Thứ hai 20/09/2021 02:53
npk-phu-my
banner-trai-xinh-gai-dep

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần17)

Đời sống - Lam Giang

Về tới cửa nhà Ngọc, Nam vẫn còn bịn rịn mãi, chưa muốn rời đi. Anh chạy vội vào nhà, nhìn Ngọc tiếc nuối. Nam ôm chặt lấy Ngọc từ phía sau, đặt gương mặt lên bờ vai cô, ghé sát...
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 3) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 2) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 1)
Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần17)

PHẦN 17

Những ngày bình yên ấy trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Ngọc tắt máy suốt những ngày nghỉ phép ấy để tận hưởng trọn vẹn phút giây bên gia đình và Nam. Những năm qua, Ngọc lúc nào cũng trực chờ, chưa bao giờ dám tắt máy, chỉ cần Bách gọi là cô có mặt. Không phải chỉ vì tiền mà còn vì biết tính Bách hay ghen. Nhưng giờ cô mặc kệ, bởi vì cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.

Cuối cùng thì cả hai Ngọc và Nam chia tay gia đình để trở lại thành phố. Trên chuyến xe, cô ngủ thiếp đi, tựa vào vai anh, cảm thấy bình yên. Gương mặt vẫn ánh lên hạnh phúc rạng ngời. Nam vòng cánh tay, ôm lấy Ngọc vào lòng. Thi thoảng, anh vén cho cô vài lọn tóc, rồi lại khẽ hôn lên trán cô, tình tứ, dịu dàng. Nam chỉ ước chuyến xe cứ dài mãi, để sự bình yên này kéo dài hơn thêm.

Về tới cửa nhà Ngọc, Nam vẫn còn bịn rịn mãi, chưa muốn rời đi. Anh chạy vội vào nhà, nhìn Ngọc tiếc nuối. Nam ôm chặt lấy Ngọc từ phía sau, đặt gương mặt lên bờ vai cô, ghé sát:

- Cho anh ở đây với em được không? Những ngày qua bên em đang vui, giờ tự nhiên về, xa em thế này, anh thấy buồn quá. Sắp tới em lại còn nghỉ làm ở đó, anh sẽ không được gặp em mỗi ngày. Như thế thì nhớ lắm, phải làm sao đây?

Ngọc cảm nhận cái dư vị hạnh phúc ấy, cảm nhận được nhịp đập con tim của Nam, cảm nhận cả sự trân trọng tới từng điều nhỏ nhất mà anh dànhcho cô. Ngọc quay người lại, ôm lấy tấm thân của Nam rồi thì thầm:

- Anh về đi. Anh đi mấy hôm rồi, hai bác ở nhà chắc cũng nhớ anh lắm. Mai đầu tuần, mình sẽ gặp lại nhau mà.

- Biết là vậy nhưng…

- Thôi nào, anh đừng làm nũng nữa.

Ngọc nhìn Nam, ánh mắt vừa dịu dàng, vừa khiêu khích:

- Mà nhé, ở công ty anh thét ra lửa lắm, lúc nào cũng nguyên tắc, đâu có nhõng nhẽo mè nheo như thế này. Anh còn từng mắng em, làm em sợ chết khiếp ấy, sao giờ cứ như con mèo đòi âu yếm vậy.

Nam dụi đầu vào vai Ngọc, đúng như một con mèo thực sự:

- Là tại em thuần hóa, làm anh từ con hổ thành con mèo đấy. Bao nhiêu khí phách, gặp em là bay biến hết cả rồi.

Không để Ngọc nói thêm lời nào nữa, Nam lập tức đẩy cô vào tường, chân tiện đá luôn cánh cửa khép lại và hôn cô. Tình yêu quả thật có một sức mạnh kì lạ, nó có thể khiến một cô gái từng trải, dạn dĩ như Ngọc trở nên mong manh, yếu đuối, cũng có thể khiến một chàng trai vốn nhút nhát, ngại ngùng như Nam lại bỗng chốc trở nên táo bạo đến bất ngờ.

Nếu Ngọc không chủ động dừng lại, không biết Nam còn muốn nụ hôn đó dài tới bao lâu nữa. Cô đánh nhẹ vào người Nam:

- Anh đó, thật sự hết nói nổi. Xem ra cái vẻ nhút nhát của anh chỉ là vỏ bọc rồi.

- Anh còn có thể làm nhiều hơn thế nữa đấy, em có tin không?

Cái cách nói chuyện táo bạo này của Nam khiến Ngọc vừa ngượng, vừa thinh thích trong lòng. Cô đùn đẩy:

- Thôi thôi được rồi, em tin. Giờ anh nói gì em cũng tin hết. Nhưng anh về đi, không hai bác mong. Em cũng có một số việc phải chuẩn bị. Ngày mai, em sẽ nộp đơn xin nghỉ làm và sẽ đi làm hết thời gian theo quy định.

Câu chuyện rẽ lối, nhắc tới vấn đề nghỉ làm của Ngọc, Nam lại thấy lòng đầy những lo lắng. Chuyện đó đồng nghĩa với việc cả hai sẽ chính thức tuyên chiến với Bách, với những áp lực và dị nghị. Quãng thời gian giông bão của hai người sẽ bắt đầu đến… Hôm nay, có lẽ là quãng thời gian bình yên trước khi bão tố ập đến.

Nam hôn nhẹ lên trán của Ngọc, dặn dò:

- Vậy anh về nhé. Đêm nay em hãy ngủ một giấc thật ngon, chuyện của ngày mai, đừng sợ hãi. Hãy nhớ rằng dù có thế nào, em cũng luôn có anh bên cạnh.

Cổ họng Ngọc nghẹn lại. Cô lo lắng lắm, cô sợ hãi, còn đang run rẩy nhưng mấy lời này của Nam cũng khiến cô vững tâm hơn phần nào.

Nam chia tay Ngọc ra về. Cô nhìn theo bóng dáng của người đàn ông đó, khẽ khép cánh cửa lại, chỉ thầm cầu mong mọi thứ sẽ bình yên…

Đêm đó, Ngọc trằn trọc mãi không ngủ được. Cô hồi hộp, miên man với những cảm xúc đong đầy yêu thương của hai người trong những ngày qua. Lần đầu tiên được yêu một cách nồng cháy, Ngọc hạnh phúc đến vỡ òa. Nhưng sự sợ hãi có lẽ còn nhiều hơn… Nhất là khi, suốt mấy ngày nay, Bách không hề điện thoại cho cô. Sự yên ắng của anh ta lại càng đáng sợ.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, gọi vào giờ này, Ngọc thót tim. Cô nghĩ trong đầu: “Hay là Bách lại nổi hứng giữa đêm”. Cô nhìn đồng hồ, đã hơn 11h đêm… Ngọc vơ vội lấy chiếc điện thoại, nhưng dòng chữ hiện lên ở đó tự khắc khiến cô phải mỉm cười:

- Alo…

- Anh… anh nhớ em quá!

Tiếng tâm tình thủ thỉ ấy, cái giọng nói thì ấm áp, lại ngọt ngào như đang rót mật vào tai Ngọc. Nam nói mà dường như cũng hồi hộp và run rẩy:

- Em ngủ chưa? Anh nằm mãi mà chẳng thể nào ngủ được. Anh nhớ em quá, bao giờ trời mới sáng để có thể gặp em.

Mặc dù cảm động trong lòng lắm nhưng Ngọc vẫn tếu táo trêu chọc:

- Anh tán gái như thế này, mà sao đến giờ vẫn còn độc thân?

- Anh chưa từng tán gái bao giờ cả, chỉ toàn con gái họ tán anh, em là người đầu tiên đấy.

Ngọc phì cười, cách nói chuyện của Nam dễ thương quá, vừa kiêu căng lại vừa đáng yêu.

- Thôi, anh ngủ đi. Muộn lắm rồi mà. Ngày mai mình gặp lại nhé!

- Nhưng… mai tới văn phòng, khi nào anh nhìn em, em… nhớ nhìn lại anh một cái cho đỡ nhớ nhé!

- Để em xem đã. Anh ngủ đi!

***

Ngày mới bắt đầu, Ngọc lựa một bộ đồ thật đẹp để tới văn phòng. Cô muốn mình xuất hiện rạng rỡ trong những ngày cuối cùng còn làm ở đây. Dù có thể bao năm qua, cô chưa từng được mọi người chào đón hay yêu thích nhưng cô vẫn trân trọng quãng thời gian được làm việc tại đây. Vả lại, cô có một người để ngóng trông, cô muốn mình đẹp trong mắt người đàn ông đó.

Nam tới văn phòng thấy Ngọc đã đến rồi. Anh đánh mắt nhìn cô, cảm thấy lòng ngập tràn niềm vui khi nàng cười lại đầy ẩn ý. 10h sáng, Ngọc sang phòng nhân sự và nộp đơn xin nghỉ việc. Người phụ trách vừa cầm tờ đơn vừa kinh ngạc nhìn Ngọc. Dĩ nhiên người đó không nói gì bởi mối quan hệ với Ngọc không thân tình để hỏi.

Chỉ đúng 1h đồng hồ sau, mọi người đã râm ran nói về câu chuyện của Ngọc. Cô đi làm thì không một ai bận tâm, nhưng cái thông tin nghỉ này lại khiến cả cái công ty này bàn ra tán vào.

Ngồi trong phòng làm việc riêng, Bách nhìn tờ đơn của Ngọc, xong đó ném lên bàn với thái độ giận dữ. Anh ta nghiến răng, cay cú. Vừa nãy, ngang qua hành lang, đám nhân viên không để ý nên nói chuyện vô tư:

- Này, mọi người nghe tin gì chưa? Thấy phòng nhân sự nói người tình của Giám đốc vừa xin nghỉ làm, chắc có biến rồi. Không biết là nàng đào mỏ chán tính bỏ của chạy lấy người, hay là giám đốc chán cô ta nên sa thải nữa.

- Này, nghe đám nhân viên làm cùng phòng đó nói, trưởng phòng đó hình như… cũng thích con bé đó đấy. Hai người làm chung nhiều với nhau, khéo mà nảy sinh tình cảm. Họ còn bảo đợt vừa rồi, mới hôm trước nàng xin nghỉ phép, ngày hôm sau chàng cũng nghỉ theo, mà nghỉ số ngày đúng như nhau luôn. Chị thấy thế có phải là khéo trùng hợp không? Vụ này đúng là drama, sẽ có nhiều kịch hay đây?

Những câu chuyện xì xào như thế lan truyền khắp công ty càng khiến Bách cay cú. Cái chuyện riêng của anh giờ lại trở thành trò đùa trên môi đám nhân viên thế này thật đúng là mất mặt. Bách bấm máy, gọi điện cho Tú – người trợ lý, người hỗ trợ về chuyên môn công việc thì ít mà xử lý các vấn đề đời tư cá nhân thì nhiều.

Tú bước vào phòng, Bách giận dữ hét lên:

- Đuổi việc hết những đứa dám mang chuyện cá nhân của giám đốc ra đuổi việc cho tôi. Dám bàn tán sau lưng tôi à?

- Dạ vâng, tôi sẽ cảnh báo toàn bộ công ty về chuyện này.

- Còn nữa… Ra quyết định đuổi việc cả Ngọc cho tôi. Hãy chọn một lý do về chuyên môn, đuổi việc cô ta cho tôi. Hãy để cho hồ sơ của cô ta có một vết nhơ để có đi xin công việc nơi khác người ta cũng phải e dè.

- Giám đốc… anh định làm khó cô Ngọc như vậy hả?

- Cô ta dám chơi tôi à? Tôi sẽ cho cô ta biết thế nào là lễ độ. Đừng tưởng làm thế mà thoát được khỏi tôi. Tôi mà không muốn thì đừng hòng thoát.

Bàn tay Bách nắm lại, đấm lên bàn tới cạch một cái. Tú biết thân biết phận xin phép ra ngoài để xử lý công việc được giao.

Cả ngày hôm đó, Ngọc cũng chờ đợi một cú điện thoại của Bách. Nhưng lạ là ở chỗ, Bách hoàn toàn im lặng. Hết giờ làm, Ngọc vừa định đứng lên thì nhận được tin nhắn:

- Tối nay em đến khách sạn với anh nhé. Anh chờ em.

Chỉ sau đó vài phút, Nam nhắn tin cho cô:

- Tối nay anh qua nhà em nhé. Anh nhớ em quá!

Ngọc đánh mắt nhìn Nam, anh mỉm cười tinh nghịch chờ đợi một cái gật đầu. Cô lặng lẽ nhắn tin:

- Em xin lỗi, tối nay em bận rồi. Em có một số việc phải giải quyết.

Ngay lập tức, Nam đoán ra tình hình. Anh vội nhắn tin: “Có phải Bách hẹn gặp em không? Có phải anh ta định làm khó gì em không? Để anh đi cùng em, em đừng sợ.

Ngọc trả lời: Đây là vấn đề của em, em sẽ tự mình giải quyết. Dù sao với Bách, em cũng có phần mang ơn. Hãy để em tự mình đối diện với anh ấy. Khi nào thực sự cần thiết, em sẽ nhờ anh sau. Đừng làm khó em. Em về đây.

Ngọc xách túi rời văn phòng. Ruột gan Nam nóng như lửa đốt nhưng anh cũng không biết phải làm sao để ngăn Ngọc lại khi cô quyết định như thế.

***

9h tối

Tại địa chỉ quen thuộc, Ngọc vào phòng khách sạn. Vừa bước vào trong, chẳng để cô kịp chào hỏi, Bách lao vào, xé toạc chiếc váy trên người cô. Bách coi Ngọc chẳng khác nào món đồ vật, thỏa chí mà vầy vò, hành hạ. Chỉ ít phút, chiếc váy mỏng bị Bách xé rách, hắn nhìn Ngọc quát:

- Lên giường.

Dù chuẩn bị tâm lý cho việc đối diện với Bách nhưng Ngọc vẫn sợ co rúm người lại. Tuy nhiên, cô không ngoan ngoãn lên giường theo yêu cầu của anh ta như bao lần nữa. Ngọc đứng đó, cố kéo lấy chiếc váy che tấm thân mình, nhìn thẳng vào Bách mà khẳng khái trả lời:

- Anh Bách, em có chuyện muốn nói với anh. Em muốn..dừng lại.

Bách cười như mãnh thú:

- Dừng lại…?

Ngay sau đó, Bách lao vào vồ lấy Ngọc. Anh ta ném cô lên giường, dùng chiếc khăn lụa trói cổ tay của Ngọc. Cô giãy giụa nhưng không làm sao chống lại được sức mạnh của Bách. Bách tự mình cởi bộ đồ trên người, sau đó lao vào Ngọc. Động tác thô bạo, sắc thái biểu cảm khinh bỉ, Bách như phỉ nhổ vào cái nhân cách của Ngọc

- Mày ngủ với nó chưa?

Ngọc nước mắt giàn giụa, né tránh ánh nhìn của Bách, miệng lắp bắp trả lời:

- Em không hiểu anh nói gì?

- Mày nghĩ tao tin mày chắc?

Đó là một màn tra tấn về cả thể xác lẫn tinh thần. Hắn còn nốc rượu để lấy cảm hứng mà dày vò thân xác Ngọc. Hơn 1 tiếng sau, Bách mới dừng lại… Hắn châm một điếu thuốc, rít một hơi, thả khói vào mặt Ngọc:

- Mày giỏi lắm. Mày từng khiến tao nghĩ mày là đứa ngoan hiền nhất, trung thành nhất, nhưng giờ mày lại khiến tao bẽ mặt nhất. Giỏi, giỏi lắm…

Mặc xong áo quần của mình, Bách ném vào mặt Ngọc chiếc áo sơ mi dài của hắn ta:

- Mặc vào.

Vừa ra lệnh cho Ngọc xong, Bách lớn tiếng gọi:

- Chúng mày vào đi.

Ngay lập tức sau đó, 2 gã thanh niên cao lớn, bặm trợn xông vào. Chúng lôi xềnh xệch Ngọc từ trên giường xuống đất, cô chỉ kịp đóng nốt chiếc cúc áo cuối cùng. Bọn chúng ném Ngọc lên chiếc ghế tựa ở góc phòng, lấy dây thừng quấn chặt cô lại. Bách ngồi ở bàn, vừa hút thuốc, vừa nhấp ly rượu mạnh. Nhìn đám đệ tử trói Ngọc xong xuôi… Bách mới đứng lên, tiến đến chỗ Ngọc.

Bách đưa tay, tát thẳng 1 cái trời giáng vào mặt Ngọc. Lực tát mạnh đến mức cả cô và chiếc ghế đổ kềnh lên nền nhà. Hai tên đệ tử lập tức nâng Ngọc ngồi dậy. Miệng Ngọc hộc máu. Bách bóp cằm Ngọc, nâng lên, nhìn cô bằng ánh mắt gằn lên cơn tức tối:

- Nói đi, mày nghỉ việc để làm gì? Tính lấy chồng à? Định chừa 1 phương lấy chồng à con chó cái?

- Dù sao thì chúng ta cũng phải có ngày dừng lại mà. Em xin anh hãy đồng ý cho việc đó. Em muốn nghỉ làm, tìm một nơi khác để bắt đầu lại từ đầu.

- Mày nghĩ tao ngu à? Mày tưởng tao không biết mấy ngày qua mày nghỉ phép, mày và thằng Nam đi đú đởn, nghỉ dưỡng với nhau như một đôi uyên ương say men hạnh phúc à? Tao biết hết, nhưng tao muốn để xem mày làm gì. Quả nhiên, vừa về mày đã muốn dứt tình với tao.

- Anh Bách, bao năm qua em mang ơn anh. Anh đã giúp em rất nhiều. Em hiểu điều đó. Nhưng… anh cũng có gia đình rồi, anh cũng không thể nào cưới em. Em xin anh, hãy cho em được dừng mối quan hệ này lại.

- Dừng? Thế có nghĩa mày coi tao là cái mỏ cho mày đào, chán thì mày thôi à? Tao là cái để mày lợi dụng ư? Trong cuộc chơi này, khi mà đã chấp nhận, mày phải chơi theo luật của tao. Ở đây, chỉ tao mới có quyền dừng lại hay chơi tiếp. Mày nói đúng, tao sẽ không lấy mày, mày nghĩ mày có cái tư cách ấy ư? Mày chỉ là con rẻ rách, bán thân vì tiền, đâu có cửa để trở thành vợ tao. Tao cũng sẽ để cho mày lấy chồng, cũng không triệt đường sống của mày. Nhưng… đó phải là khi tao muốn và tao cho phép. Mày chỉ là con rối trong tay tao mà thôi. Mày lại đòi điều khiển cuộc chơi á? Nằm mơ đi.

Ngọc bật khóc:

- Em xin anh đấy. Em muốn được làm lại cuộc đời. Nếu anh muốn em trả lại anh số tiền anh đã giúp em, hãy cho em được đi làm và trả dần anh. Em chỉ mong được lui về sống một cuộc đời bình thường thôi. Bao năm qua, anh tốt với em, nhưng những người xung quanh nhìn em bằng ánh mắt khinh bỉ. Bản thân em cũng ghê tởm chính mình khi trở thành kẻ thứ ba xen vào hạnh phúc gia đình người khác… Em van anh, em lạy anh, hãy cho em được lặng lẽ rút lui.

- Van xin?

Quyết tâm của Ngọc càng khiến ngọn lửa tức giận trong Bách dâng lên phừng phừng. Hắn lại xông tới, tát lấy tát để, chân đạp vào bụng. Chiếc ghế cứ đổ xuống lại được bọn đàn em dựng lên cho Bách đánh. Hắn trút lên người cô cơn thịnh nộ của một gã đàn ông cảm thấy cay nhục vì bị cắm sừng.

Toàn thân Ngọc tím bầm vì những cú đạp, chỗ thì vãi máu tươi… Bách dừng tay, rít một hơi thuốc, phả khói thuốc lên trời:

- Quyết tâm đến mức này, xem ra cô em đang hạnh phúc với tình yêu lắm nhỉ. Kể cũng phải, tự nhiên lại gặp được tay trưởng phòng vừa đẹp trai, lại khù khờ, mê muội, bảo làm sao cô em không bất chấp để quay về, hoàn lương. Cô em cũng tài đấy, mồi chài được trai tân như thế, dám cắm sừng tôi, xem ra bản lĩnh cũng không tầm thường.

Cứ nói được vài câu, cảm thấy nổi điên, Bách lại đánh Ngọc tới tấp:

- Cô em nuôi giấc mộng sẽ được cùng chàng bỏ qua mọi chuyện trong quá khứ, rồi sống hạnh phúc bên nhau trọn đời ư?

Bách cười khành khạch, rồi bất ngờ nhổ nước bọt vào mặt Ngọc:

- Mày ngu vừa thôi, ảo tưởng vừa thôi con chó cái. Để tao nói cho mà nghe. Đàn ông ấy mà, những thằng chấp nhận quá khứ của vợ, chỉ cần là từng sinh sống, ngủ với người yêu cũ thôi, nó cũng còn khó quên, huống chi cái loại mày. Cái loại gái bán thân vì tiền như mày. Mày nghĩ nó sẽ cưới mày, sẽ quên mọi chuyện mày làm chắc? Nam lại không phải hạng đầu trộm đuôi cướp, càng không phải cái loại bất hảo bất cần đời để dung thứ được những điều đó. Ngay cả khi nó bất chấp gia đình, họ hàng để cưới mày, thì mỗi khi ngủ cùng mày, nó sẽ lại hình dung ra việc mày từng hầu hạ tao như một con điếm trên giường. Cảm giác đó mày nghĩ xem, có hạnh phúc không?

Vùi dập được hi vọng, hạ nhục được Ngọc, Bách hả hê ghê lắm, hắn cứ nói rồi cười oang oang sung sướng:

- Thế cho nên đừng bao giờ ngu như thế. Khôn hồn thì tiếp tục nghe theo lời tao, tao chu cấp cho vài năm nữa. Chừng nào chơi chán, tao sẽ cho mày rút lui. Khi ấy thì bỏ xứ mà đi, hay tìm đến chỗ nào không ai biết mày là ai ấy, may ra vớ được một thằng nó cưới. Đấy là lời khuyên chân thành, là sự tử tế cuối cùng tao dành cho mày đấy.

Bách mặc lại toàn bộ áo quần, lấy chiếc điện thoại của Ngọc, tìm tới số điện thoại của Nam, gửi cho anh bức hình Ngọc tàn tạ về bê bết máu: “Đến mà đón người tình bé nhỏ của mày về, không nó chết ở đây đêm nay đấy”.

Kèm với đó là dòng địa chỉ. Xong xuôi, Bách ném chiếc điện thoại vào người Ngọc rồi rời đi…

Nhận được tin nhắn ấy, Nam biết ngay người nhắn là Bách. Dù là giữa đêm, Nam lao ra khỏi nhà. Anh bắt vội chiếc taxi để tới địa điểm mà Bách báo. Vừa xông vào, Nam thấy người Ngọc chằng chịt thương tích, cô nằm vật dưới nền nhà. Nhìn thấy Nam tới, nước mắt Ngọc ê chề. Anh lao vào ôm lấy cô:

- Ngọc, em đừng sợ, anh đây rồi, anh sẽ đưa em đi viện.

Ngọc chỉ kịp lắc đầu:

- Không, đừng đưa em đi viện. Em xin anh ấy, cho em về nhà.

Nói rồi, Ngọc ngất đi trên tay Nam. Anh hét lên sợ hãi:

- Ngọc, em không được xảy ra chuyện gì đâu đấy…

Cuộc đời anh đến giờ vốn bình lặng, những chuyện tựa như giang hồ thanh trừng nhau thế này anh chưa từng trải qua. Niềm hạnh phúc của thứ tình yêu chớm nở còn chưa kịp bùng lên đã bị bủa vây bởi những màn trả thù kinh hãi thế này.

Nam bế Ngọc ra khỏi khách sạn, chiếc taxi đợi sẵn. Anh đưa cô về nhà chăm sóc…

Chỉ có điều, Nam không biết rằng, từ bên kia đường, trong một chiếc xe hơi sang trọng, Bách mỉm cười:

- Định anh hùng cứu mỹ nhân à, để tao xem, mày hứng thú với loại gái đó được bao lâu?

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 16) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 16)

Lúc này, bàn tay của Bách không còn dừng lại là cái nâng cằm nữa, anh ta bóp chặt lấy cằm cô, hai đầu ngón ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 15) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 15)

Nam nắm chặt lấy tay Ngọc năn nỉ, cứ như thể cô sẽ “bốc hơi” ngay lập tức. Ánh mắt Nam run rợ, hoang mang ...

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 14) Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 14)

Bây giờ thì họ không phải là đứng sát nhau, chính xác là Nam đang ôm lấy Ngọc trong vòng tay. Cô nước mắt lên ...

Chia sẻ

Tin cùng chuyên mục

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ - Kỳ 2: Giữa đường gặp quý nhân

Thật khó hình dung nỗi vất vả và những bất trắc có thể xảy đến với những lao động nghèo bỏ phố về quê, nếu như trong hành trình nhọc nhằn ấy họ không được cộng đồng dang tay giúp đỡ.

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

Đời sống -

Nam công nhân 15 năm gồng mình vượt qua nỗi mặc cảm “giới tính thứ 3”

“Trong cuộc đời em có hai thời điểm khó khăn nhất. Đó là khi học lớp 7, em biết mình thuộc “giới tính thứ 3”. Và lần thứ hai là khi em quyết định cho mẹ biết sự thật về mình” – Nguyễn Đăng Thuần nói.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 24)

Ngọc ghé sát gương mặt Nam, đặt môi mình lên môi anh: Em cũng có chút thích thú và lạ lẫm với một chàng trai như anh. Nhưng… để đánh cược, để đối diện với khó khăn từ phía gia đình anh thì em không sẵn sàng.

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Đời sống -

Những cuộc hồi hương lặng lẽ: Ngủ vạ vật lề đường, hái lá cây làm chiếu

Mất việc kéo dài, nguồn thức ăn cạn kiệt khiến nhiều lao động tự do quê ở các tỉnh miền núi phía Bắc không thể trụ lại Hà Nội. Bất chấp lệnh giãn cách và lời kêu gọi “ai ở đâu ở đấy”, vào lúc nửa đêm, rạng sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, họ lặng lẽ dắt díu nhau rời khỏi thành phố.

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Đời sống -

Truyện dài kỳ: Người tình bóng đêm (Phần 23)

Toàn thân Nam run lên vì giận dữ. Anh nắm đấm lại, căm phẫn… Mọi việc trước đó mà Ngọc làm, anh đều có thể bỏ qua, bởi vì nó thuộc về quá khứ, thuộc về quãng thời gian mà Nam chưa từng ở đó.

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Đời sống -

“Con sẽ học ngoan, ba mẹ đừng lo”

Bắt đầu năm học mới tại khu cách ly, cậu bé Nghĩa (sinh năm 2011) là F1 của gia đình có bố mẹ và chị gái đều là F0, đã cứng cỏi, chăm ngoan để gia đình yên tâm điều trị bệnh.

Đọc thêm

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Đời sống -

Bữa cơm công nhân “3 tại chỗ” thêm nhiều thịt, cá nhờ công đoàn hỗ trợ 1 triệu đồng

Mới đây, khi nhận được Quyết định 3089 về việc hỗ trợ bữa ăn cho đoàn viên, người lao động đang thực hiện “3 tại chỗ” của Tổng LĐLĐ Việt Nam, cán bộ LĐLĐ tỉnh Long An đã ráo riết hoàn tất thủ tục để triển khai. Bữa cơm công nhân nhiều thịt, cá và hoa quả tráng miệng… nhằm đảm bảo sức khỏe cho họ khi sản xuất.

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Đời sống -

Nỗi lòng công nhân có con mắc kẹt tại vùng dịch: "Nhìn các con mà tôi xót xa"

Các con của chị Lê Thị Yến (Sinh năm 1994, quê ở Hà Tĩnh) bị mắc kẹt lại Bình Dương do dịch bệnh Covid-19 đã hơn hai tháng. Cả gia đình sống trong cảnh túng thiếu nơi đất khách quê người.

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Công nhân -

“Sữa yêu thương - ấm tình Công đoàn” dành tặng cho trẻ em và phụ nữ mang thai

Khoảng 6.000 trẻ em và 1.200 phụ nữ mang bầu đã và đang được Công đoàn tỉnh Long An hỗ trợ sữa.

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đời sống -

"Mấy tháng nay thất nghiệp, lấy tiền đâu lo cho con vào năm học mới?"

Đó là chia sẻ của một nữ công nhân đang thất nghiệp do ảnh hưởng bởi Covid-19 và nỗi lo lắng khi có hai đứa con đang bắt đầu bước vào năm học mới.

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Công nhân -

Chuẩn bị các phương án để người lao động được làm việc an toàn khi trở lại sản xuất

Nhiều doanh nghiệp tại TP HCM đang chuẩn bị cho những phương án sản xuất mới. Bên cạnh đó, thành phố cũng cần thời gian để khởi động và phục hồi kinh tế, các doanh nghiệp chuẩn bị nhân lực, thiết bị, máy móc, yêu cầu sản xuất an toàn.

Xem phiên bản di động