Thứ tư 28/07/2021 11:41
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm( Phần 6)

Đời sống - Lam Giang

Gương mặt cô nhợt nhoẹt, son môi nhòe nhoẹt, hai má đỏ ửng còn in hằn 5 đầu ngón tay. Cô vừa chạy từ dãy hành lang vắng người kia đến. Nhìn thấy Nam, Ngọc cũng hốt hoảng.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 5) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 4) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm( Phần 6)

PHẦN 6

Nam và Ngọc cùng nhau đi dạo một đoạn đường. Sực nhớ ra một chuyện, Ngọc bám lấy tay Nam hỏi:

- À, chút nữa thì quên, ban nãy ở bữa tiệc, chị Trang nói anh không ăn được tôm, sao lúc đó anh liều thế, dám ăn miếng chả tôm mà tôi gắp. Mặc dù cố nhập vai cho tốt nhưng mà nhỡ anh dị ứng thật, lăn đùng ra đó thì tôi biết phải làm sao?

Nam cười rạng rỡ rồi trả lời:

- Tôi đâu có ngốc thế, dĩ nhiên là phải lượng sức mình chứ. Mấy cái chả tôm đó, tôi ăn rồi, làm gì có tôm đâu, toàn thịt và bột nhào nặn thành, có chăng là hương liệu tôm từ cái bột mà họ đem nhào thôi, thế nên tôi ăn mà không sợ…

Ngọc ngả người ra phía trước, nhìn Nam kiểu kinh ngạc rồi từ từ khen ngợi:

- Xem ra trưởng phòng của tôi cũng không phải chỉ là mọt sách hay chàng công tử bột. Nước cờ này đúng là khiến người ta phải thán phục rồi.

Nhìn cái điệu bộ đáng yêu đang cố pha trò của Ngọc, Nam thấy gần gũi, dễ chịu vô cùng. Anh xóa bỏ cái khoảng cách của sếp với nhân viên, cái khoảng cách của người đàn ông đối với một cô gái, xóa bỏ cả những băn khoăn về tính cách thật của Ngọc, coi cô như một người bạn thân thiết. Nam cốc nhẹ lên đầu Ngọc một cái:

- Đương nhiên rồi, đâu phải ngẫu nhiên tôi là sếp của một nhân viên cứng đầu như cô chứ.

Ngọc bị vấp, thiếu chút nữa thì ngã ngửa ra phía sau, may có Nam nhanh tay túm lại được. Cô đổ ập cơ thể vào người Nam, khoảnh khắc đó cả hai cùng bối rối. Nhưng Ngọc là cô gái rất tinh tế để xứ lý mọi cái tình huống ngại ngùng đó thành bình thường. Cô vui vẻ trở lại để Nam không ngượng.

- Mà, tôi hỏi cô chuyện này được không?

Thấy giọng điệu có vẻ nghiêm trọng của Nam, Ngọc biết những lời phía sau không phải là chuyện đùa cợt nên chăm chú lắng nghe:

- Anh nói đi.

- Có thể những lời này khiến cô cảm thấy không được vui, nếu có gì không phải, cô đừng bận tâm quá nhé!

Ngọc đánh một cái thật mạnh lên vai Nam, không biết từ bao giờ, họ trở nên thân thiết đến như vậy:

- Anh bắt đầu có cái thói quen rào đón đó từ bao giờ thế, tôi không phải là kiểu con gái chấp nhặt từng câu nói, anh có gì cần hỏi thì hỏi đi.

Nam gãi đầu, gãi tai:

- Thật ra, biểu hiện bên ngoài của cô đúng là không dễ gần. Tuy nhiên, làm việc với cô mấy tuần qua, tôi thấy cô cũng không quá tệ. Nhưng không hiểu vì sao mọi người trong văn phòng lại có vẻ xa lánh cô như thế? Giữa mọi người có xích mích gì à?

Lần này, Ngọc không nhìn vào mắt Nam như mọi lần nữa. Cô dạo bước, mắt né tránh nhìn đi xa xăm:

- Chẳng có xích mích gì cả. Họ có lý do để làm thế. Tôi không trách họ. Nếu đổi lại là họ, tôi cũng ghét những cô gái như tôi mà thôi.

- Cô nói vậy là sao? Thực sự những lần ở bên cô, tôi cảm thấy cô khá đáng yêu, có khi còn lí lắc, tinh nghịch. Cô cũng không phải là người không có năng lực, chuyên môn. Tôi thậm chí còn đánh giá cô cao hơn một số người có thâm niên trong phòng. Tôi tin cô không phải là người xấu. Nhưng khi ở trên văn phòn thì biểu hiện của cô cũng không được tốt cho lắm. Tôi chỉ không hiểu, đâu mới là con người thật của cô.

Ngọc nhìn vào mắt Nam rồi cười:

- Hi vọng là sau khi biết rõ về tôi, anh sẽ không rút lại những lời có cánh vừa rồi. Nhưng dù sao cũng cảm ơn vì anh đã dành cho tôi những ấn tượng tốt, ít nhất là tới bây giờ.

Gương mặt Ngọc chùng xuống, buồn buồn, dưới ánh đèn mờ ảo cũng vẫn có thể nhận ra tâm sự đó. Vài phút sau, Ngọc quay lại nói với Nam:

- Tôi có thể có một thỉnh cầu không?

Nam ấp úng:

- Cô nói đi, làm gì mà nghiêm trọng thế? Sao phải thỉnh cầu?

- Anh… có thể làm bạn với tôi không? Anh biết đấy, tôi không có nhiều bạn, vì thế… Đương nhiên, anh có quyền từ chối, cái này tôi không bắt ép. Tôi cũng không muốn anh bị ảnh hưởng hay cảm thấy phải gượng ép khi làm bạn với tôi…

- Không đâu, ở bên cô tôi thấy khá thú vị, ngoài công việc, trong cuộc sống, chúng ta hoàn toàn có thể là bạn mà. Tất nhiên là tôi sẽ không vì thế mà bỏ qua nếu cô mắc lỗi gì đó trong công việc đâu nhé.

Ngọc mỉm cười, đề nghị bắt tay:

- Anh yên tâm, tôi có thể không biết nhiều cái chứ biết điều thì có. Làm bạn cũng chỉ là thi thoảng buồn, rủ nhau đi ăn, uống vài chén rượu, ê a mấy câu chuyện không đầu không cuối cho cuộc sống này bớt nhọc nhằn thôi mà. Thôi muộn rồi, mình về đi. Anh bắt taxi về nhé. Tôi đi xe ôm, tạm biệt.

- Sao cô không đi cùng taxi với tôi luôn, tôi đưa cô về rồi về cũng được mà.

- Không, tôi không thích, tôi muốn đi xe ôm cho thoáng.

- Nhưng muộn rồi, cô về một mình nguy hiểm lắm.

Ngọc vỗ vai anh bạn, nháy mắt, tếu táo trêu lại:

- Ý anh là nguy hiểm cho người lái xe ôm chở tôi à? Tôi đâu phải loại dễ bắt nạt. Thôi, tôi về đây, tạm biệt.

Ngọc lên chiếc xe ôm vừa gọi được, vẫy tay chào tạm biệt Nam. Anh tần ngần đứng nhìn theo, phải tới vài phút sau mới gọi taxi để ra về.

***

Về tới nhà, tắm sạch sẽ xong, trèo lên giường, nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm. Nam còn chưa ngủ ngay, lôi điện thoại ra, nhắn cho Ngọc một dòng tin:

- Cô về tới nhà chưa?

Chừng chỉ nửa phút sau, điện thoại vang lên:

- Tôi về rồi nhé, đang chuẩn bị đi ngủ. Anh cũng ngủ sớm đi. Chúc ngủ ngon.

- Chúc ngủ ngon.

Nam đặt điện thoại lên bàn, kê tay gối đầu, nhưng chưa thể ngủ. Anh cứ nghĩ mãi về nụ hôn lúc tối. Mặc dù Ngọc nói hãy coi nó là một biểu hiện của tình bạn nhưng thú thật, làm gì có bạn bè nào hôn nhau như thế. Anh vẫn cứ cảm thấy có một thứ cảm xúc thật lạ chạy trong cơ thể mình mỗi khi nhớ lại nụ hôn đó. Ngọc quả là táo bạo, khác người… Cô thoải mái hôn anh nhưng lại chẳng phải là kiểu có chút tình ý gì. Mà cô gái đó cũng không phải đang cố lấy lòng hay muốn ve vãn anh… Càng nghĩ, Nam càng không hiểu được. Chỉ thấy lòng mình xốn xang lạ thường.

Đêm ấy, không phải chỉ có mình Nam nghĩ về nụ hôn đó, ở một căn phòng khác, Ngọc cũng tự sờ lên bờ môi mình, miên man nhớ lại khoảnh khắc đó. Hôm nay, Ngọc thấy mình liều thực sự. Cô dám cả gan hôn Nam, cái điều mà từ trước tới nay, 3 năm làm bồ nhí của Bách, chưa bao giờ Ngọc dám nghĩ đến.

Nụ hôn với Nam, đương nhiên không phải là nụ hôn đầu đời. Chẳng thể nào đếm xuể những cái hôn giữa cô và Bách, nó cũng nhiều như những lần lên giường giữa cô và người đàn ông đó. Nam cũng không phải là người đàn ông mà cô yêu… Nhưng ở một khía cạnh nào đó, nụ hôn với Nam rất đặc biệt.

Nó đặc biệt là bởi vì Bách là người đàn ông đầu tiên mà cô hôn, nhưng đó là những nụ hôn sặc mùi tiền bạc, đổi chác. Còn Nam thì khác… Anh không phải là người mà cô yêu nhưng hiện tại là người duy nhất tử tế với cô, coi trọng cô. Thú thật hôm nay, là Ngọc muốn nếm thử cái cảm giác hôn một người đàn ông là như thế nào. Trước tới nay, cái cảm giác mà cô có khi hôn Bách chỉ là sự ghê tởm, sợ hãi. Những năm tháng tuổi trẻ, cô từng có một mối tình học trò, yêu nhau thời bọ xít, đến cầm tay còn chưa có chứ đừng nói là hôn. Và rồi, ở cái độ tuổi thanh xuân nhất, cô chấp nhận làm bồ nhí của Bách, từ đó, cô khóa chặt mọi mối quan hệ. Mà dù cô có không làm thế thì những người xung quanh cũng xa lánh cô… Thế cho nên, nụ hôn với Nam hôm nay là cô đánh liều để biết, hôn một người nam giới có cảm giác thế nào.

Ngọc chìm vào giấc ngủ, với cảm giác thật dễ chịu trong lòng!

***

Một tuần mới bắt đầu. Đã gần một tháng kể từ khi các tổ bắt tay vào chiến dịch mới, mọi người cơ bản đã hoàn thành việc khảo sát, làm báo cáo và chuẩn bị bắt vào thực hiện. Hôm nay, cả phòng sẽ có cuộc họp tổng kết trước khi bước vào giai đoạn 2:

- Hiện tại, tôi đã nhận được toàn bộ bản báo cáo của mọi người sau quãng thời gian khảo sát thị trường vừa rồi. Tôi đánh giá cao những nỗ lực của các bạn. Tất nhiên, chúng ta cần phải có những điều chỉnh để phù hợp hơn và đạt hiệu quả cao hơn. Tôi muốn dành lời khen cho bản báo cáo của Ngọc. Ngọc đã làm rất tỉ mỉ, phân tích sắc sảo và đưa ra các giải pháp hợp lý với thị trường này. Tôi sẽ gửi lại cho tất cả mọi người để cùng tham khảo. Thời gian tới, mong mọi người cùng cố gắng hơn nữa.

Ngọc mỉm cười hạnh phúc. Lần đầu tiên kể từ ngày đi làm ở đây cô nhận được lời khen ngợi từ cấp trên. Điều khiến Ngọc tự Hào là vì cô đã làm bằng chính sức lực của mìnhchứ không phải là vì cái danh phận “bồ nhí của Bách” để rồi được ưu ái.

Gần trưa, cuộc họp chuyên môn kết thúc, hôm nay, Ngọc đặt cơm ở nhà ăn tập thể. Mặc dù xuống đó cô cũng sẽ chỉ ngồi một mình nhưng Ngọc bắt đầu cảm thấy nên hình thành thói quen như một nhân viên. Cô không muốn tách mình ra khỏi đám đông. Mọi người có thể không Hào hứng khi thấy cô nhưng chí ít cô đã chủ động hòa nhập, dù sao như thế vẫn tốt hơn.

Nhà ăn ở tầng dưới nên mọi người đều di chuyển cầu thang bộ. Tránh mọi người nên Ngọc đi muộn, đợi mọi người ăn xong gần hết mới xuống. Đang đi, cô nghe rõ tiếng hai người đồng nghiệp nói xấu mình:

- Cái bản báo cáo mà em Ngọc làm, không biết có bao nhiêu phần trăm trong đó là em ấy làm, còn bao nhiêu là trưởng phòng làm thay. Hôm nay nghe trưởng phòng khen ngợi cô ta mà thấy ớn. Cái ngữ ấy thì chỉ quen nằm ngửa chứ làm ăn gì. Mà hình như sếp của chúng ta cũng bị cô ta làm cho mê muội rồi. Mấy tuần vừa rồi đi khảo sát thị trường với nhau, không khéo trúng bùa yêu của cô ta rồi cũng nên. Loại gái đó mà giăng lưới tình thì ông nào thoát được. Nhất lại là anh Nam hiền lành, khù khờ…

Ngọc đã quen với những lời nói xấu mình, cô không bao giờ phân bua hay tranh cãi với họ bởi vì tự thấy chẳng danh giá gì khi làm thế. Họ khinh thường cô cũng được, họ chửi rủa cô cũng chẳng sao. Nhưng hôm nay, vì câu chuyện ấy nhắc đến Nam, lại đặt cho anh những lời vu khống khiến Ngọc không thể nào để yên được.

Cô đi thật nhẹ từ phía sau, khoanh tay trước ngực nghe hết câu chuyện của hai người đồng nghiệp ấy rồi từ từ tiến lại:

- Hai người bàn tán xong chưa?

Cả hai mặt cắt không còn giọt máu, tuy nhiên, một người vẫn có vẻ cứng đầu đấu khẩu lại:

- Cô… đã nghe thấy những gì rồi. Chúng tôi chỉ nhận xét vậy thôi, cô có dám vỗ ngực nhận mình không phải là loại gái như thế không mà còn lên mặt với chúng tôi.

Ngọc gật gù, tán thưởng:

- Chị nói đúng… Tôi chẳng phủ nhận những việc tôi làm. Suốt thời gian qua, các người nói gì, làm gì, tôi cũng không có ý định phản đối. Mà các chị nói đúng đó, tôi là ai, tôi làm gì, tôi thô bỉ như thế nào, các chị đâu có lạ. Thế nên hôm nay, để không phụ sự kì vọng của các chị vào thứ nhân cách giẻ rách của tôi, tôi nhất định phải dạy cho các chị một bài học.

Thứ nhất: Các chị có thể nói về tôi tùy thích, muốn nói thế nào cũng được nhưng tuyệt đối đừng nói về anh Nam như vậy. Nếu các chị thực sự coi trọng người sếp của mình, cảm thấy không tin vào trình độ của tôi thì nên đối chất trực tiếp với anh ấy thay vì đoán già đoán non và đặt điều cho trưởng phòng như thế.

Thứ hai: Tôi không có cái diễm phúc được anh Nam để ý, nên các chị cứ yên tâm.

Và điều cuối cùng tôi muốn nói, tôi trơ trẽn, tôi có ô dù lớn thế nào chắc các chị cũng biết. Đây sẽ là lần cuối tôi cảnh cáo các người, nếu còn có lần sau, tôi nghĩ thứ nói chuyện với các chị sẽ là tờ quyết định cho thôi việc đấy. Tôi sẽ tận dụng triệt để những gì mình có và không ngại tồi tệ thêm một chút nữa đâu.

Nhớ nhé, nếu muốn nói xấu, hãy cứ lấy tôi làm cảm hứng, đừng lôi những người khác vào.

Ngọc bước đi được vài bước, cô khựng lại khi nhìn thấy Nam đứng phía sau. Anh cũng đã nghe thấy hết câu chuyện đó. Nam định nói với cô vài lời nhưng Ngọc cúi đầu chào rồi đi thẳng. Hai nhân viên kia vì quá xấu hổ cũng chỉ biết lắp bắp chào rồi chạy vội đi. Nam nhìn theo Ngọc, suy nghĩ về những lời cô nói.

***

Buổi chiều, Nam bận rộn với những cuộc họp liên miên. Anh vốn định sẽ nói chuyện với Ngọc một chút nhưng lịch họp liên tiếp khiến anh không rảnh lúc nào. Xong xuôicác cuộc họp đã khá muộn, Nam trở về phòng, thấy mọi người đã ra về hết. Nam nhìn vào chỗ ngồi của Ngọc, cô cũng đã về rồi. Nam vội vàng thu đọn đồ đạc. Hơn 8h tối rồi, dĩ nhiên tầm này còn ai ở lại công ty nữa. Nam lấy đồ rồi ra đóng lại cửa phòng làm việc. Vốn nghĩ không còn ai nữa nên khi nghe thấy có tiếng người chạy phía sau lưng, Nam tưởng như tim bắn ra khỏi lồng ngực. Anh quay lại và nhận ra cái bóng dáng quen thuộc: Là Ngọc!

Gương mặt cô nhợt nhoẹt, son môi nhòe nhoẹt, hai má đỏ ửng còn in hằn 5 đầu ngón tay. Cô vừa chạy từ dãy hành lang vắng người kia đến. Nhìn thấy Nam, Ngọc cũng hốt hoảng. Cô cũng cứ nghĩ không còn ai ở lại công ty giờ này, đã vậy người nhìn thấy cô lại là Nam nên Ngọc càng bối rối cực độ.

Nam đưa mắt nhìn một lượt và nhận ra sự bất thường trên người Ngọc. Gương mặt thì như bị ai tát một cái nảy lửa, mắt ầng ậc nước, son môi thì lan ra như kiểu bị cưỡng hôn. Chiếc áo sơ mi cô mặc xộc xệch, nút trên cùng còn chưa kịp đóng. Chân váy ôm phía dưới khóa chiếc khóa kéo chưa hết…

- Ngọc, cô sao thế? Sao giờ này còn ở đây? Mà sao áo quần lại…? Hay có kẻ nào làm trò đồi bại?

Trong đầu Nam chỉ nghĩ được vậy. Ngọc đẹp như thế, có khi nào, một gã nào đó trong công ty dở trò sàm sỡ hay không, nhất là vào trời tối khuya như thế này. Đáp lại sự lo lắng ấy, Ngọc lảng tránh ánh nhìn, trả lời qua quýt, vội vàng lao vào phòng cầm túi xách rồi rời đi:

- Tôi không sao đâu, cảm ơn anh.

Ngọc chạy vội đi sau câu nói đó, đến mức Nam còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Anh vào phòng, cầm túi đựng laptop của mình rồi trở ra. Lúc này, Nam mới bình tĩnh lại để suy xét mọi chuyện. Hướng chạy của Ngọc từ góc này tới, mà khu này… chỉ có duy nhất phòng giám đốc. Bộ dạng của Ngọc khi đó chỉ nhìn qua thôi cũng đủ biết là áo quần, váy vóc không được chỉnh tề.

Trong vài giây, đầu Nam xuất hiện cái suy nghĩ. Vậy không lẽ, Ngọc và… Giám đốc? Phải chăng mối quan hệ của họ có gì mờ ám. Nam xâu chuỗi lại những thông tin mà anh từng được nghe: Ngọc có người bợ đỡ, có ô dù, mọi người đều ghét bỏ cô... Hẳn là vì, Ngọc là bồ nhí của giám đốc.

Giám đốc Bách đạo mạo mà Nam biết không lẽ lại là kẻ như thế sao? Anh ta có vợ con rồi, thậm chí còn thường xuyên lên báo khoe về gia đình hạnh phúc? Còn Ngọc... chẳng phải cô ấy đã có cậu người yêu trẻ đó rồi ư? Còn tự nhận đấy là người đàn ông quan trọng nhất với mình?

Cứ nghĩ tới mối quan hệ rối như canh hẹ ấy, Nam lại rùng mình. Cái cuộc sống đơn giản, thuần khiết và đầy đạo đức của Nam thật sự khó có thể dung hòa được những lầm lạc, sai trái như thế này.

Anh nhìn theo cái dáng của Ngọc, vừa thấy thương hại lại vừa trào lên sự khinh bỉ tột cùng!

Nữ công nhân F0: “Tôi hoang mang khi 3 đứa con cũng nhiễm Covid-19” Nữ công nhân F0: “Tôi hoang mang khi 3 đứa con cũng nhiễm Covid-19”

“Chưa bao giờ tôi nghĩ dịch bệnh lại tấn công nhà tôi vào lúc đó. Bốn mẹ con là F0, chồng và mẹ chồng cũng ...

Đà Nẵng: Người lao động nhận hỗ trợ từ gói 26.000 tỷ đồng vào thời gian nào? Đà Nẵng: Người lao động nhận hỗ trợ từ gói 26.000 tỷ đồng vào thời gian nào?

Dự kiến trong tháng 7, Đà Nẵng sẽ triển khai các gói hỗ trợ cho người lao động và người sử dụng lao động gặp ...

Hà Nội: Những trường hợp được phép ra ngoài đường? Hà Nội: Những trường hợp được phép ra ngoài đường?

Thành phố Hà Nội áp dụng các biện pháp cấp bách phòng, chống dịch Covid-19 trên toàn địa bàn kể từ 0 giờ ngày 19/7/2021 ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Nữ công nhân F1 nghẹn ngào với nỗi đau mất con giữa mùa dịch: “Mẹ xin lỗi con!”

Đời sống -

Nữ công nhân F1 nghẹn ngào với nỗi đau mất con giữa mùa dịch: “Mẹ xin lỗi con!”

Đến tận bây giờ, khi nghĩ lại khoảng thời gian trong tháng 6 vừa qua, chị Lộc Bích Ly (29 tuổi, công nhân Công ty TNHH Samkwang Vina) vẫn chưa nguôi ngoai vết thương lòng, cú sốc quá lớn với chị trong thời gian thực hiện cách ly. Đó là phải nói lời tạm biệt với đứa con vắn số khi đang mang thai ở tuần thứ 30.

Chính sách hỗ trợ NLĐ và DN bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 triển khai thông thoáng

Đời sống -

Chính sách hỗ trợ NLĐ và DN bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 triển khai thông thoáng

Ông Đào Ngọc Dung - Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cho biết, chính sách hỗ trợ người dân và doanh nghiệp bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 triển khai rất thông thoáng: Giảm 2/3 thủ tục, rút ngắn 2/3 thời gian so với Nghị quyết 42/NQ-CP năm 2020.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 9)

Nhưng tiếng khóc của Ngọc phía sau lưng anh, cả cái vòng tay xiết ghì đầy nôn nóng kia nữa khiến Nam không thể nào bình tĩnh được.

Bình Dương sẵn sàng nhiều phương án dập dịch để đảm bảo an toàn cho người dân, lao động

Công nhân -

Bình Dương sẵn sàng nhiều phương án dập dịch để đảm bảo an toàn cho người dân, lao động

Với tình hình diễn biến dịch bệnh căng thẳng tại Bình Dương hiện nay, việc tăng cường các biện pháp phòng, chống dịch là rất cần thiết. Số ca nhiễm tăng lên từng ngày, trong đó có nhiều công nhân lao động, làm ảnh hưởng đến sản xuất của doanh nghiệp, đình trệ về kinh tế… Tuy nhiên trong thời gian tới tỉnh Bình Dương vẫn luôn ưu tiên sức khỏe, tính mạng của người dân, công nhân lao động. Cho nên những phương án dập dịch trong tình huống xấu hơn đã được lãnh đạo tỉnh Bình Dương đặt ra.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8)

Trong lúc đợi, anh nghe thấy tiếng người nôn ọe ở gần đó. Đưa mắt nhìn, người ấy là Ngọc. Cô nôn thốc nôn tháo ở gốc cây ven đường.

Gắn bó suốt 18 năm, nữ công nhân bị công ty nợ 56 tháng bảo hiểm xã hội

Đời sống -

Gắn bó suốt 18 năm, nữ công nhân bị công ty nợ 56 tháng bảo hiểm xã hội

Sắp bước qua tuổi 51, bà Ngô Thị Mỹ (trú tại thôn Kim Tiên, xã Xuân Nộn, huyện Đông Anh, TP Hà Nội) cho biết bị Công ty CP Ô tô 1-5 nợ lương suốt 14 tháng và không được đóng bảo hiểm xã hội (BHXH) từ tháng 8/2016. Dịch bệnh kéo dài, khó càng thêm khó khi gia đình 5 miệng ăn của bà Mỹ suốt mấy tháng qua chỉ biết sống dựa vào đồng lương hưu 3,7 triệu của chồng.

Đọc thêm

Thơ vui: Thông điệp 5K

Đời sống -

Thơ vui: Thông điệp 5K

Mong các cấp công đoàn nhắc nhở/Thông điệp kia phải nhớ chấp hành/Môi trường làm việc trong lành/Là con vi rút giãy đành đạch thôi.

Ngã ngửa vì nghỉ việc mới biết bị công ty nợ 41 tháng bảo hiểm xã hội

Đời sống -

Ngã ngửa vì nghỉ việc mới biết bị công ty nợ 41 tháng bảo hiểm xã hội

Nghỉ việc, chị Phan Thị Lan (công nhân Công ty cổ phần Ô tô 1/5, huyện Đông Anh, TP Hà Nội) mới hay không được công ty đóng bảo hiểm xã hội trong suốt 41 tháng.

Công nhân lao động “mắc kẹt” trong khu phong tỏa: Khó khăn nhưng vẫn lạc quan

Đời sống -

Công nhân lao động “mắc kẹt” trong khu phong tỏa: Khó khăn nhưng vẫn lạc quan

Dịch bệnh kéo dài, nguy hiểm khiến nhiều gia đình công nhân lao động đang bám trụ tại TP HCM gặp nhiều khó khăn, nhất là những người phải tạm ngừng việc vì công ty có dịch, nằm trong khu phong tỏa. Cuộc sống của họ chỉ trông chờ từ hỗ trợ của chính quyền địa phương, nhà hảo tâm và chủ trọ tốt bụng. Đi không được, ở cũng chưa chắc an toàn là vấn đề mà nhiều công nhân lao động hiện nay gặp phải.

Không để doanh nghiệp và lao động phải thêm thủ tục hưởng hỗ trợ Covid-19

Đời sống -

Không để doanh nghiệp và lao động phải thêm thủ tục hưởng hỗ trợ Covid-19

Theo Bảo hiểm xã hội Việt Nam, doanh nghiệp và người lao động gặp khó khăn do Covid-19 không cần thực hiện thêm bất cứ thủ tục nào để được hưởng hỗ trợ.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 7)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 7)

Trước thái độ không trả lời của Ngọc, Bách tát cô liên tiếp mấy cú khiến cô ngã khụy xuống đất, mặt mày xây xẩm.

Xem phiên bản di động