Chủ nhật 25/07/2021 04:13
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 7)

Đời sống - Lam Giang

Trước thái độ không trả lời của Ngọc, Bách tát cô liên tiếp mấy cú khiến cô ngã khụy xuống đất, mặt mày xây xẩm.
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm( Phần 6) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 5) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 4)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 7)

PHẦN 7

Ngọc trở về nhà, đóng sầm cánh cửa lại mà tim vẫn chưa bình thường trở lại được. Nó náo loạn vì sợ hãi. Tối nay, trong phòng làm việc riêng của Bách, sau khi gọi cô vào, anh ta đưa đôi tay đê tiện vào trong chiếc váy ngắn, bất chấp đang ở chốn công sở. Sau chục phút nhân danh ái tình, đột nhiên Bách dừng lại, bóp chặt cằm của Ngọc, nâng mặt cô lên, nhìn xoáy vào mắt rồi gằn giọng:

- Chiều nay em vừa làm gì? Em định chọc tức tôi phải không?

Ngọc hoảng loạn không biết mình đã làm gì để khiến Bách nổi điên lên như một con mãnh thú thế này. Trước thái độ không trả lời của Ngọc, Bách tát cô liên tiếp mấy cú khiến cô ngã khụy xuống đất, mặt mày xây xẩm:

- Tôi cho em tiền không phải để em dưỡn dẹo đi với thằng khác ngay trước mắt tôi. Dạo gần đây em làm gì với Nam, em nói đi?

Tới lúc này Ngọc mới hiểu ra lý do khiến Bách lồng lộn lên nãy giờ. Cô vội vàng giải thích:

- Anh nghe em nói đã. Em được phân công đi khảo sát thị trường cùng đội với anh Nam. Em hoàn toàn không có chút tư tình gì cả. Em xin thề là như thế. Có một hôm em vô tình gặp anh ấy bị tai nạn nên đưa về giúp.Tay anh ta bị thương, chảy máu lênh láng, em chỉ lái xe về giúp thôi. Em tuyệt đối không có chút tư tình gì cả... Em không dám làm trái ý anh.

Nghe những lời thích này, nhớ lại chiều nay đi họp, đúng là Nam băng bó hết cánh tay, cơ mặt Bách mới giãn ra, cảm thấy hả lòng hả dạ. Ngay lập tức, anh ta lại thay đổi trạng thái, cưng nựng, vuốt ve. Anh ta đặt lên môi Ngọc nụ hôn rồi thì thầm:

- Em biết anh mê em thế nào mà? Anh cũng chẳng tiếc gì em, thế cho nên, anh không chịu được khi thấy em đi với người khác. Nhưng em nói không có gì là được. Anh tin em. Em nên nhớ, chừng nào anhchưa chán em thì chừng đó em chưa được phép yêu ai. Nhớ đấy!

Ngọc vào nhà tắm chút nước nóng cho bình tâm lại. Cô lên giường nằm đắp chăn mà vẫn chưa hết run. Thái độ cuồng loạn của Bách hôm nay khiến Ngọc thấy sợ. Cô không biết mình sẽ còn bị khống chế đến bao giờ. Nếu anh ta không buông tha, cô phải làm sao để thoát khỏi mối quan hệ này đây? Nhưng bây giờ, nếu anh ta chán cô, điều đó cũng là một bi kịch. Ngọc bật khóc vì cảm thấy cuộc sống của mình bế tắc không lối thoát.

Ngày hôm nay, Ngọc có chút tủi thân, xấu hổ và cả nhục nhã. Chuyện Ngọc cặp với Bách, cả cái công ty này đều biết. Cô cũng nhận về những cái nhìn khinh bỉ, cười chê, nhạo báng, những lời bán tán sau lưng và cả những câu nguyền rủa thẳng mặt... Nhưng chưa bao giờ Ngọc buồn quá lâu. Bởi vì cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó, bởi vì họ chưa từng bao giờ coi trọng cô nên cô cũng không phiền lòng. Nhưng tối nay thì khác... Nam đã nhìn thấy cô trong cái bộ dạng đáng thương hại. Anh có thể không phải là một người rảo hoạt nhưng tuyệt nhiên không phải kẻ khù khờ, ngu ngốc. Có lẽ Nam rồi cũng sẽ đoán ra cái nguyên nhân khiến cô bị đám đông xa lánh mà thôi. Ngọc thấy hổ thẹn, thấy bản thân mình ghê tởm trước Nam. Vì anh là một người tử tế, chí ít là tử tế với cô. Nước mắt Ngọc trào ra, nóng hổi trên đôi má còn đau rát vì cú tát ban chiều.

***

Nam ngồi yên cho mẹ rửa vết thương và thay băng. Nhìn thấy con bị tai nạn như vậy, bà Cúc như đứt từng khúc ruột. Cậu con trai bà cưng như trứng mỏng có nề Hà gì bà đều xót xa cả. Vửa làm bà vừa càm ràm:

- Con xem, 30 tuổi đầu rồi mà còn đi lại bất cẩn như thế. May mà chỉ qua quýt chứ không may bị nặng thì bố mẹ biết làm thế nào. Lần sau con phải hết sức lưu ý đấy”

Ông Hùng đứng bên xem bà Cúc làm, thấy vợ nói vậy, lại gạt đi:

- Bà nói chuyện hay thật, tai nạn làm gì có ai mong muốn đâu, mình không đâm vào người ta, mình đi tử tế mà người ta vẫn đâm vào mìnhthì biết làm thế nào. Bà xong chưa, ra cho con nó nghỉ, trông mặt nó có vẻ mệt mỏi lắm rồi.

Nghe lời chồng, bà Cúc thu dọn đồ đạc rồi trở ra. Có lẽ gương mặt buồn bã, ưu tư của Nam đã khiến bố nghĩ anh mệt. Thật ra trong đầu Nam lúc này đang ngổn ngang bao suy nghĩ về Ngọc. Mặc dù chẳng có liên quan gì, cũng chẳng phải yêu đương nhung nhớ, chỉ là cô nhân viên dưới quyền, thế nhưng chứng kiến cuộc sống có phần phức tạp của Ngọc, những mối quan hệ yêu đương, đa nhân cách, khi hồn hậu, tươi vui, khi ngổ ngáo, khi lại trơ trẽn kiêu kỳ... khiến anh không thể ngừng suy nghĩ.

Mẹ rời đi rồi nhưng Nam đoán thế nào bà cũng sẽ quay lại nên không khóa cửa. Đúng như Nam dự đoán, chỉ chừng hơn 10 phút sau, bà Cúc lại gõ cửa cộc cộc rồi bước vào với đĩa hoa quả trên tay. Nam biết, mẹ không chỉ lo lắng cho vết thương mà còn biết bao câu hỏi muốn chất vấn anh vì cái thái độ kì lạ của anh hôm nay.

- “Con có chuyện gì à? Trông mặt con không được vui, mẹ nghĩ nó không phải là vì con đau hay thấy mệt”

Bà Cúc luôn là người hiểu Nam nhất trong nhà này. Mặc dù bà nói nhiều nhưng cảm nhận của bà còn nhiều hơn gấp bội. Thấy mẹ hỏi vậy, Nam cầm miếng táo mẹ gọt, đưa lên miệng ăncho mẹ vui. Anhchậm rãi trả lời:

- Con không sao mẹ ạ, chỉ là hôm nay có biết một số chuyện về một người con quen, thấy hơi hiếu kỳ, tò mò, không hiểu sao họ lại chọn cách sống như vậy?”

- Sao thế? Người quen của con là đàn ông hay đàn bà, mà cách sống như thế nào?

- Con cảm thấy người đó không hề xấu. Nhưng cô ấy lại là bồ nhí của một người đàn ông đã có vợ. Mẹ nói xem, có thể giải thích điều đó như thế nào nhỉ.

Bà Cúc mới chỉ nghe đến đó đã sôi máu lên nói:

- Thế thì đã quá rõ rồi còn gì mà phải băn khoăn. Dù là vì lý do gì, dù có biện minh ra sao thì cái loại tranh chồng cướp vợ của người khác cũng không ra gì. Nhất là mấy cô gái trẻ, muốn ăn sẵn nằm ngửa... Con quá hiền lành nên gặp mấy loại đó nghĩ là họ tốt thôi. Chẳng có ai tốt mà sống như vậy cả con ạ...

Nam gật gù. Có lẽ mẹ nói đúng. Một cô gái trẻ, bất luận vì lý do gì thì chuyện cặp kè với đàn ông có vợ cũng đều là không thể tha thứ. Nam có hơi buồn khi một người có năng lực, có ngoại hìnhnhư Ngọc lại chọn cách sống tầm gửi đó. Đột nhiên nghĩ đến chuyện Ngọc sống quá nhiều tính cách, anh lại thấy sợ hãi.

***

Một ngày làm việc mới lại bắt đầu. Hôm trước vì Nam bị thương nên chưa thể xuống khảo sát nốt thị trường, hôm nay, anh dự định làm cho xong phần việc đó. Nam với Ngọc cùng một tổ nên tất nhiên không thể tách rời. Nam chủ động gọi taxi đi xuống địa điểm, thay vì điện thoại nhắc Ngọc, Nam chỉ nhắn lại một nhân viên cùng phòng báo cho Ngọc đi sau.

Thực ra, lúc đó Ngọc cũng đang ngồi trên chiếc xe bus để tới điểm hẹn. Cô thường chọn cách đi xe bus vì nó rẻ và tiện. Đường xa, chạy xe máy cũng khá mệt mà đi taxi thì tốn kém. Cô nhớ lịch làm việc, nhưng không dám phiền Nam nên chủ động đi từ sớm. Ngồi trên xe bus, Ngọc đã mong nhận được một cuộc gọi của Nam nhắc mình. Cô muốn xem thái độ của anhnhư thế nào sau sự vụ tối muộn hôm qua. Nhưng tuyệt nhiên không có một sự liên lạc nào. Điều đó khiến Ngọc lờ mờ nhận ra Nam chắc hẳn đang khinh bỉ cô nhiều lắm.

Cuối cùng thì Ngọc cũng chạm mặt Nam. Anh đến sau cô tầm chục phút. Chính Ngọc là người bối rối, còn Nam thản nhiên như không bởi với anh, xét cho cùng thì đó là cuộc sống riêng, là sự lựa chọn riêng của Ngọc. Cô đơn giản chỉ là nhân viên cấp dưới và anh nên có cách đối xử đúng trên tínhchất của mối quan hệ đó mà thôi.

Nam trao đổi công việc sau đó mỗi người đi một chỗ để kiểm tra. Mọi thứ vẫn diễn ra như mọi ngày nhưng lòng Ngọc thì hiểu, Nam cũng giống như mọi người, cái việc anh không coi thường ra mặt này thậm chí còn là đỉnh cao của sự khinh bỉ mà thôi.

Giờ nghỉ trưa, trời nắng gắt, thấy mặt Nam đỏ gay gắt, Ngọc chủ động đưa cho anh chai nước. Thế nhưng Nam né tránh, anh từ chối:

- Cảm ơn, tôi có rồi.

Sau đó, anh lôi ra từ trong chiếc cặp của mình một chai nước lọc. Có vẻ như Nam chuẩn bị mọi thứ để không phải liên quan nhiều đến Ngọc khi hai người đi làm việc chung. Ngọc tẽn tò, cô lặng lẽ mở chai nước uống một mình.

Vừa lúc đó, tiếng bé gái kêu “Á” lên một tiếng làm cả Ngọc và Nam giật mình. Ngọc đứng phắt dậy và nhận ra một cô bé cỡ chừng hơn 10 tuổi vừa bị ngã xe đạp. Chiếc xe đổ kềnh trên đoạn đường dốc, tuột xích. Ngọc chạy vội tới:

- Em có sao không?

- Em không sao ạ nhưng xe bị tuột xích rồi, chị giúp em với.

- Ừ, được rồi để đó chị làm cho.

Vừa nói, Ngọc vừa xắn tay áo lên thật cao để lắp xích xe. Khi cô vén cao phần tay áo, lộ ra trên da thịt Ngọc là những vết cắn thâm tím. Ngọc có làn da trắng nên vết bầm tím ấy trông càng đáng sợ hơn. Cô không nề Hà, những ngón taython dài lắp nhoay nhoáy phần xích, chỉ vài phút đã xong. Cô đưa tay quẹt ngang mặt, phần vết bẩn cũng vì thế vô tình dính lên mặt.

- Xong rồi đó, em có thể tự đi về được không? Hay nhà em ở đâu, để chị đèo về.

- Dạ thôi ạ, nhà em ngay kia rồi, em cảm ơn chị nhiều lắm.

- Ừ, thế về đi, đi về cẩn thận nhé.

Hình ảnh của Ngọc dưới cái nắng rực rỡ của buổi trưa hè, nụ cười trên môi, sự hiền hòa, dễ chịu, cả cái dáng vẻ chân chất, chẳng vương chút toan tính lại làm Nam phải suy nghĩ. Một cô gái đáng mến như vậy rốt cuộc vì sao lại chọn cho mình cái cuộc sống sa đọa đến thế?

Ngọc trở vào lán, nhận ra ánhnhìn dò xét của Nam dànhcho mình. Cô hít một hơi thật sâu:

- Xong việc rồi, tôi xin phép về trước nhé

Nói rồi Ngọc rời đi. Cô không muốn đối diện với Nam thêm nữa vì cô đoán anh cũng chẳng thấy dễ chịu chút nào.

- Ngọc…

Tiếng Nam gọi với theo, cô quay lại, thấy anh đưa cho cô chiếc khăn tay đã thấm chút nước. Nam nói:

- Lau mặt đi, mặt cô bị bẩn đấy

Ngọc sững ra vài giây rồi khẽ lắc đầu:

- Không cần đâu, cảm ơn anh

Ngọc cầm chai nước của mình, đổ một chút ra bàn tay, đưa lên rửa mặt, kì cho thật sạch… Ngọc từ chối sự quan tâm của Nam như cái cách mà anh vừa làm với cô. Sau đó, cô đi bộ ra phía khu đường chính để chờ xe bus. Nam lững thững đi sau. Nhưng hôm nay, anh có xe taxi đợi sẵn phía ngoài.

Dưới tấm biển chờ xe bus, Ngọc đứng đó. Trời bắt đầu tối sầm lại, cơn mưa kéo đến nhanh không ngờ. Nam nhìn xung quanh, cảm thấy cơn mưa lớn sẽ đổ ập xuống sau vài phút nữa mà thôi. Nghĩ đến Ngọc lại cảm thấy có chút không đành, anh chạy lại phía cô đề nghị:

- Trời có vẻ sắp mưa đấy, cô lên taxi về cùng đi, đợi xe bus đến bao giờ.

Ngọc lc đầu:

- “Cảm ơn anh, tôi muốn đi xe bus, chắc vài phút nữa xe tới thôi. Anh cứ về trước đi

Thấy sự cứng đầu, ngang ngạnh của Ngọc, lại nhớ tới câu chuyện tối qua, Nam cảm thấy mình không có lý do gì để phải bận lòng về cô gái có lối sống chẳng mấy tốt đẹp này. Nam gật đầu:

- Vậy được, cô về sau nhé

Nam chạy lại chiếc taxi đang chờ mình, lên xe, đóng cửa lại thật mạnh rồi bảo bác tài chạy thẳng. Nhìn qua tấm gương chiếu hậu, cái dáng của Ngọc cứ nhỏ dần, nhỏ dần… Cơn mưa ập xuống chỉ sau đó vài phút. Nam không biết liệu rằng Ngọc đã lên xe bus hay chưa.

Chiếc taxi chạy băng màn mưa để ra về. Cơn mưa dày đặc, như trút nước. Nam cảm thấy ruột gan nóng như lửa đốt. Anh tự trách bản thân hơi nhỏ mọn, giá mà lúc đó cố thuyết phục, có lẽ Ngọc cũng sẽ lên xe thôi. Đằng này anh lại chấp nhặt với phụ nữ, để Ngọc ở lại như vậy đúng là có chút nhẫn tâm.

Nam định gọi điện cho Ngọc nhưng cảm thấy ngại nên quyết định nhắn tin: “Nếu cô gặp mưa, bị ướt, cứ về thẳng nhà luôn, không phải quay lại văn phòng. Tôi sẽ báo lại với bộ phận Hànhchính về việc chấm công”.

Tin nhắn gửi đi nhưng không có lời hồi đáp, chiều hôm đó, Ngọc cũng không quay trở lại văn phòng. Nam thực sự thấy cô gái này cứng đầu, ngang bướng và có phần vô lễ. Ít ra thì anh cũng là sếp của cô, dù sao cũng phải có một câu trả lời mới đúng. Đằng này, vô phép vô thiên. Nam dần cảm thấy thái độ của mọi người với Ngọc không hẳn là cực đoan. Có lẽ, Ngọc được sự “bảo vệ” của Giám đốc nên vốn dĩ chẳng coi ai ra gì.

Tối nay, Nam có một cuộc gặp gỡ với công ty đối tác. Anhnhận được thông báo từ chính giám đốc. Cuộc giao lưu giữa bộ phận lãnh đạo của hai công ty sẽ có khá đông người, từ cấp trưởng phòng trở đi cũng tham gia. Vì Nam là người mới nên trong phòng sẽ có Kiên – trợ lý đi cùng. Anh vội vàng báo về cho mẹ không ăn cơm nhà, chuẩn bị cho xong công việc rồi đến điểm hẹn cùng Kiên.

Điểm hẹn là một nhà hàng sang trọng, thuê phòng riêng, kín đáo. Căn phòng rất rộng. Nam đến khá sớm khi chưa có ai. Anh ra ngoài hít thở không khí một chút rồi quay trở lại sau. Chừng hơn 10 phút sau, mọi người đã tới đông đủ, phải có tới gần 20 người. Tiếp đến sau đó là Hàng chục cô em trẻ đẹp được gọi vào phòng. Cô nào cô ấy nhanh chóng tìm cho mình người đàn ông để phục vụ.

Với vị trí ngồi trung tâm, những cô ả làm cái nghề buôn phấn bán hương nhanhchóng nhận ra “ông trùm” cần phải đặc biệt quan tâm là Bách. 2 cô em xinh đẹp nhất tiến tới, định ngồi cạnh thì Bách phẩy tay, ra hiệu lui ra. Sau đó, anh gọi điện thoại:

- Em tới chưa?

Chẳng biết đầu dây bên kia nói gì, gương mặt Bách có vẻ hài lòng lắm. Chỉ chừng hơn 1 phút sau, cánh cửa phòng mở ra, Ngọc bước vào trong bộ trang phục cực kỳ gợi cảm. Chiếc váy sequin lấp lánh, cổ khoét sâu, lấp ló bầu ngực trắng ngần. Phía dưới ngắn để lộ ra cặp chân dài, thắng tắp và phần thắt eo cong cong mê hoặc… Chỉ có điều, trên làn da trắng ngần ấy, dấu vết của những cuộc yêu vẫn còn. Diện mạo của Ngọc đúng là đánh bạt hơn chục cô gái khác trong căn phòng này.

Như đã quen việc, Ngọc cúi đầu chào tất cả mọi người, gương mặt đầy kiêu hãnh, không chút ngại ngần, tiến thẳng đến chỗ ngồi cạnh Bách. Có vẻ như cô chưa nhận ra sự có mặt của Nam trong bữa tiệc này. Vừa thấy Ngọc đến gần mình, ghé xuống hôn lên má mình, Bách chẳng e dè, vòng tay ra phía sau, xoa xoa thân hình Ngọc rồi cười khoái trá.

Đám đông xung quanh xúm vào ca ngợi:

- Thật đúng là không hổ danh Giám đốc Bách, người tình đẹp đến nhường này, chẳng trách những cô em khác không có cửa.

Nhũng câu nói thô bỉ ấy cũng có thể nói ra, đủ để hiểu đám người đó chẳng coi Ngọc ra cái thá gì. Tình nhân gì chứ? Chẳng qua chỉ là hạng gái cao cấp mà thôi. Nếu là bình thường, con gái chắc sẽ không biết giấu mặt vào đâu khi người ta nhìn thấy và bình phẩm về chuyện chăn gối của mình trước mặt đông người. Còn đằng này, Ngọc mỉm cười như không.

Ngọc ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Bách, lấy khăn ăn trải ra trước mặt anh ta, sẵn sàng phục vụ. Cầm ly rượu nâng lên theo tiếng hô lớn của mọi người, lúc này, Ngọc mới giật bắn mình khi nhìn thấy Nam ngồi đối diện. Cô bối rối nhưng chỉ vài giây thôi đã phải nhanh chóng lấy lại sự thản nhiên cần phải có. Không phải vì Ngọc trơ tráo đến độ không biết xấu hổ là gì, nhưng cô cần phải chuyên nghiệp theo cách đó. Bằng không, thái độ có chút nao núng, ngượng nghịu của cô có thể khiến Bách nổi điên lên. Anh ta chắc chắn đang thăm dò cảm xúc của cô khi vô tình gặp Nam thế này. Gã đàn ông ghen tuông bệnh hoạn đó sẽ không bỏ qua cho Ngọc nếu như cô có một chút xao xuyến nào.

Từ lúc Ngọc bước vào đến giờ, Nam đi qua đủ thứ cung bậc cảm xúc. Đầu tiên là choáng ngợp trước cái vẻ đẹp của Ngọc. Dù không phải là gã đàn ông thô tục nhưng Nam cũng vẫn là đàn ông. Cái vóc dáng ấy, đôi chân ấy, vòng eo đó,… đúng là đã khiến Nam trong giây lát trở nên đê tiện. Anh đã nhìn chúng, nhìn đến ngây dại. Mà dám chắc là tất cả cánh đàn ông trong cái căn phòng này đều đã hau háu nhìn vào chúng. Sau đó anh dừng điểm nhìn lại gương mặt của Ngọc. Anh muốn xem cô gái này rốt cuộc có thể mặt dày thế nào khi đối diện với anh. Và cái sự chuyên nghiệp, khinh khỉnh của Ngọc khi nhìn anh càng khiến Nam tin rằng: Có lẽ cảm nhận của mình về cô ta, rằng cô ta không phải là người xấu có lẽ đã sai. Loại gái bám vào đàn ông có tiền, bất chấp thủ đoạn, không biết xấu hổ mà xuất hiện công khai như thế này sao có thể là người tốt được.

Khi nâng ly rượu lên để cùng nhau chúc mừng, khi ánh mắt chạm mắt của hai người ngồi đối diện, Nam đã nhếch mép cười, một nụ cười khinh bỉ! Tất nhiên, Ngọc nhìn thấy và hiểu điều đó một cách rõ ràng, rõ như thái độ của tất cả những người trong công ty bao năm qua vẫn dành cho cô.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3)

Ngọc bước về phía đầu hè, vẫy một chiếc taxi. Cô lên xe với nỗi sợ hãi bủa vây. Chiếc xe đi tới một địa ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2)

Nhìn cách hai người tình tứ thì thật sự tình sâu đậm lắm… Ngọc đút cho người kia ăn, người kia thì dùng tay lau ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1)

Chiếc váy như được sinh ra để dành cho Ngọc. Nó kín đáo, không hề hở hang nhưng vẫn gợi cảm đến kỳ lạ, đủ ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Bình Dương sẵn sàng nhiều phương án dập dịch để đảm bảo an toàn cho người dân, lao động

Công nhân -

Bình Dương sẵn sàng nhiều phương án dập dịch để đảm bảo an toàn cho người dân, lao động

Với tình hình diễn biến dịch bệnh căng thẳng tại Bình Dương hiện nay, việc tăng cường các biện pháp phòng, chống dịch là rất cần thiết. Số ca nhiễm tăng lên từng ngày, trong đó có nhiều công nhân lao động, làm ảnh hưởng đến sản xuất của doanh nghiệp, đình trệ về kinh tế… Tuy nhiên trong thời gian tới tỉnh Bình Dương vẫn luôn ưu tiên sức khỏe, tính mạng của người dân, công nhân lao động. Cho nên những phương án dập dịch trong tình huống xấu hơn đã được lãnh đạo tỉnh Bình Dương đặt ra.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 8)

Trong lúc đợi, anh nghe thấy tiếng người nôn ọe ở gần đó. Đưa mắt nhìn, người ấy là Ngọc. Cô nôn thốc nôn tháo ở gốc cây ven đường.

Gắn bó suốt 18 năm, nữ công nhân bị công ty nợ 56 tháng bảo hiểm xã hội

Đời sống -

Gắn bó suốt 18 năm, nữ công nhân bị công ty nợ 56 tháng bảo hiểm xã hội

Sắp bước qua tuổi 51, bà Ngô Thị Mỹ (trú tại thôn Kim Tiên, xã Xuân Nộn, huyện Đông Anh, TP Hà Nội) cho biết bị Công ty CP Ô tô 1-5 nợ lương suốt 14 tháng và không được đóng bảo hiểm xã hội (BHXH) từ tháng 8/2016. Dịch bệnh kéo dài, khó càng thêm khó khi gia đình 5 miệng ăn của bà Mỹ suốt mấy tháng qua chỉ biết sống dựa vào đồng lương hưu 3,7 triệu của chồng.

Thơ vui: Thông điệp 5K

Đời sống -

Thơ vui: Thông điệp 5K

Mong các cấp công đoàn nhắc nhở/Thông điệp kia phải nhớ chấp hành/Môi trường làm việc trong lành/Là con vi rút giãy đành đạch thôi.

Ngã ngửa vì nghỉ việc mới biết bị công ty nợ 41 tháng bảo hiểm xã hội

Đời sống -

Ngã ngửa vì nghỉ việc mới biết bị công ty nợ 41 tháng bảo hiểm xã hội

Nghỉ việc, chị Phan Thị Lan (công nhân Công ty cổ phần Ô tô 1/5, huyện Đông Anh, TP Hà Nội) mới hay không được công ty đóng bảo hiểm xã hội trong suốt 41 tháng.

Công nhân lao động “mắc kẹt” trong khu phong tỏa: Khó khăn nhưng vẫn lạc quan

Đời sống -

Công nhân lao động “mắc kẹt” trong khu phong tỏa: Khó khăn nhưng vẫn lạc quan

Dịch bệnh kéo dài, nguy hiểm khiến nhiều gia đình công nhân lao động đang bám trụ tại TP HCM gặp nhiều khó khăn, nhất là những người phải tạm ngừng việc vì công ty có dịch, nằm trong khu phong tỏa. Cuộc sống của họ chỉ trông chờ từ hỗ trợ của chính quyền địa phương, nhà hảo tâm và chủ trọ tốt bụng. Đi không được, ở cũng chưa chắc an toàn là vấn đề mà nhiều công nhân lao động hiện nay gặp phải.

Đọc thêm

Không để doanh nghiệp và lao động phải thêm thủ tục hưởng hỗ trợ Covid-19

Đời sống -

Không để doanh nghiệp và lao động phải thêm thủ tục hưởng hỗ trợ Covid-19

Theo Bảo hiểm xã hội Việt Nam, doanh nghiệp và người lao động gặp khó khăn do Covid-19 không cần thực hiện thêm bất cứ thủ tục nào để được hưởng hỗ trợ.

Vụ "bánh mì không phải thiết yếu": Bí thư Khánh Hòa xin việc cho công nhân

Đời sống -

Vụ "bánh mì không phải thiết yếu": Bí thư Khánh Hòa xin việc cho công nhân

Ông Nguyễn Hải Ninh, Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa gọi điện cho Công ty CP Vega City xem xét tiếp nhận anh Trần Văn Em vào làm việc.

Nữ công nhân F0: “Tôi hoang mang khi 3 đứa con cũng nhiễm Covid-19”

Đời sống -

Nữ công nhân F0: “Tôi hoang mang khi 3 đứa con cũng nhiễm Covid-19”

“Chưa bao giờ tôi nghĩ dịch bệnh lại tấn công nhà tôi vào lúc đó. Bốn mẹ con là F0, chồng và mẹ chồng cũng thành F1. Cả nhà tôi lúc bấy giờ rất lo lắng, hoang mang”, chị Dương Thị Ngọc, công nhân Công ty TNHH Hosiden Việt Nam (KCN Quang Châu, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang), chia sẻ.

4 người sống trong phòng trọ 20 m2

Đời sống -

4 người sống trong phòng trọ 20 m2

Chị Đỗ Thị Mai Thu, sinh năm 1973, hiện ở trọ tại 15/5 Nguyễn An Ninh, Phường 2, Thành phố Mỹ Tho, Tiền Giang, hiện chị là nhân viên cấp dưỡng của trường, là một trong những công đoàn viên được nhà trường và Liên đoàn Lao động Thành phố Mỹ Tho hỗ trợ khó khăn trong mùa dịch Covid 19 vừa qua.

Xem phiên bản di động