỏ bờ môi của Nam, ôm bụng cười ngặt nghẹo. Nụ hôn đã dứt, Nam như người trở về từ cõi mộng, hai má đỏ ửng lên vì xấu hổ. Thế mà Ngọc lại như có vẻ chẳng bận tâm gì về cái màn môi chạm môi của hai người.

- Tôi cười chết mất, cười đau cả bụng, xem cái mặt chị ta tím lại, thiếu chút nữa là nổ tung mà không nhịn được cười.

Ngọc quay lại nhìn Nam, ra hiệu:

- Anh ra chào mấy người bạn của anh đi, rồi mình về. Kịch hay đến đây là đủ rồi, không nên cố diễn thêm nữa kẻo anh lại lộ vai mất. Nếu ai đó có hỏi sao về sớm thế, anh nhớ nói là tại người yêu tôi mệt muốn về, nói thế nào cho nó ngọt ngào vào.

Ngọc nháy mắt với Nam rồi cầm túi xách tung tẩy ra phía ngoài. Anh lững thững làm theo mọi lời Ngọc nói rồi nhanh chóng ra về.

Trên taxi ra về, Nam ngại ngồi ra một góc, không dám nói năng gì. Trong khi đó, Ngọc cũng ngó lơ ra phía ngoài đường, mắt như tìm kiếm một thứ gì đó. Bất chợt, cô reo lên:

- A đây rồi, có bán, may quá. Bác tài ơi, dừng xe lại, dừng xe lại đi ạ.

Còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Ngọc đã thúc vào tay Nam:

- Anh trả tiền taxi đi, mình xuống thôi.

- Đi đâu thế?

- Vào quán nướng này ăn chút gì đó đi, tôi đói bụng quá. Quán lần trước chúng ta từng ăn đó. Yên tâm đi, tôi mời.

Nam lập cập rút ví thanh toán tiền xe rồi chạy đuổi theo Ngọc. Cái cô gái ấy chân ngắn hơn Nam mà không hiểu sao đi nhanh thế. Nhìn cái điệu bộ như là háo hức, đói lắm rồi thì phải.

Một bàn ăn đồ nướng được dọn ra, cả hai ngồi đối diện nhau. Tay Ngọc nhanh thoăn thoắt, nướng đồ, cắt thức ăn thành từng miếng nhỏ, gắp vào bát cho mình, gắp cho Nam, bỏ vào miệng… Cô làm mọi thứ một cách háo hức, thích thú. Trong khi đó, Nam cứ ngồi im, thi thoảng lại ngây ra nhìn Ngọc ăn. Cô dừng lại, ngước lên nhìn Nam:

- Anh sao thế, không ăn à? Hay là không hợp khẩu vị? Với tôi đồ nướng ở cái quán bình dân này là ngon nhất đấy. Vừa nãy, đi dự tiệc với anh tôi có ăn được gì đâu, chỉ lo diễn cho hợp ý. Vả lại cũng không thấy ngon miệng. Giờ đói quá.

Vừa nói Ngọc vừa nhai nhồm nhoạm 1 miếng thịt lớn. Cái phong cách ăn uống này của cô thật khác biệt với cái vẻ sang chảnh, kiêu sa mà mỗi lần ở văn phòng Ngọc thể hiện.Trong đầu Nam bây giờ cứ lởn vởn cái nụ hôn ban nãy. Mặc dù biết nó chỉ là một trò đùa cợt, chẳng có tình ý gì, nhưng anh vẫn bị ám ảnh. Với một cô gái mà nói, nụ hôn là điều rất thiêng liêng, quan trọng, vậy mà Ngọc lại “ban phát” nó dễ dàng như thể chỉ là một cái nắm tay vậy… Anh cứ thế miên man suy nghĩ, cho tới khi Ngọc phải tát nhẹ vào má mới khiến Nam giật mình:

- Anh Nam, này, này… Anh sao thế?

- À, tôi không sao…

Ngọc chống đũa xuống, ghé mặt lại gần Nam chất vấn:

- Không sao? Anh không giỏi nói dối đâu, nên tốt nhất là khai thật. Nói xem, anh làm sao nào? Đừng bảo với tôi là anh lại thấy tiếc cái chị Trang đó thật nhé. Nếu anh thấy tiếc thì đưa điện thoại đây, tôi gọi cho chị ta, báo với chị ta chuyện chúng ta chỉ là giả thôi. Chỉ cần bảo thế thì chị ta lại lao đến với anh ngay đêm nay ấy mà.

- Không, không phải vậy…

Nam cầm cốc trà đá bên cạnh tu ực một cái, rồi lắp bắp:

- Không phải chuyện đó, chỉ là tôi đang nghĩ đến việc ban nãy…

- Việc ban nãy là việc gì…

- Thì… chuyện cô… bất ngờ hôn tôi ấy.

Ngọc đang nhí nhảnh là thế, đột nhiên tắt lịm nụ cười, mặt nghiêm túc. Cô xoay trái, xoay phải nhìn Nam cho kĩ rồi cười lớn:

- Này, đừng nói với tôi là anh xấu hổ hay sợ hãi vì đã hôn tôi nhé. Anh là đàn ông, là gã đàn ông 30 tuổi đấy, không lẽ anh chưa từng hôn ai?

- Đương nhiên là không phải, ngày trước yêu Trang, chúng tôi cũng đã từng hôn nhau mà. Nhưng lúc đó chúng tôi là một đôi, chuyện đó là bình thường. Còn tôi với cô thì không phải vậy…

Càng nghe Nam nói, Ngọc càng cười đau bụng:

- Trời ạ, thì lúc đó chúng ta đang đóng cặp là một đôi mà.

Cô gắp miếng thức ăn lên, đưa vào miệng Nam. Anh ngoan ngoãn há miệng ra đón lấy miếng đồ ăn. Ngọc nói:

- Anh nghe này, tôi chỉ coi đó là một màn kịch, mà đã diễn thì phải tròn vai, thế thôi. Nụ hôn đó, anh cứ coi nó như là cách thể hiện tình cảm của những người bạn đi, không cần phải ngại ngần đâu. Anh cứ thế này, chúng ta sẽ càng khó xử hơn đó.

Nam gật đầu nhận lời. Sau đó cả hai ăn uống ngon lành. Cuối buổi, Nam đứng lên trả tiền nhưng Ngọc tranh bằng được.

- Để tôi, tôi đã nói là tôi mời mà. Mình đi bộ ra đoạn đầu đường lớn rồi gọi xe nhé. Đi bộ một chút cho xuôi, tôi ăn no quá.

Cả hai cầm theo túi đồ, cùng nhau rảo bước. Thành phố về đêm thưa dần người qua lại, bóng hai người đổ dài trên con ngõ nhỏ…

Vất vả lấy mẫu xét nghiệm hơn 3.000 công nhân công ty có ca nhiễm Covid-19 tại Đà Nẵng Vất vả lấy mẫu xét nghiệm hơn 3.000 công nhân công ty có ca nhiễm Covid-19 tại Đà Nẵng

Sáng 15/7, hàng trăm người trong số khoảng hơn 3.000 công nhân của Công ty TNHH MURATA MANUFACTURING Việt Nam (KCN Hòa Khánh, Đà Nẵng) ...

Đà Nẵng: Tiếp tục ghi nhận thêm 14 ca mắc mới tại công ty hơn 4.000 công nhân Đà Nẵng: Tiếp tục ghi nhận thêm 14 ca mắc mới tại công ty hơn 4.000 công nhân

Sáng 15/7, xác nhận với phóng viên Cuộc sống an toàn, bác sĩ Phạm Phú Điềm – Phó Giám đốc Trung tâm Y tế quận ...

Khi giúp đỡ người khác, đừng quên giữ lại phẩm giá cho họ Khi giúp đỡ người khác, đừng quên giữ lại phẩm giá cho họ

Cách đây vài hôm, trong các clip trên kênh YouTube của một người thanh niên sống tại Sài Gòn, chúng ta thấy nhiều hình ảnh, ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Công nhân -

TIỂU PHẨM: Phải 5 T!

Thường người ta kiêng số bốn theo “sinh, lão, bịnh, tử”. Tôi đề nghị mình thêm 1 cái “tê” nữa thành năm “tê”...

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

Công nhân -

Hành trình đầu đời của cậu bé 10 ngày tuổi trở về quê tránh dịch

22h30 tối 31/7, chuyến xe đưa anh Xồng Bá Xò cùng vợ và con trai gần 10 ngày tuổi đã đến Nghệ An, hoàn thành chặng đường hơn 1.500km trở về nhà đầy sự yêu thương và chia sẻ.

Hơn 4 tấn gạo, miến, rau, củ... nhưng quý nhất là “tình người” giữa mùa dịch

Đời sống -

Hơn 4 tấn gạo, miến, rau, củ... nhưng quý nhất là “tình người” giữa mùa dịch

Trong những ngày cuối tháng 7, nắng nóng gay gắt kéo dài nhưng cũng không ngăn được những chàng trai, cô gái trong CLB Thiện nguyện Tình bạn (ở Ninh Bình) sắp xếp nhu yếu phẩm để gửi vào hỗ trợ cho bà con ở TP HCM đang ngày đêm chống dịch Covid-19. Sau mấy ngày kêu gọi, những con số dần tăng lên, gạo, miến, rau, củ, quả... đều đủ cả. Mỗi người một công đoạn, bận luôn tay, luôn chân nhưng ai nấy đều phấn khởi vì gửi gắm được những món quà “tình người” giữa mùa dịch.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 11)

Từng tờ tiền trong bọc đó đánh đổi bằng cảm giác ê chề, nhục nhã, bằng những nỗi đau thể xác và cả tinh thần của Ngọc. Nhưng Nam không nghĩ những đồng tiền ấy bẩn thỉu...

Chuyến xe 0 đồng: Tiếp ứng hơi thở

Công nhân -

Chuyến xe 0 đồng: Tiếp ứng hơi thở

Sài Gòn đang căng mình chống đỡ trước làn sóng Covid hung hãn chưa từng thấy khi có đến hàng nghìn ca nhiễm mới mỗi ngày. Khó khăn, gian khổ nhưng trong cuộc chiến dài hơi này, lực lượng chức năng nơi tuyến đầu chống dịch không đơn độc vì luôn có sự tin tưởng và đồng hành của người dân cả nước, trong đó có những chuyến xe 0 đồng.

Sau mỗi chuyến cứu nạn là một lần cách ly vì Covid-19

Đời sống -

Sau mỗi chuyến cứu nạn là một lần cách ly vì Covid-19

Những “chiến sĩ” cứu nạn trên biển đang ngày đêm thầm lặng vvvượt bão, đối mặt với hiểm nguy để giành giật sự sống cho ngư dân, thủy thủ gặp nạn. Họ có thể lây nhiễm Covid-19 bất cứ lúc nào.

Đọc thêm

Trải lòng của công nhân khi thực hiện “3 tại chỗ”: Gửi con về quê để an tâm đi làm

Đời sống -

Trải lòng của công nhân khi thực hiện “3 tại chỗ”: Gửi con về quê để an tâm đi làm

Với tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp, tỉnh Bình Dương đã thực hiện “3 tại chỗ” tại một số doanh nghiệp đảm bảo đủ điều kiện an toàn sản xuất. Chính vì thế nhiều công nhân rất nhớ nhà, thương con, nhưng được sự quan tâm chăm sóc của công đoàn, doanh nghiệp họ đã yên tâm sản xuất.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 10)

Nằm xuống giường cạnh mẹ, Ngọc định nhắn cho Nam vài dòng nhưng nhìn đồng hồ đã gần 1h sáng, vả lại, bản thân cảm thấy đầy nhơ nhớp, cô tự hỏi mình nhắn cho anh với lí do gì?

Nữ công nhân F1 nghẹn ngào với nỗi đau mất con giữa mùa dịch: “Mẹ xin lỗi con!”

Đời sống -

Nữ công nhân F1 nghẹn ngào với nỗi đau mất con giữa mùa dịch: “Mẹ xin lỗi con!”

Đến tận bây giờ, khi nghĩ lại khoảng thời gian trong tháng 6 vừa qua, chị Lộc Bích Ly (29 tuổi, công nhân Công ty TNHH Samkwang Vina) vẫn chưa nguôi ngoai vết thương lòng, cú sốc quá lớn với chị trong thời gian thực hiện cách ly. Đó là phải nói lời tạm biệt với đứa con vắn số khi đang mang thai ở tuần thứ 30.

Chính sách hỗ trợ NLĐ và DN bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 triển khai thông thoáng

Đời sống -

Chính sách hỗ trợ NLĐ và DN bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 triển khai thông thoáng

Ông Đào Ngọc Dung - Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cho biết, chính sách hỗ trợ người dân và doanh nghiệp bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 triển khai rất thông thoáng: Giảm 2/3 thủ tục, rút ngắn 2/3 thời gian so với Nghị quyết 42/NQ-CP năm 2020.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

Nhưng tiếng khóc của Ngọc phía sau lưng anh, cả cái vòng tay xiết ghì đầy nôn nóng kia nữa khiến Nam không thể nào bình tĩnh được.

Xem phiên bản di động